Chương 82: Chúc Tết, chú mèo tiêu tan...
Tang Thời Án đã thức trắng cả đêm giao thừa, ngày hôm sau khi gia đình Giản Sầm Dư đến cửa bái phỏng thì trời đã gần hoàng hôn.
Tang Thời Án còn không có thời gian để trang điểm, cô vội vàng mặc một chiếc váy phù hợp rồi chạy xuống lầu.
Khi xuống lầu, Nhậm Lê đang phát bao lì xì năm mới cho Giản Sầm Dư.
Theo thói quen của nhà họ Tang, chưa kết hôn thì vẫn được nhận tiền mừng tuổi. Quả nhiên sau khi Tang Thời Án chào hỏi một vòng, cô cũng nhận được một phong bao dày cộm từ tay Lạc Duy.
Lúc ngồi xuống cạnh Giản Sầm Dư, bàn tay đang đè lên bao lì xì của cô bị ai đó chạm khẽ, một phong bao khác được nhét vào. Giản Sầm Dư thản nhiên nói: “Tiền mừng tuổi.”
Tang Thời Án vuốt ve phong bao lì xì còn vương hơi ấm, cảm thấy không khí trong nhà hôm nay thật ngọt ngào.
Thói quen này của Giản Sầm Dư đã có từ lâu, bắt đầu từ lúc Tang Thời Án còn nhỏ bị Tang Thời Việt cố ý cướp mất bao lì xì rồi khóc lóc đi tìm mẹ.
Bao lì xì không bao nhiêu tiền, nhưng đối với trẻ con thì ý nghĩa rất lớn, chỉ cần nhiều hơn Tang Thời Việt một cái là cô đã thấy đặc biệt thỏa mãn rồi.
Sau đó đến năm thứ hai, năm thứ ba, Giản Sầm Dư cũng đều thuận tay đưa cho Tang Thời Án.
“Em bao nhiêu tuổi rồi mà chị còn chơi trò này?”
“Chưa kết hôn thì đều có thể nhận tiền mừng tuổi, hãy trân trọng đi.” Giản Sầm Dư thản nhiên bưng ly nước lên, lời nói mang ẩn ý sâu xa.
Tai Tang Thời Án đỏ bừng, nếu không phải có người lớn ở đây, cô đã muốn vặn lại rằng ai mà thèm kết hôn chứ.
Cô hậm hực dẫm lên chân Giản Sầm Dư một cái, đôi giày da dê màu trắng hơi lún xuống, nhưng khi rút ra không để lại bất kỳ dấu vết nào trên đôi dép lê của đối phương.
Trong bữa tối lại có thêm những khách khứa khác đến bái phỏng, Tang Thời Án đóng vai thục nữ văn tĩnh. Sau ba giờ đồng hồ làm bộ làm tịch, cuối cùng cô cũng tiễn được mấy hộ gia đình đó về.
Sau đó, cô lấy lý do đi mua pháo hoa cầm tay để dẫn Giản Sầm Dư và Tang Thời Việt chạy ra ngoài.
Các bậc trưởng bối đã quá quen với việc Tang Thời Án không ngồi yên một chỗ được, còn Tang Thời Việt dù biết rõ nguyên nhân thật sự nhưng vẫn đi theo hai người ra cửa, sau đó anh đi thẳng vào gara, định lái xe đi vòng vòng đâu đó cho thanh tịnh.
Mãi đến khi vào sâu trong vườn hoa, Tang Thời Án mới dòm trước ngó sau về phía biệt thự, cho đến khi tầm nhìn bị cây cối che khuất hoàn toàn tầng một, cô mới xoay người nhào lên người Giản Sầm Dư đang cầm pháo hoa, bật cười thành tiếng.
Tang Thời Án treo nửa người trên người Giản Sầm Dư, dán sát vào tai chị mà cọ cọ: “Xong rồi xong rồi, anh hai ghét bỏ chúng ta nên lái xe đi chơi riêng rồi.”
“Vậy phải làm sao đây? Hay giờ chị gọi điện bảo anh ấy quay lại chơi pháo hoa với em nhé?” Giản Sầm Dư vỗ nhẹ vào hông Tang Thời Án, bảo cô thu liễm lại một chút.
Trong vườn, hoa mai mùa lạnh đang nở rộ, đỏ rực một phương nhưng lại bị che phủ trong bóng tối đậm đặc. Tang Thời Án rút ra hai que pháo hoa, kiêu kỳ nói: “Không cần đâu, không thèm chơi với ông chú già đó.”
Giản Sầm Dư như muốn dạy dỗ đứa trẻ nhỏ mà véo tai Tang Thời Án một cái, rồi lấy bật lửa ra châm pháo cho cô.
Khi lõi lửa vừa bén, Giản Sầm Dư đột nhiên dừng động tác, nhìn về phía nào đó sau lưng Tang Thời Án, trầm giọng nói: “Đừng cử động...”
Tim Tang Thời Án thắt lại, lập tức nghi ngờ là bị người lớn phát hiện. Nhưng Giản Sầm Dư không cho cô cử động nên cô cũng không dám nhúc nhích, nhịp thở ngày càng dồn dập, trong lòng nơm nớp lo sợ: “Có... có phải bị ai nhìn thấy rồi không?”
Giản Sầm Dư không trả lời, ngay lúc Tang Thời Án gần như không thở nổi vì căng thẳng, chị bỗng nhiên hôn một cái lên má cô, rồi thản nhiên tiếp tục châm pháo hoa: “Không có gì, chẳng có ai cả.”
Tang Thời Án: ...
Nhận ra Giản Sầm Dư đang trêu chọc mình, Tang Thời Án cạn lời đẩy đẩy đối phương.
“Chị nhiễm cái thói xấu tính này từ bao giờ thế?”
Giản Sầm Dư đưa que pháo hoa đã châm lửa cho Tang Thời Án: “Chỉ là đột nhiên chị nhớ đến hồi năm hai đại học lúc chị về nước rủ em đi đốt pháo, em lại trốn trong phòng cả buổi trời không chịu ra.”
Giọng điệu Giản Sầm Dư có chút oán trách: “Sau đó mẹ em nói em bị sốt nên mới giúp em nói đỡ, thế là chị cũng chẳng được gặp em.”
Tang Thời Án im lặng.
Hình như đúng là có chuyện như vậy, suốt bốn năm đó cô luôn so đo với việc Giản Sầm Dư ra nước ngoài du học.
Chỉ cần Giản Sầm Dư tới Tang gia, cô liền tìm lý do để không xuất hiện, hoặc là tìm cách lẻn ra cửa sau đi gặp bạn bè, hoặc là giả vờ sinh bệnh.
Tang Thời Án cảm thấy có điểm mất mặt: “Lúc đó em đang ở thời kỳ phản nghịch tuổi dậy thì, chắc là cấu tạo não bộ có chút khác thường, chị đừng chấp nhặt với em.”
Tang Thời Án không khỏi nghĩ, nếu lúc đó cô không trốn ở trong phòng, Giản Sầm Dư đã có thể nhìn thấy dung mạo trưởng thành của cô sớm hơn vài năm, biết đâu đã sớm đối với cô nhất kiến chung tình……
Cô có lẽ cũng sẽ sớm có hảo cảm với Giản Sầm Dư……
Mặt Tang Thời Án chậm rãi ửng hồng.
Giản Sầm Dư thấy cô cứ thẫn thờ mất tập trung, hơi nheo mắt lại: “Sao thế?”
Đang nghĩ xem liệu chị có ra tay với người vị thành niên không đấy.
Tang Thời Án không chịu nổi sự trêu chọc từ câu hỏi như vậy nên đành nuốt lời định nói vào trong, cô cầm cây pháo hoa xoay người đi vào vườn hoa, bảo Giản Sầm Dư chụp ảnh cho mình.
Giản Sầm Dư điều chỉnh ánh sáng trên điện thoại: “Em sang trái một chút, ánh đèn đường hắt vào sẽ đẹp hơn.”
Tang Thời Án lại bước một bước về phía trước bên phải.
Giản Sầm Dư cho rằng bên trái cô hiểu chính là bên trái của mình, vì thế vươn tay chỉ hướng: “Án Án, hướng bên này.”
Tay vừa giơ lên giữa không trung đã bị Tang Thời Án nắm chặt, cây pháo hoa trong tay rơi xuống đường sỏi, Tang Thời Án đẩy Giản Sầm Dư vào góc tối mà đèn đường không soi tới được, dán môi lên: “Lúc em dùng tài khoản Meo Meo để kết bạn với chị, chắc là đã có hảo cảm với chị rồi.”
Giản Sầm Dư vốn đã đoán được tâm tư của Tang Thời Án, nếu cô không thích một người, tuyệt đối sẽ không chủ động yêu đương qua mạng rồi lại mặc những bộ đồ cosplay đó.
Nhưng đột nhiên nghe chính miệng Tang Thời Án thừa nhận, hơi thở của Giản Sầm Dư không tự chủ được mà trở nên dồn dập.
Cô hạ thấp giọng, hỏi: “Sao tự nhiên lại nói chuyện này?”
“Có lẽ là vì…… Có chút tiếc nuối vì năm đó chị không xông vào phòng mạnh mẽ lôi em ra ngoài gặp mặt chăng?”
Tang Thời Án cười vui vẻ, giống như trong bóng tối nhìn thấy hình bóng Giản Sầm Dư tiếc nuối rời đi của nhiều năm về trước: “Như vậy chị có thể sớm nhất kiến chung tình với em khi gặp lại, mà em cũng có thể sớm mặt dày mày dạn theo đuổi chị rồi.”
Giản Sầm Dư ôm chặt Tang Thời Án vào lòng, hôn trả lại.
Tang Thời Án cũng mở miệng nhiệt tình đáp lại, đầu lưỡi quấn quýt khiêu khích từng tấc thần kinh nhạy cảm của nhau.
Cây pháo hoa rơi trên mặt đất phát ra những tiếng cháy lách tách, thỉnh thoảng lại bắn ra vài tia lửa nhỏ.
Đến khi nụ hôn kết thúc, ngón tay Giản Sầm Dư lau đi vệt nước vương trên khóe môi Tang Thời Án, cô tận lực giữ giọng bình thản hỏi: “Còn muốn tiếp tục không?”
Từ “không tốt lắm đâu” đã lên đến đầu môi Tang Thời Án, chẳng hiểu sao lại biến thành một câu: “Muốn chứ.”
Giản Sầm Dư kéo cô trở về biệt thự. Nhậm Lê thấy hai người quay lại liền gọi lại: “Án Án, Sầm Dư, nhanh như vậy đã đốt xong pháo hoa rồi? Đúng rồi Án Án, anh hai con đâu?”
“Anh hai có việc đi ra ngoài một chút rồi. Chị Sầm Dư vừa nhận điện thoại cần xử lý công việc, mẹ, con đi giúp chị Sầm Dư tìm tài liệu một lát.”
Tang Thời Án mặt không đổi sắc nói dối.
Giản Tri Hoàn đang đánh cờ tướng, nghe vậy liền gọi Giản Sầm Dư lại: “Sầm Dư, ngày Tết đừng để Án Án đang là học sinh phải bồi con làm việc.”
Tang Thời Án vất vả lắm mới bịa ra được lý do để ở riêng với nhau, lập tức cao giọng: “Chú Giản, con muốn học hỏi thêm từ chị Sầm Dư mà.”
Ba của Tang Thời Án cười khà khà hạ một quân cờ: “Con bé này hiếm khi thu lại được tính ham chơi, Sầm Dư không chê nó làm việc vụng về là được rồi.”
Tang Thời Án lớn tiếng: “Ba! Con nghe thấy đấy nhé!”
Ngay khi các vị trưởng bối định cười trêu ghẹo thêm, Tang Thời Án đã kéo Giản Sầm Dư nhanh chóng chạy lên lầu.
Cửa phòng vừa đóng, cô tự giác chốt khóa lại.
“Xong rồi xong rồi, tim em đập nhanh quá.” Tang Thời Án thở hổn hển hai hơi, cố ý kéo tay Giản Sầm Dư đặt lên ngực mình: “Chị giúp em sờ thử mà xem.”
Giản Sầm Dư bị Tang Thời Án ấn vào tường, không nhịn được mà nhếch môi: “Nếu bị phát hiện, điểm ấn tượng của chị chắc bị trừ sạch mất.”
Tang Thời Án đúng lý hợp tình: “Em ở chỗ ba mẹ chị cũng bị trừ sạch thôi, chị lại còn là con một nữa chứ.”
Giản Sầm Dư cắn nhẹ một cái lên môi Tang Thời Án, hỏi: “Thế còn hôn nữa không?”
Tang Thời Án dán sát vào: “Hôn!”
Tất nhiên là phải hôn rồi!
Đôi môi nóng bỏng áp lên, nhiệt tình đẩy môi Giản Sầm Dư ra.
Nụ hôn này hoàn toàn khác với nụ hôn cẩn trọng và khắc chế trong vườn hoa lúc nãy, mãi đến khi cướp đi hết không khí trong miệng đối phương mới dừng lại một chút, rồi sau đó lại dán vào tiếp tục.
Cuối cùng lưỡi của Tang Thời Án cũng bị hôn đến tê dại, hơi thở đứt quãng, mới kết thúc nụ hôn dài dằng dặc này.
Giản Sầm Dư ôm Tang Thời Án vào lòng, yên tĩnh tận hưởng dư vị ấm áp hồi lâu.
Tang Thời Án rất thích những khoảnh khắc thế này. Trước đây Giản Sầm Dư không hiểu, nhưng sau khi được Tang Thời Án nói rõ vào lần trước, cô luôn theo bản năng mà làm như vậy.
Đợi đến khi Tang Thời Án ôm đã đời, thở dốc đủ rồi mới đẩy nhẹ Giản Sầm Dư: “Không phải muốn làm việc sao? Em đi lấy máy tính cho chị.”
Thật ra chuyện công việc không phải là bịa đặt hoàn toàn, vài ngày tới Giản Sầm Dư phải đi thăm hỏi giao tế, có một số tài liệu cần phải sắp xếp lại cho đúng.
Giản Sầm Dư giữ chặt Tang Thời Án, ánh mắt thâm trầm, cô động đậy bờ môi.
Tang Thời Án như đoán được Giản Sầm Dư muốn nói gì liền lập tức che miệng cô lại: “Em biết chị thích em rồi, đừng nói, đừng nói nữa!”
Nếu Giản Sầm Dư nói thêm câu tình tứ nào nữa, cô sẽ không nhịn được mà kéo Giản Sầm Dư làm loạn mất!
Giản Sầm Dư nắm lấy tay Tang Thời Án, hôn một cái vào lòng bàn tay: “Được rồi, đi lấy máy tính đi.”
Tang Thời Án đi vào thư phòng trong phòng ngủ, mở cửa sổ thổi gió vài giây để bản thân bình tĩnh lại một lát mới cầm máy tính quay trở lại.
Ngày cuối cùng của kỳ nghỉ Tết Nguyên Đán, Tang Thời Án trở về khu Tả Ngạn ở. Kỳ nghỉ đông của Đại học Yến dài hơn nghỉ hè, còn một tháng nữa mới khai giảng.
Tang Thời Án chọn một căn hộ đã mua và hoàn thiện gần tập đoàn Giản thị, thuê nhân viên vệ sinh dọn dẹp suốt một buổi chiều, đến hơn 9 giờ tối mới sạch sẽ.
Tuy Tang Thời Án không làm việc gì nặng nhọc nhưng việc đứng trông coi cũng rất mệt, cô nằm vật ra sofa, chán nản lướt xem thực đơn giao hàng, nhìn cái gì cũng không thấy thèm.
Vừa vất vả chọn được một phần vịt quay da giòn, không ngờ Tô Nịnh Nguyệt lại gọi video tới.
“Hôm nay tớ không ra khỏi cửa đâu, đừng tìm tớ hẹn cơm nhé.”
“Tớ đang ở Vân Thành mà, chỉ là tới quan tâm đến sức khỏe thể chất và tinh thần của cậu chút thôi, xem cậu có bị thực tập áp bức đến mức xanh xao vàng vọt không?” Tô Nịnh Nguyệt bên kia cũng đang ở một mình, nhìn bối cảnh thì là phong cách trang trí của khách sạn.
Vốn dĩ chỉ là một câu đùa vui, nhưng sau khi chạm phải vẻ mặt uể oải thiếu sức sống của Tang Thời Án, Tô Nịnh Nguyệt liền khoa trương kêu lên một tiếng: “Không phải chứ, Giản học tỷ thật sự nỡ áp bức cậu làm việc đến mức này sao?”
“Không có, tớ mới tìm một căn hộ khác, hôm nay gọi người đến quét dọn vệ sinh thôi. Không nhìn chằm chằm là họ làm ăn cẩu thả ngay, lau xong còn bẩn hơn lúc chưa lau.” Tang Thời Án thở dài thườn thượt: “Biết thế tớ đã không đề cập chuyện chuyển nhà với Giản Sầm Dư.”
Tô Nịnh Nguyệt đang rảnh rỗi đến phát hoảng, liền thúc giục Tang Thời Án dẫn mình đi tham quan nhà mới.
Căn hộ rộng hơn hai trăm mét vuông nhưng lại có tới năm phòng ngủ, cách phân bổ mặt bằng khiến người ta nhìn vào là thấy đau đầu.
Tô Nịnh Nguyệt xem xong thì cười không dứt: “Người ta thiết kế thế này là dành cho gia đình đông con nhiều cháu, nhà cậu có bao nhiêu người đâu mà lại chọn căn này?”
“Tớ chỉ sàng lọc theo khu vực và diện tích thôi mà, ai biết bên trong toàn là phòng ngủ đâu?” Tang Thời Án nằm bò ra ghế sô pha: “Cấm cười, còn cười nữa là tuyệt giao đấy.”
“Được rồi được rồi, không nói chuyện nhà cửa nữa, việc thực tập của cậu thế nào rồi?”
“Cũng ổn, có điều hơi mệt, cường độ gần tương đương với đợt thi đua hồi trước của tớ.”
“Nhắc đến thi đua, tớ nhớ điểm tích lũy các mặt của cậu đều rất cao đúng không, ngay cả mảng hoạt động xã hội đoàn thể cũng dư sức lấp đầy.” Tô Nịnh Nguyệt nháy mắt với cô: “Cậu không cân nhắc chuyện làm sinh viên trao đổi hoặc ra nước ngoài học thạc sĩ sao?”
“Sao thế, cậu có hứng thú à?” Tang Thời Án lơ đãng hỏi.
“Có chứ.” Tô Nịnh Nguyệt nói: “Nhưng tớ muốn đổi chuyên ngành, chắc chỉ có thể tự ôn thi giống như cách Giản học tỷ thi vào đại học Yến thôi.”
Tang Thời Án ngẩn người, Tô Nịnh Nguyệt lại ha ha cười lớn: “Thôi tớ đùa đấy, hồi đó tớ thi đỗ vào đại học Yến hoàn toàn là nhờ chị gái tớ đổ tiền ra thuê gia sư, mỗi môn học đều có mấy giáo sư vây quanh kèm cặp một mình tớ mới kéo nổi điểm lên đến mức này.
Cậu nhìn tớ xem có giống người tự giác học tập không? Chẳng qua lúc chị tớ đưa danh sách các trường cho tớ chọn, tớ có thấy Harvard, anh trai cậu không phải đang học ở đó sao? Tớ nghĩ gia đình cậu chắc cũng sẽ yêu cầu cậu đi thôi, diện trao đổi dù sao cũng nhanh hơn là học thạc sĩ mà?”
“Tớ cũng chưa chắc đã xin được suất, nếu năm nay có chỉ tiêu tốt thì ai cũng sẽ nhìn vào tranh giành thôi.” Tang Thời Án lảng sang chuyện khác, quay sang hỏi Tô Nịnh Nguyệt chuyện khác: “Còn cậu, Tết nhất thế nào?”
“Khá tốt, cô em gái ruột của chị tớ thì mải mê trong phòng thí nghiệm, đám họ hàng thích đâm chọc của nhà họ Tô nói đến rát cả lưỡi mà nó cứ như không hiểu gì, còn bắt họ nói lại lần nữa, cảnh tượng đó buồn cười không tả nổi.”
Tô Nịnh Nguyệt miêu tả lại tình cảnh lúc đó một cách sống động: “Còn tớ á, tớ cứ nằm trên giường khóc lóc với chị tớ một trận là cái gì cũng có, không cần lo lắng.”
Tang Thời Án: ... Cũng không cần kể chi tiết đến mức đó đâu.
“Tớ mới kiếm được hai vé xem buổi hòa nhạc vào ngày 27 tháng 2, cậu có hứng thú không?”
Đó là một nhóm nhạc gạo cội, đã nổi tiếng từ lúc Tang Thời Án còn nhỏ, đến nay vẫn giữ vững phong độ trong làng nhạc.
Tang Thời Án kinh ngạc: “Cậu mà cũng tranh được vé sao? Tớ thấy trên mạng đều nói là một vé khó tìm đấy.”
Việc này đối với Tô Nịnh Nguyệt không khó, sản nghiệp của nhà họ Tô trong giới giải trí rất rộng lớn: “Tớ nhờ chị tớ lấy vé nội bộ đấy, có đi không?”
Tang Thời Án lập tức đồng ý ngay: “Đi chứ đi chứ, đến lúc đó trước một ngày cậu nhớ nhắc tớ một tiếng.”
Mãi đến khuya Giản Sầm Dư mới về.
Giữa chừng Tang Thời Án gọi điện nhưng đối phương không bắt máy, cô hỏi qua thư ký Cố, nhưng bên đó dường như cũng không tiện nghe điện thoại nên không nhấc máy, cô chỉ có thể gửi WeChat hỏi thăm.
Vài phút sau thư ký Cố mới hồi âm, nói rằng vẫn còn đang ở bàn tiệc.
Tang Thời Án chỉ có thể tiếp tục đợi ở phòng khách, lại lo lắng Giản Sầm Dư sẽ được thư ký Cố đưa về Giản gia hoặc khu Tả Ngạn gần đại học Yến.
Cho đến khi cửa mở ra, Tang Thời Án lập tức đứng bật dậy, rồi đón lấy một Giản Sầm Dư nồng nặc mùi rượu, thần trí đã không còn tỉnh táo.
Đây là lần đầu tiên Tang Thời Án thấy Giản Sầm Dư thất thố như vậy, cô vội vàng tiếp nhận người từ tay thư ký Cố, chạm thử vào nhiệt độ trên mặt Giản Sầm Dư, thấy nóng bừng.
“Sao lại uống thành ra thế này? Không phải nói chỉ là một bữa cơm đơn giản thôi sao?”
Lúc nhận được WeChat của Tang Thời Án, thư ký Cố còn cảm thấy thắc mắc.
Tang Thời Án chỉ là một thực tập sinh, đồng thời là đại tiểu thư nhà họ Tang, đêm hôm khuya khoắt lại không phải giờ làm việc mà thế nhưng lại cố ý gửi tin nhắn hỏi thăm Giản Sầm Dư.
Cho đến khi nhìn thấy Tang Thời Án ở trong căn hộ này.
Lại nhớ đến bầu không khí khác hẳn người thường của hai người họ khi ở công ty dù vẫn giữ khoảng cách, trong lòng cô đã có vài phần suy đoán.
Khi lên tiếng, cô cố ý giải thích giúp Giản Sầm Dư một câu: “Địa điểm ăn uống là do cục trưởng Vương định, cách đây khá xa, trên đường đi mất không ít thời gian, tiểu Giản tổng không có đi mấy nơi lăng nhăng đâu.”
Tang Thời Án rất hiểu chuyện này, đám bạn nối khố của cô khi tụ tập cũng thường đến những chỗ đó tiêu tiền, nhưng không phải ai cũng giống như động vật hễ đến đó là động dục.
Nếu Giản Sầm Dư có đi thật, thì tám phần cũng là hòa thượng lạc vào hang yêu tinh, mà lại là một đám yêu tinh nam không đúng gu của Giản Sầm Dư, có gì mà phải so đo.
“Chỉ là một bữa cơm mà uống đến mức này sao?” Sau khi đỡ Giản Sầm Dư lên sô pha, Tang Thời Án rót một ly nước ấm cho chị, thuận tiện cũng đưa cho thư ký Cố một ly.
Những người trong bữa tiệc tối nay cố tình làm khó, thư ký Cố muốn uống thay cũng không được, chưa kể cô chỉ là một trợ lý nên chỉ được uống nước ngọt.
Cô đã khát khô cả mấy tiếng đồng hồ, uống cạn sạch ly nước rồi mới tức giận nói ra nguyên nhân.
“Lúc ăn cơm còn có một doanh nghiệp dược khác cùng tham gia dự án cải cách dược phẩm, bên đó có chút quan hệ với cục trưởng Vương. Nhưng vì yêu cầu từ cấp trên nên công ty đó không tranh được vị trí dẫn đầu, thế là họ cố ý chọn hôm nay để gây hấn.
Vừa ngồi xuống tiểu Giản tổng đã bị ép uống hết một chai Mao Đài, sau đó thức ăn chưa kịp động đũa mấy miếng thì lại phải uống liên tiếp mấy ly rượu vang đỏ, bọn họ rõ ràng là nhắm vào cô ấy.”
Tang Thời Án vừa mới đút được nửa chén nước cho Giản Sầm Dư, cô kinh ngạc đến mức gần như lạc giọng: “Cái gì?”
Cô nhanh chóng đỡ Giản Sầm Dư dậy: “Chị giúp em một tay với, mau cùng em đưa chị ấy đến bệnh viện đi, nếu cần thiết có lẽ phải rửa dạ dày đấy.”
“Lúc bữa tiệc kết thúc, tiểu Giản tổng dặn là phải đưa cô ấy đến đây. Tôi thấy sắc mặt cô ấy tạm thời vẫn ổn nên mới đưa tới.” Thư ký Cố từ khi vào làm cũng là lần đầu gặp phải chuyện này, nhìn dáng vẻ bất tỉnh nhân sự của Giản Sầm Dư, lúc này cô mới nhận ra mình đã quá chủ quan, vội vàng phụ giúp Tang Thời Án đỡ người.
Trên đường đến bệnh viện, Tang Thời Án vô cùng may mắn vì hôm nay mình lái chiếc Porsche của Giản Sầm Dư, nếu không mấy chiếc xe hai chỗ phô trương kia chắc chắn không chở nổi thư ký Cố.
Lúc lái xe, chỉ cần nhìn qua gương chiếu hậu thấy Giản Sầm Dư ở hàng ghế sau là cơn giận của Tang Thời Án lại bốc lên ngùn ngụt: “Chuyện ở thương hội chẳng phải đã định đoạt từ lâu rồi sao? Dự án cũng là do cấp trên giao xuống, nếu cục trưởng Vương đó không hài lòng thì sao lúc đầu không đưa ra ý kiến phản đối?”
Thư ký Cố giải thích: “Vương cục cũng không phải người trực tiếp phê duyệt dự án cải tạo dược phẩm, ông ta chưa có quyền hạn đó, nhưng những hạng mục này ít nhiều đều phải qua tay ông ta, tiểu Giản tổng nói không thể kết oán.”
Vị Vương cục kia e là cũng chỉ đang giúp người khác trút giận, vì e ngại chức quyền của ông ta nên dù chỉ là một bữa tiệc thế này, dù thế nào cũng phải nhẫn nhịn.
“Trách không được hôm nay chị ấy bảo em tìm người dọn dẹp nhà cửa, nếu em đi cùng chị ấy……” Tang Thời Án nắm chặt vô lăng, đột nhiên nhận ra cho dù mình có đi cùng cũng chẳng giúp được gì.
Đó không phải là Giản Chấn Dương, không phải hạng người mà cô muốn cầm chai rượu lên đập là có thể hành động theo cảm tính.
Nếu cô ở đó, cũng sẽ chỉ giống như thư ký Cố đứng bên cạnh làm phông nền, thậm chí còn khiến Giản Sầm Dư thêm khó xử.
Tang Thời Án khàn giọng nói: “Lát nữa đến bệnh viện, phiền anh tự bắt xe về nhà. Những lời này, cứ coi như anh chưa từng nhắc qua với em.”
Thư ký Cố gật đầu: “Tang tiểu thư yên tâm, nếu tiểu Giản tổng có hỏi, tôi sẽ nói sau khi đưa cô ấy về nhà tôi liền rời đi ngay.”
Tang Thời Án đưa Giản Sầm Dư đến một bệnh viện tư nhân thuộc tập đoàn Giản thị, lại riêng gọi điện cho Giản Tri Hoàn. Một là để chú giúp sắp xếp ổn thỏa, hai là không muốn chuyện Giản Sầm Dư nhập viện bị đồn đại ra ngoài.
Giản Tri Hoàn rất nhanh đã dặn dò xuống dưới, đồng thời nhờ Tang Thời Án giúp đỡ chăm sóc một đêm.
Tang Thời Án đương nhiên là có ý định đó, mẹ của Giản Sầm Dư sức khỏe không tốt, hiện giờ đang ở trong nước, Giản Tri Hoàn nửa đêm ra ngoài cũng không tiện.
Mãi cho đến khi Giản Sầm Dư được đưa lên cáng thương, người vốn dĩ suốt dọc đường không có phản ứng gì như cô đột nhiên bắt lấy cổ tay Tang Thời Án, lực đạo rất nhẹ, rồi nhanh chóng trượt xuống.
Tang Thời Án nhanh tay lẹ mắt nắm lấy tay Giản Sầm Dư, giải thích tình hình hiện tại: “Đây là bệnh viện nhà chị, bây giờ chị cần vào trong rửa ruột, chị có muốn em đi cùng không?”
Giản Sầm Dư lắc đầu, như để trấn an, cô gãi nhẹ vào lòng bàn tay Tang Thời Án một cái rồi buông ra.
Đợi đến khi các chỉ số của Giản Sầm Dư ổn định lại thì đã là 3 giờ rưỡi sáng.
Trong phòng bệnh cao cấp, Giản Sầm Dư mặc bộ đồ mặc nhà đã được khử trùng, dựa người ngồi trên giường, sắc mặt vẫn còn chút tái nhợt.
Cô hơi giơ tay về phía Tang Thời Án: “Án Án, ôm một cái.”
Ánh mắt Tang Thời Án rơi trên gương mặt Giản Sầm Dư, cô mím môi, trước khi bản thân mất khống chế, cô cẩn thận ôm Giản Sầm Dư vào lòng: “Chị định làm em sợ chết khiếp sao?”
“Xin lỗi nhé, là lỗi của chị.” Giản Sầm Dư yếu ớt dựa vào vai Tang Thời Án. Việc rửa ruột cực kỳ hại thân thể, khi nói chuyện cô dường như chẳng còn chút hơi sức nào.
Tang Thời Án nhớ lại chiều nay Giản Sầm Dư còn như con công xòe đuôi bảo cô chọn giúp một bộ quần áo chỉnh tề, hiện giờ lại biến thành dáng vẻ yếu ớt như thể cô chỉ cần dùng một ngón tay cũng có thể bóp nát, sống mũi cô càng thêm cay nồng.
Nhưng Giản Sầm Dư không muốn cô biết chuyện này, Tang Thời Án chỉ có thể vờ như không biết, trêu chọc như mọi khi: “Tửu lượng của chị cũng kém quá đi chứ, ăn một bữa cơm thôi mà cũng thành ra thế này.”
Rõ ràng tửu lượng của chính mình cũng chẳng ra sao, nhưng Giản Sầm Dư không vạch trần, cô dựa vào người Tang Thời Án cười khẽ: “Đúng là có hơi kém, lần tới Tang lão sư dạy chị nhé?”
Tang Thời Án muốn cười nhưng cười không nổi, chỉ im lặng ôm Giản Sầm Dư chặt hơn: “Sáng mai là ngày đầu tiên đi làm của năm mới, có cần em xin nghỉ giúp chị không?”
“Không cần đâu.” Giản Sầm Dư vẫn chưa hồi phục, tốc độ nói rất chậm: “Ngày đầu tiên đã xin nghỉ thì không tốt lắm, chỉ là ngồi đó nghe báo cáo thôi, không sao đâu.”
Tang Thời Án biết không khuyên được, đành thỏa hiệp: “Vậy em đi cùng chị.”
Giản Sầm Dư gật đầu, lại nghe Tang Thời Án nói tiếp: “Em vừa liên lạc với chú Giản rồi, cho dù có chuyện gì cần xử lý, em nghĩ chú cũng sẽ giúp……”
Đầu ngón tay Giản Sầm Dư ấn lên môi Tang Thời Án: “Chị hơi mệt.”
Tang Thời Án lại bắt đầu hoảng loạn, ôm Giản Sầm Dư mà không biết phải làm sao: “…… Vậy em đỡ chị nằm xuống ngủ nhé, được không?”
Giản Sầm Dư không nói gì, chỉ chỉ vào môi mình. Ánh mắt Tang Thời Án né tránh: “Như vậy không tốt lắm đâu? Chị nên ngủ một giấc thật ngon, ngày mai em sẽ bù cho chị.”
“Em nhẹ một chút là được mà.”
Đây chính là người ngày thường hay bảo cô “không nhẹ được” mà nay lại nói ra lời này, lý trí Tang Thời Án bại trận trước tình cảm, cô cúi xuống hôn.
Động tác rất nhẹ, nói là hôn Giản Sầm Dư thì đúng hơn là đang liếm láp, giống như một chú mèo nhỏ vậy, hết lần này đến lần khác, vừa hôn vừa đỡ Giản Sầm Dư nằm xuống.
Nhận thấy nhịp thở của Giản Sầm Dư đã dần chậm lại và đều đặn, Tang Thời Án mới dừng lại.
Cô đứng bên giường ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của Giản Sầm Dư thật lâu, thật lâu, rồi khẽ nói một câu: “Ngủ ngon.”