Chương 86: Tình yêu bị công khai, dùng để uy hiếp
Sắc mặt của Giản Chấn Dương và ông Giản đồng thời trầm xuống, Giản Chấn Dương là người mất kiên nhẫn trước: “Tuyệt đối không có khả năng này!”
Khuôn mặt vốn bình thản như mặt nước của ông Giản cuối cùng cũng xuất hiện vết nứt: “Tang tiểu thư, đây không phải Thịnh Vũ của nhà các cô, nói chuyện phải chú trọng chứng cứ.”
Tang Thời Án từ nhỏ đã không cần lo lắng về tiền bạc, nhưng ngay khoảnh khắc này, cô đột nhiên hiểu rõ ý nghĩa của tiền tài và quyền lực.
Sự tự tin từ những cổ phần đó mang lại khiến lòng kiêu hãnh của cô dâng cao hơn bao giờ hết, nhưng trên mặt vẫn tỏ ra cực kỳ thâm sâu: “Ông Giản, văn kiện cháu đều mang đến cả rồi, ông trực tiếp xem không phải là được sao? Nếu còn nghi vấn, ông có thể tìm luật sư kiểm chứng, hôm nay cháu không có tiết học, có rất nhiều thời gian chờ ông xác minh.”
Giản Chấn Dương tiên phong cầm lấy hai bản văn kiện mà Tang Thời Án đập trên bàn, đưa cho ông Giản cùng thẩm định, đồng thời một người thư ký cũng được Giản Chấn Dương gọi đến.
Chắc hẳn là đang xác minh tính xác thực của văn kiện.
Trong lúc họ đang đối chiếu, Tang Thời Án rốt cuộc không nhịn được mà liếc nhìn Giản Sầm Dư ở phía đối diện.
Giản Sầm Dư khẽ chạm vào điện thoại, Tang Thời Án hiểu ý ám chỉ đó nên lấy điện thoại từ trong túi ra.
Có tin nhắn WeChat mới gửi đến, chắc là Giản Sầm Dư hỏi về số cổ phần dư ra kia.
Tang Thời Án hiếm khi có dịp thể hiện, cô tỏ ra đầy lý lẽ mà lật điện thoại lại, úp xuống mặt bàn, rồi dời tầm mắt đi.
Gương mặt Tang Thời Án vẫn luôn duy trì nụ cười nhàn nhạt, diện mạo quá đỗi trẻ trung của cô lại mang vẻ thong dong nhã nhặn giữa đại hội cổ đông như thế này.
Đối mặt với sự đánh giá của mọi người, ánh mắt và biểu cảm của cô không hề có chút trốn tránh, khí chất cao ngạo tự nhiên toát ra.
Đến khi Giản Chấn Dương và ông Giản xác minh xong, kẻ vừa rồi còn nắm chắc phần thắng như Giản Chấn Dương giờ đây chẳng nói nên lời, chỉ biết chỉ tay về phía Tang Thời Án mấy cái.
Tang Thời Án mỉm cười, nhìn về phía Giản Tri Hoàn: “Chú Giản, nếu kết quả đã định, xin chú hãy nhanh chóng đưa ra quyết sách về việc của mỏ dầu Hoa Hưng đi.”
Giản Tri Hoàn lộ rõ vẻ cảm kích gật đầu với Tang Thời Án.
Việc Hoa Hưng hủy niêm yết không phải chuyện nhỏ, phải cân nhắc đến mọi phương diện, hạng mục cần sắp xếp rất nhiều.
Giản Tri Hoàn lập tức phân phó thư ký gọi cả bộ phận quan hệ công chúng và bộ phận pháp lý của Giản thị lên.
Giản Chấn Dương với tư cách là kẻ bại trận, lạnh lùng đứng ngoài quan sát tất cả. Cho đến khi nhân viên nòng cốt của hai bộ phận tiến vào phòng họp, anh ta như sực tỉnh ra những chuyện sắp xảy ra tiếp theo, đột ngột đứng bật dậy: “Khoan đã, tôi còn có chuyện muốn nói.”
Lần này, ngay cả Giản Chấn Danh vốn giữ im lặng từ đầu cũng kích động đứng lên, như thể đoán được Giản Chấn Dương định nói gì, cả hai cùng nhìn về phía Giản Sầm Dư: “Đúng vậy, chúng tôi còn có chuyện muốn nói!”
Giản Tri Nghiên ngồi ngay bên cạnh Giản Sầm Dư, cực kỳ bất mãn với ánh mắt đầy thù hận này của hai anh em họ:
“Tôi nói hai người các anh này, muốn quậy thì cũng quậy đủ rồi chứ? Cổ đông bỏ phiếu đã kết thúc, việc cấp bách là giảm thiểu tổn thất cho Hoa Hưng, dù các anh có gì muốn nói thì cũng xin để sau hãy nói riêng, đừng làm mất thời gian của mọi người.”
Giản Chấn Danh đáp: “Chuyện chúng tôi muốn nói có liên quan đến tất cả mọi người ở đây.”
Giản Chấn Dương cười lạnh một tiếng, hỏi: “Cô cô, cô không tò mò vì sao Lâm đổng và Từ đổng lại phản đối cô sao?”
Giản Tri Nghiên nhíu mày, bà thực sự cảm thấy việc bỏ phiếu của hai người đó hôm nay rất bất thường, nhưng hiện tại kết quả đã định, dù có nguyên nhân gì thì đợi ra khỏi phòng họp hỏi cũng không muộn.
Lúc này Giản Chấn Dương lại cố tình nhắc đến, Giản Tri Nghiên vô cùng khó chịu:
“Hiện tại ưu tiên hàng đầu là xử lý chính sự, mỏ dầu xảy ra vấn đề khiến Hoa Hưng không thể vận hành, một khi bên ngoài biết được chắc chắn sẽ có hoảng loạn. Chúng ta phải nhanh chóng xử lý việc này để giành thế chủ động, nhằm bảo toàn thể diện cho công ty, trấn an niềm tin của thị trường và hạ thấp tổn thất.”
“Bảo toàn thể diện công ty, trấn an niềm tin thị trường, hạ thấp tổn thất.” Giản Chấn Dương lặp lại lời Giản Tri Nghiên, đột nhiên vỗ tay, “Hay! Cô cô nói rất đúng! Ai bảo cô cô không hiểu kinh doanh công ty? Tôi thấy cô cô hiểu rõ lắm chứ!”
Không đợi Giản Tri Nghiên kịp mở miệng hỏi, ánh mắt Giản Chấn Dương xoay chuyển, hung hăng nhìn chằm chằm Giản Sầm Dư:
“Vậy tôi cũng muốn hỏi một chút, Giản Sầm Dư, cô với tư cách là người kế nghiệp của Giản thị, là người lãnh đạo hạng mục cải cách dược phẩm, khi cô làm đồng tính luyến ái với Tang Thời Án, cô có từng cân nhắc đến lợi ích của công ty chưa? Có từng quan tâm đến sống chết của chúng tôi không?”
Dứt lời, màn hình máy chiếu vốn đang hiển thị giao diện bỏ phiếu cổ đông bỗng nhiên thay đổi, vô số ảnh chụp thân mật xuất hiện trên màn hình lớn.
Nhân vật chính trong mỗi bức ảnh đều là Giản Sầm Dư và Tang Thời Án, khi thì ở bãi đỗ xe, lúc ở ven đường, hay là ở trung tâm thương mại……
Rất nhiều nơi công cộng, có ảnh đối mắt nhau, có ảnh nắm tay, thậm chí còn có cả những tấm ảnh hôn nhau mờ ảo!
Lại nhớ đến cảnh tượng Tang Thời Án cố ý xuất hiện để ủng hộ Giản Sầm Dư vừa rồi, toàn bộ phòng họp trở nên xôn xao!
“Biết tôi làm sao mà hay chuyện này không?
Chính là lúc ở Thượng Hải cạnh tranh suất nội địa cho hiệp hội thương mại, tôi đã thấy Giản Sầm Dư nửa đêm đi ra từ phòng của Tang Thời Án, trên cổ còn vương dấu hôn, mọi người có tưởng tượng nổi không?
Đại tiểu thư của Thịnh Vũ cố ý bay đến Thượng Hải, còn cùng Giản Sầm Dư xuất hiện bên nhau giữa đêm hôm khuya khoắt.”
“Tôi đã thắc mắc vì sao trước đây đời tư của Giản Sầm Dư lại sạch sẽ, chưa từng yêu đương như thế, tôi cứ tưởng cô ta thực sự thanh cao như vậy, kết quả thật khiến người ta kinh ngạc.”
“Cho nên tôi đã tìm người theo dõi họ. Họ cũng khá cẩn thận, trong nửa tháng trời thám tử tôi thuê không chụp được bất kỳ tấm ảnh thân mật nào, nhưng chỉ cần họ đang yêu đương thì nhất định sẽ có sơ hở.”
Giản Chấn Dương tặc lưỡi lắc đầu, tiến lại gần Tang Thời Án: “Đồng tính luyến ái à, đa số người ở cái đất nước này có thành kiến với chuyện đó lắm đấy, đó là một loại bệnh, dính vào là chẳng khác gì HIV, không dám nhìn mặt ai đâu.
Chuyện này một khi truyền ra ngoài, dược phẩm Giản thị cũng biến thành độc dược, khỏi bán buôn gì nữa, các vị thấy có phải hay không?”
Tang Thời Án hoàn toàn không thể ngồi yên được nữa, cô đột nhiên đứng dậy đẩy Giản Chấn Dương ra: “Giản Chấn Dương, anh vô sỉ!”
Giản Chấn Dương cười ha ha:
“Phải, tôi chính là vô sỉ đấy! Nhưng đây là do các người ép tôi! Bây giờ bắt dừng Hoa Hưng, cô có biết tôi phải bồi thường bao nhiêu tiền không? Dao không cắt vào da thịt mình thì cô tất nhiên là không biết đau rồi! Nếu các người đã làm tôi không sống yên ổn được, thì tất cả đừng hòng sống yên!”
Giản Chấn Dương chỉ cần tưởng tượng đến kết cục của Tang Thời Án và Giản Sầm Dư, giọng điệu anh ta lại càng trở nên kích động:
“Tang Thời Án cô không phải đại tiểu thư của Thịnh Vũ sao? Muốn đánh người là đánh người à, tôi nói cho cô biết, tôi nhẫn nhịn cô lâu lắm rồi. Còn có Giản Sầm Dư, cô trang thanh cao cái gì chứ, cô luôn bày ra một bộ dạng say mê phòng thí nghiệm, không màng đến vị trí người thừa kế Giản thị, nhưng thực chất cô đã cướp đi của tôi bao nhiêu thứ rồi?
Tôi nói cho các người biết, các người muốn làm tôi phá sản, muốn đuổi tôi ra khỏi Giản thị, được thôi, vậy tôi cũng muốn các người phải thân bại danh liệt!”
Anh ta giơ hai ngón tay lên, cao ngạo nhìn xuống Giản Sầm Dư như thể đã thấy trước cảnh cô thất bại: “Tôi đã tung đống ảnh này ra ngoài rồi, chỉ hai mươi phút nữa thôi, cả nước sẽ biết chuyện của hai người, để tôi xem Giản thị còn trụ được bao lâu!”
Xung quanh vang lên những tiếng bàn tán xôn xao, vô số ánh mắt đổ dồn vào Giản Sầm Dư và Tang Thời Án, như thể muốn lột sạch quần áo để kiểm tra hai người từ đầu đến chân.
Bên tai là vô vàn lời dò hỏi về tính thực hư của chuyện này, Giản Sầm Dư không còn tâm trí đâu mà trả lời, cô chỉ im lặng đứng dậy, kéo Tang Thời Án đang đứng ở phía bên kia lại gần mình, để em ngồi vào vị trí ban đầu của cô.
Sau đó cô đứng chắn trước mặt Tang Thời Án, ngăn lại những ánh mắt đó. Cô ngẩng đầu, bình tĩnh nhìn về phía Giản Chấn Dương: “Anh muốn thế nào? Muốn Giản thị bảo lãnh cho Hoa Hưng, để Hoa Hưng tiếp tục tồn tại thêm ba tháng nữa?”
Giản Chấn Dương cười nhạo: “Sao thế, cuối cùng cô cũng biết sợ rồi à? Cô muốn thương lượng điều kiện với tôi? Vừa rồi thì đúng là như vậy là đủ, nhưng bây giờ tôi nói cho cô biết, không đủ đâu, tôi còn muốn toàn bộ cổ phần Giản thị trong tay cô nữa!”
“Muốn toàn bộ cổ phần Giản thị trong tay tôi? Trong tay tôi cũng không có quá nhiều, đều nằm ở chỗ ba tôi cả rồi.” Giản Sầm Dư rất bình tĩnh phân tích, “Sau khi anh có được chúng, anh sẽ triệu tập lại đại hội cổ đông, rồi đá tôi ra khỏi Giản thị, cứ như vậy, đời tư của tôi sẽ không còn liên quan gì đến Giản thị nữa, anh cũng có thể tiếp tục lợi dụng Hoa Hưng để vớt tiền.”
Giản Sầm Dư dừng một chút, hạ giọng xuống: “Và cả, tiếp tục giúp bọn chúng rửa tiền?”
Sắc mặt Giản Chấn Dương biến đổi, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại vẻ trấn định: “Giản Sầm Dư, chúng ta đang nói về vụ bê bối cá nhân của cô, cô đừng có đánh trống lảng!”
“Rửa tiền cái gì, Sầm Dư, con nói cho rõ ràng đi.”
“Sầm Dư, con thực sự đang yêu đương với con gái nhà họ Tang sao? Làm bậy quá rồi.”
Trong phòng họp liên tiếp nổ ra những tin tức khiến mọi người kinh ngạc đến mức trợn mắt há mồm, đặc biệt là những cổ đông nhỏ chỉ đến để bỏ phiếu trắng, họ bắt đầu bàn tán xôn xao.
Hai cổ đông vốn đã biết xu hướng tính dục của Giản Sầm Dư từ trước nên mới bỏ phiếu cho Giản Chấn Dương, sắc mặt cũng khó coi không kém.
Tiệc khánh công của Giản thị mấy ngày trước vẫn còn rõ mùng một trước mắt, vậy mà hôm nay trong phòng họp này, bất luận tin tức nào bị truyền ra ngoài cũng đều sẽ gây ra đòn giáng chí mạng cho Giản thị.
Mới thấy lầu cao sừng sững, khách khứa đầy nhà.
Chớp mắt đã thấy lầu sụp, tan hoang chẳng còn gì.
“Không được, việc này tuyệt đối không thể truyền ra ngoài.” ông Giản quyết định: “Hiện giờ không phải lúc truy cứu trách nhiệm, cả hai đứa đều lùi lại một bước đi, Chấn Dương cháu đi rút lại những tin tức trên truyền thông, còn Sầm Dư, cháu coi như sự cố của Hoa Hưng chưa từng xảy ra.”
Giản Chấn Dương lại không đồng ý, anh ta trầm giọng nói: “Ông nội, cháu đã nói rồi, cháu còn muốn cổ phần Giản thị trong tay cô ta nữa, cô ta một ngày không cút khỏi Giản thị thì Giản thị còn phải lo lắng đề phòng ngày đó.”
Giản Sầm Dư cũng từ chối đề nghị của ông Giản, cô nói: “Ông nội, cháu cũng không đồng ý, cho dù hôm nay cháu có thân bại danh liệt, cháu cũng phải ngăn chặn anh ta tiếp tục dùng Hoa Hưng giúp đám người nước ngoài kia rửa tiền. Mọi người nghĩ xem một người Hoa như anh ta làm sao lấy được mỏ dầu ở châu Âu? Lại vì lý do gì mà dồn hết gia sản vào đó?”
“Bởi vì khối mỏ dầu đó căn bản không thuộc về Giản Chấn Dương! Những người đó lấy danh nghĩa hợp tác làm ăn để lôi kéo anh ta vào cuộc, lừa anh ta rằng mỏ dầu có thể mang lại lợi nhuận khổng lồ.
Sau khi ký hợp đồng xong, anh ta mới phát hiện khối mỏ dầu đó chỉ có quyền sử dụng chứ không có quyền sở hữu tương ứng, chênh lệch giá trị mua bán là cực lớn. Khi anh ta đi tìm những người đó để lý luận, phía bên kia đã đưa ra điều kiện mới, yêu cầu anh ta giúp họ rửa tiền xuyên quốc gia, đổi lại là thù lao hậu hĩnh.”
Giản Sầm Dư nói xong, cười khổ một tiếng: “Cho nên trong báo cáo đánh giá hao tổn vừa rồi, 3 tỷ cũng không phải con số cuối cùng, bởi vì Giản Chấn Dương không có quyền sở hữu, ít nhất phải tăng lên gấp đôi nữa, đây cũng là lý do anh ta kiên quyết yêu cầu Giản thị đứng ra bảo lãnh.”
“Giá cổ phiếu của Hoa Hưng tăng vọt khi vừa mở phiên giao dịch cũng là nhờ vào sự thao túng tài chính của những người đó. Lúc ấy Ủy ban Chứng khoán đã kịp thời can thiệp điều tra mới phần nào kiềm chế được tham vọng của bọn chúng, mà Giản Chấn Dương vừa đưa ra yêu cầu thu hồi toàn bộ vốn trong ba tháng chắc chắn sẽ làm thị trường đại loạn.”
Những đồng tiền không thể lộ ra ánh sáng đổ xô vào thị trường chứng khoán, đẩy giá cổ phiếu lên cao, từ đó khiến các nhà đầu tư điên cuồng mua vào, đợi đến khi giá đạt đỉnh, tiền lại lặng lẽ chảy ra ngoài, lưỡi hái bắt đầu hạ xuống.
Tất cả kế hoạch bị vạch trần, hai mắt Giản Chấn Dương đỏ rực, phát điên lao về phía Giản Sầm Dư ở đối diện.
Vài người trợ lý bên cạnh lập tức xông lên ngăn anh ta lại, Giản Chấn Dương đầy mặt điên cuồng: “Giản Sầm Dư! Cô câm miệng! Cô câm miệng lại cho tôi!”
Giản Sầm Dư nhắm mắt, quay sang nhìn Giản Tri Hoàn - người từ sau khi ảnh chụp bị lộ ra vẫn luôn im lặng ngồi bên cạnh:
“Ba, thật xin lỗi vì phải để ba biết chuyện riêng của con theo cách này, ba có thể lập tức phát thông báo trục xuất con khỏi Giản thị, nhưng điều kiện của Giản Chấn Dương, con không muốn đáp ứng, cũng không kịp đáp ứng nữa rồi.”
Giản Tri Hoàn ngẩng đầu, đáy mắt hằn lên những tia máu, ba há miệng thở dốc, đặt tay lên cổ tay Giản Sầm Dư: “Việc này để sau hãy nói, con cứ làm việc con muốn làm trước đi.”
Cánh tay bị nắm lấy của Giản Sầm Dư run rẩy không ngừng, cô định thần lại, khàn giọng nói: “Con xin lỗi ba, còn nữa, cảm ơn ba.”
Ông Giản lúc này nắm chặt cây gậy chống gõ mạnh hai tiếng: “Sầm Dư, đều là người một nhà, đều liên quan đến lợi ích của Giản thị, cháu không được hành động cảm tính như vậy.”
Giản Sầm Dư vẫn đứng chắn trước mặt Tang Thời Án, cô cúi đầu nhìn đồng hồ, nhìn thẳng vào ánh mắt uy nghiêm của ông Giản: “Tất cả bằng chứng liên quan đến việc rửa tiền xuyên quốc gia cháu đã nộp cho cảnh sát, họ đang trên đường tới đây rồi, có tội hay không, họ sẽ đưa ra phán quyết.”
“Ba!”
“Ông nội!”
Ông Giản lúc này đột nhiên ngất đi, cô Tri Nghiên lập tức gọi 120, toàn bộ phòng họp hỗn loạn kinh khủng, rối rít như một nồi cháo hỏng.
Cùng lúc đó, nhân viên cảnh sát cũng xông vào phòng họp, đi thẳng về phía Giản Chấn Dương.
Ảnh chụp trên màn hình lớn đã bị gỡ xuống, Giản Sầm Dư lúc này lướt mắt nhìn những người khác trong phòng họp: "Tất cả mọi chuyện xảy ra trong phòng họp ngày hôm nay đều không được tiết lộ ra ngoài."
Giản Chấn Dương đang bị cảnh sát chuẩn bị áp giải ra khỏi phòng họp, nghe thấy lời này đột nhiên dừng bước: "Giản Sầm Dư, cô bịt tai trộm chuông có ý nghĩa gì không? Tôi còn chưa tới cục cảnh sát thì cả nước đã biết chuyện này rồi, tôi chờ xem kết cục của cô!"
Giản Sầm Dư khẽ nhếch môi, nói: "Được."
Sau khi Giản Chấn Dương bị đưa đi, những cổ đông không muốn liên lụy đều lần lượt rời khỏi phòng họp, không muốn cuốn vào sóng gió của Giản thị thêm nữa.
Cửa phòng họp một lần nữa đóng lại, Giản Sầm Dư rốt cuộc cũng có thời gian quan tâm đến Tang Thời Án ở phía sau.
Cô xoay người, còn chưa kịp nói gì đã thấy Tang Thời Án chậm rãi ngẩng đầu, lộ ra đôi mắt sạch sẽ trong trẻo như một dòng suối mát ngày hè, mang theo sự tín nhiệm và ỷ lại vô hạn.
Tang Thời Án nói: "Chị xử lý công việc trước đi."
Giản Sầm Dư gật đầu, nhìn về phía đội ngũ pháp lý và truyền thông vẫn đang túc trực trong phòng họp.
Chuyện này đã được cô diễn tập trong lòng không biết bao nhiêu lần, chỉ là có thêm sự cố của Hoa Hưng khiến tình thế trở nên phức tạp hơn, nhưng vẫn không mất đi trình tự.
Cô nhanh chóng đưa ra kế hoạch tiếp theo, bộ phận pháp lý và truyền thông lần lượt ghi chép lại.
Có người đặt câu hỏi: "Tiểu Giản tổng, cô vẫn chưa nói nên xử lý dư luận về chuyện tình cảm sắp bùng nổ như thế nào? Nếu chỉ dựa theo phương án truyền thông trước đây của công ty, e rằng khó có thể dập tắt được dư luận mà Giản Chấn Dương đã dựng lên."
Giản Sầm Dư đang định lên tiếng thì cửa phòng họp lại bị đẩy ra. Thư ký Cố, người vừa xuống lầu phối hợp với cảnh sát, đã quay trở lại.
Trên mặt anh ta không hề có vẻ nhẹ nhõm sau khi tiễn được Giản Chấn Dương mà là một sự nôn nóng tột độ: "Tiểu Giản tổng, người của Ủy ban Chứng khoán đến rồi!"
Giản Tri Nghiên nhìn qua: "Giản Chấn Dương không phải đã bị cảnh sát đưa đi rồi sao? Bên phía cảnh sát chắc chắn sẽ thành lập tổ điều tra chuyên môn, cậu không nói cho người của Ủy ban Chứng khoán biết sao?"
Thư ký Cố lắc đầu liên tục, ánh mắt tìm kiếm trong phòng họp, cuối cùng dừng lại trên người Tang Thời Án: "Họ nói nhận được tố giác, Tang tiểu thư bị nghi ngờ có liên quan đến việc dùng công ty ngoại biên thao túng thị trường cổ phiếu Giản thị, muốn đưa Tang tiểu thư về điều tra."