Aa Tùy chỉnh giao diện

 Chương 73: Cổ phần Giản thị, công khai quan hệ

12 giờ đêm, khi điện thoại của Ôn Nghiên Sanh gọi đến, Tang Thời Án liền đuổi Giản Sầm Dư ra khỏi phòng: “Học tỷ đang đợi chị kiểm tra văn kiện kìa, em cũng phải ôn tập cho kỳ thi thứ hai tuần tới nữa, chị đi mau đi.”

Thượng Hải không có sưởi sàn, nhưng khách sạn bật điều hòa trung tâm nên nhiệt độ rất ổn định. Trên tay Giản Sầm Dư vắt một chiếc áo khoác, trông có vẻ giống như đang đi hẹn hò vụng trộm giữa đêm khuya.

Tang Thời Án tiến lên giúp cô chỉnh lại cổ áo sơ mi, đảm bảo không còn một nếp nhăn nào mới hài lòng mở cửa: “Đi thôi, mai gặp nhé.”

Máy tính của Giản Sầm Dư vẫn còn ở phòng mình, lát nữa sửa tài liệu chắc chắn sẽ làm phiền Tang Thời Án, nên chị cũng thuận theo ý cô.

Chỉ là khi đi đến cạnh cửa, chị cố ý nhắc nhở Tang Thời Án một câu: “Nếu ngày mai em muốn thắt cà vạt, nhớ giặt sạch rồi sấy khô nó ngay đêm nay nhé.”

Vừa nghĩ đến việc chiếc cà vạt đã bị làm bẩn như thế nào, nhiệt độ cơ thể khó khăn lắm mới hạ xuống của Tang Thời Án lại tăng vọt, cô hầm hừ đẩy Giản Sầm Dư một cái: “Chị mau đi đi!”

Giản Sầm Dư nương theo động tác của cô lảo đảo lùi lại hai bước, đang định chúc Tang Thời Án ngủ ngon thì phía sau vang lên một giọng nói đầy vẻ nghi hoặc: “Tang Thời Án?”

Tang Thời Án còn chưa nhìn rõ người tới là ai, nụ cười trên mặt Giản Sầm Dư đã tan biến trước.

Quay đầu lại, Giản Chấn Dương đang nhìn Tang Thời Án từ trên xuống dưới, Giản Sầm Dư lập tức lên tiếng: “Án Án, đóng cửa.”

Tang Thời Án chỉ mặc mỗi bộ đồ ngủ, vừa nghe Giản Sầm Dư nhắc nhở liền định đóng cửa lại.

“Sao Tang tiểu thư vừa thấy tôi đã muốn trốn vậy?” Giản Chấn Dương vắt chiếc áo vest trên tay lên vai, bước tới vài bước, “Giao tình của chúng ta sâu nặng như thế, không chào hỏi nhau một tiếng sao?”

Giao tình giữa anh ta và Tang Thời Án chỉ gói gọn trong lần cô dùng chai rượu đập vào đầu anh ta ở câu lạc bộ.

Nếu nói là "sâu nặng", thì vết thương đó đúng là khá sâu thật, phải quấn băng gạc suốt cả tháng trời, khiến Giản Chấn Dương mất sạch mặt mũi.

Tang Thời Án cảnh giác nhìn Giản Chấn Dương: “Tôi với anh chẳng có gì để chào hỏi cả.”

Khóe môi Giản Chấn Dương nhếch lên đầy ẩn ý: 

“Cũng đúng, Tang tiểu thư xưa nay vốn chẳng coi tôi ra gì, nhưng vì đứa em họ này của tôi mà lại có thể lặn lội từ Yến Thành bay qua đây, là tự cô muốn đến hay là giúp người khác đến đây? Lúc nãy ăn cơm chúng tôi còn đang đoán xem vì sao Giản Sầm Dư có thể độc chiếm bữa tối của Diệp hội trưởng, hóa ra là nhờ cô giúp dắt mối.”

Tang Thời Án đáp trả không chút khách khí: 

“Cái gì mà tôi tự đến hay giúp người khác đến? Bản thân anh năng lực kém cỏi thì có gì mà phải nói xa nói gần? Diệp hội trưởng thưởng thức chị Sầm Dư nên hẹn chị ấy ăn cơm thì có vấn đề gì sao? Chẳng lẽ Diệp hội trưởng lại đi hẹn một kẻ chỉ biết nịnh bợ trưởng bối như anh à?”

Giản Chấn Dương: “Cô...”

Giản Chấn Dương bị Tang Thời Án chọc giận, anh ta liếc nhìn camera giám sát trên hành lang khách sạn, chỉ tay về phía Tang Thời Án, rồi đôi mắt tối sầm nhìn chằm chằm Giản Sầm Dư: 

“Hừ! Giản Sầm Dư, em tưởng nhà họ Tang tốt bụng giúp em thật sao? Em nhớ ơn nhà họ Tang, nhưng nhà họ Tang lại chẳng coi đứa con dâu hụt như em là người nhà đâu, đến lúc bọn họ nghênh ngang vào nhà thì có em mới là người hối hận.”

“Giản Chấn Dương, anh nói thế là có ý gì?” Tang Thời Án gọi giật anh ta lại, “Anh bớt chia rẽ ly gián đi.”

“Tôi chia rẽ ly gián sao? Anh trai cô dám làm ra chuyện thu mua cổ phần của Giản thị, chẳng lẽ lại không dám để người khác biết?”

Giản Chấn Dương nhìn về phía Giản Sầm Dư, không bỏ sót vẻ ngạc nhiên thoáng qua trên mặt chị, anh ta cười lạnh: “Giản Sầm Dư, chúng ta mới là người một nhà, em đừng vì tranh đoạt vị trí tổng tài mà ai cũng dám hợp tác, đến lúc dẫn sói vào nhà thật thì hối hận không kịp đâu.”

Giản Sầm Dư nhíu mày: “Chính anh là người muốn đẩy cổ phần đi để gom tiền, người ta cũng là có ý tốt thôi.”

“Ý tốt sao?” Giản Chấn Dương lớn tiếng, “Tang Thời Việt thu mua không phải số cổ phần tôi bán tháo, mà là cổ phần chuyển nhượng từ tay người khác, anh ta cố tình thu mua là nhắm vào Giản thị chúng ta đấy, nghe hiểu chưa?”

Nói xong, anh ta chẳng thèm quan tâm phản ứng của Giản Sầm Dư và Tang Thời Án ra sao, cầm thẻ phòng đi tìm phòng mình.

Bầu không khí đột nhiên trở nên đông cứng, Giản Chấn Dương đã nói như vậy thì chắc chắn không phải chuyện vô căn cứ. 

Nhà họ Tang và nhà họ Giản giao hảo nhiều năm, mỗi bên nắm giữ 3% cổ phần của nhau, bao năm qua chưa từng thay đổi.

Trớ trêu là con cái của Ông nội Giản khá đông, năm đó khi phân gia mỗi người đều được chia một ít cổ phần, ngay cả nhà Giản Sầm Dư cũng chỉ nắm giữ hơn 10%, nhưng vẫn là thành viên nắm giữ nhiều cổ phần nhất trong người nhà họ Giản.

Hiện tại Ông nội Giản vẫn còn khỏe mạnh, nếu ông mất đi, quyền lực tại Giản thị không biết sẽ hỗn loạn đến mức nào. 

Bởi vậy, hành vi thu mua cổ phần Giản thị của Tang Thời Việt trong khi biết rõ tình hình nội bộ là điều đáng ngờ, đúng như lời Giản Chấn Dương nói, e là có mưu đồ khác.

“Chắc là anh trai em có tính toán khác, em gọi điện hỏi anh ấy ngay đây, có thể anh ấy...”

Tang Thời Án sờ túi áo, phát hiện điện thoại vẫn để trong phòng. Cô muốn nói có khả năng Tang Thời Việt làm vậy là vì chuyện của thương hội, thấy giá cổ phiếu Giản thị có thể tăng mạnh nên mới bố trí trước.

Chỉ là khi nhà họ Tang hưng thịnh nhất, nhà họ Giản cũng chưa từng làm ra chuyện gần như bội tín nghĩa thế này. 

Chút lợi ích đó so với sự hợp tác lâu dài của hai nhà thì thật sự chẳng đáng là bao.

“Chị biết rồi.” Giản Sầm Dư xoay người, nắm lấy tay Tang Thời Án, “Đừng hỏi anh trai em, chị đã biết chuyện này từ sớm rồi, chỉ là không thể nói cho Giản Chấn Dương biết thôi.”

Chị đưa tay ra hiệu im lặng: “Bằng không sẽ bị khép vào tội cấu kết với người ngoài.”

Tang Thời Án kinh ngạc thốt lên: “Hai người âm thầm liên thủ với nhau sao?”

“Ừ, cho nên em đừng suy nghĩ nhiều quá.” Giản Sầm Dư nhìn thời gian rồi đẩy Tang Thời Án vào phòng, “Học tỷ còn đang đợi chị về hoàn thiện tài liệu, em vào nghỉ ngơi đi. Nếu có chỗ nào muốn đi chơi thì đêm nay cứ chọn trước, ngày mai chị xem có tranh thủ thời gian đưa em đi dạo được không.”

Tang Thời Án rất hiểu chuyện nói: “Không cần đưa em đi dạo đâu, mấy điểm tham quan ở Thượng Hải quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy chỗ đó, hồi nhỏ đi công tác với mẹ em xem chán rồi. Chị cứ lo làm hồ sơ đi, em không quấy rầy chị nữa, ngủ ngon.”

Cửa phòng đóng lại, Tang Thời Án liếc nhìn tấm ga giường đã thay ra, mọi chuyện vừa xảy ra trong phòng như hiện ra trước mắt. 

Cô thở dài thườn thượt, cam chịu đi vào phòng vệ sinh định dùng nước lạnh rửa mặt cho tỉnh táo.

Gương chiếu ra khuôn mặt tinh xảo không tì vết, Tang Thời Án tự luyến ngắm nghía một lát, đang định vặn vòi nước thì ánh mắt khựng lại ở dấu hôn mờ mờ trên xương quai xanh.

Cô nhíu mày, nghĩ bụng ngày mai nhất định phải dùng chút kem che khuyết điểm.

Bên kia, Giản Sầm Dư kiểm tra kỹ hồ sơ Ôn Nghiên Sanh gửi qua, sau khi xác nhận không có sai sót mới gọi điện cho Tang Thời Việt.

Tang Thời Việt nhận điện thoại, lập tức đoán được mục đích của chị nên đi thẳng vào vấn đề: “Sớm hơn tôi tưởng đấy, tôi cứ nghĩ cô phải chờ đến khi về Yến Thành mới liên lạc với tôi cơ.”

Giản Sầm Dư đứng bên cửa sổ, nhìn xuống cảnh đêm phồn hoa của Thượng Hải, khép mắt lại: “Anh đoán được rồi sao?”

Giản Chấn Dương thực ra đã đoán đúng một nửa.

Tang Thời Việt đúng là cố ý phá vỡ sự cân bằng giữa hai nhà suốt nhiều năm qua, và anh cũng đúng là đến đây với một mục đích rõ ràng.

Nhưng không phải vì lợi ích của Giản thị, mà là để cảnh cáo Giản Sầm Dư.

“Tang Thời Án bao nhiêu năm qua chưa từng yêu đương, dạo trước đột nhiên nói với tôi là em ấy đang thầm thương trộm nhớ ai đó nhưng tuyệt nhiên không thấy nhắc tên. 

Cứ cuối tuần nào không về nhà, tôi tìm em ấy thì hầu như đều là đang ở cùng với cô. Em ấy có phải loại tính cách sẽ âm thầm yêu đơn phương không? Rõ ràng là không.”

“Em ấy còn chạy đi đánh người giúp cô, lớn chừng này rồi mà đây là lần đầu tôi phải vào đồn cảnh sát bảo lãnh người về. Bảo lãnh xong tôi còn ném em ấy vào bệnh viện, muốn cô giáo dục lại tư tưởng cho em ấy. Giờ nghĩ lại, lúc đó tôi đúng là điên thật rồi.”

Phía bên kia của Tang Thời Việt vang lên tiếng bật lửa châm thuốc, anh lặng im một lát rồi tiếp tục nói: “Điều làm tôi thực sự nghi ngờ chính là vào ngày sinh nhật của em ấy. Giản Sầm Dư cô là nhà từ thiện chắc? 

Bỏ ra gần chục triệu tệ để bao trọn một đêm ở Universal Studios, cho dù là muốn làm màu cho nhà họ Tang xem thì tặng những món đồ sưu tầm giá trị mới là cách thức chuẩn xác nhất.”

“Hơn nữa cũng chính đêm đó, cô đã đề cập với tôi về chuyện liên hôn. Tuy nói việc này luôn là giả, nhưng đối với địa vị của cô ở nhà họ Giản có bao nhiêu lợi ích thì không cần tôi phải nói nhiều chứ?”

“Sau đó là chuyện thương hội lần này, chỉ một cuộc điện thoại là có thể giải quyết, vậy mà một sinh viên năm nhất có thành tích đứng top 3 như em ấy lại bay đến tận Thượng Hải vào đúng tuần thi cuối kỳ để giúp cô tìm mối quan hệ.”

Tang Thời Việt cười khẽ một tiếng, vẫn là kiểu cười hờ hững quen thuộc khiến người ta chẳng thể đoán định được cảm xúc thật sự bên trong là gì.

“Nhưng điều khiến tôi hoàn toàn xác định, chính là cuộc gọi này của cô.”

Giản Sầm Dư lặng im hồi lâu, mới lên tiếng: “Tôi xin lỗi.”

“Nếu con bé đó không có tâm tư kia với cô, thì cho dù tôi có hợp tác với Giản Chấn Dương, tôi cũng sẽ khiến cô không thể trụ lại nổi ở trong nước.” Giọng điệu Tang Thời Việt đột ngột thay đổi, anh cười nhạt đầy vẻ vân đạm phong khinh:

“Cô cũng không cần phải nói xin lỗi với tôi, chẳng lẽ tôi lại đi chỉ trích cô dụ dỗ tình cảm của em gái tôi sao? Để con bé biết được chắc chắn sẽ làm loạn với tôi mất, tôi không muốn chuốc lấy phiền phức đâu.”

“Có điều... tôi có thể nhìn ra được, hai người các cô suốt ngày dính lấy nhau mà không danh không phận thì sớm muộn gì người khác cũng sẽ đoán ra thôi, có một số việc không cần tôi phải nói nhiều đúng không? Chuyện phía ba mẹ tạm thời tôi sẽ giúp hai người giấu kín, sau khi về Yến Thành cô hãy đến gặp tôi một chuyến.”

Không chờ Giản Sầm Dư kịp giải thích thêm câu nào, Tang Thời Việt đã trực tiếp ngắt máy.

Ngày hôm sau, thương hội chính thức triển khai đấu thầu. Bất kể tối qua các thành viên thương hội đã thăm dò bao nhiêu doanh nhân nội địa, thì hôm nay tất cả người tham gia đấu thầu đều phải nộp hồ sơ theo đúng quy trình.

Muốn gia nhập thì dễ, nhưng danh ngạch cho doanh nghiệp dẫn đầu ở nội địa chỉ có một. 

Giản Sầm Dư, người tối qua được Diệp Cẩn Tuế mời dùng bữa tối, nghiễm nhiên trở thành tiêu điểm chú ý nhất toàn hội trường.

So với các doanh nhân khác có mặt tại đây, Giản Sầm Dư có thể nói là cực kỳ trẻ tuổi. Cô khiêm tốn, lễ độ nhưng cũng rất thành thục, ứng biến khéo léo trước những màn thăm dò của mọi người.

Cho đến khi buổi đấu thầu kết thúc, Giản Sầm Dư đưa Tang Thời Án rời khỏi hội trường. Tang Thời Án cứ bồn chồn ngoái đầu nhìn lại, liền bị Giản Sầm Dư ấn gáy xoay người về phía trước: “Kết quả cuối cùng ngày mai mới có, đừng có trông ngóng như vậy.”

Tang Thời Án hiếm khi nghiêm túc nghe hết các bài thuyết trình hồ sơ tại hội trường, dù cảm thấy phần thắng rất lớn nhưng cứ hễ liên quan đến chuyện của Giản Sầm Dư là cô lại lo lắng hơn mức bình thường: “Em không lo lắng sao được? Lúc nãy bài thuyết trình của Giản Chấn Dương nghe chuyên nghiệp vậy mà, nghe xong em còn thấy rung động luôn ấy.”

Giản Sầm Dư đánh giá khách quan: “Quả thực không tệ.”

Nghe Giản Sầm Dư khẳng định Giản Chấn Dương như vậy, Tang Thời Án tức giận lườm cô một cái: “Chị đứng phe nào đấy?”

Giản Sầm Dư lập tức sửa lời: “Phe em.”

Tang Thời Án vẫn chưa hài lòng lắm, theo ý cô thì Giản Sầm Dư nên chỉ ra một đống vấn đề trong hồ sơ của Giản Chấn Dương mới đúng.

Giản Sầm Dư từ phía sau đuổi theo: “Án Án?”

Tang Thời Án không thèm đáp lại, cô đi tìm chiếc xe thuê của hai người trong bãi đỗ.

Giản Sầm Dư chỉ hướng: “Xe ở bên kia kìa.”

Tang Thời Án vẫn không quay đầu lại, cô nhìn chằm chằm về một hướng, tình cờ quét mắt thấy trong chiếc xe phía trước có một người phụ nữ trang điểm tinh tế, bên cạnh có một người khác đang giúp cô ấy dặm lại lớp trang điểm.

Giản Sầm Dư nhìn theo ánh mắt cô: “Em quen người đó sao?”

“Không quen.” Tang Thời Án dùng giọng điệu của một kẻ ăn chơi, vô cùng lả lướt: “Chị gái kia đẹp thật đấy, em rung động rồi, đang cân nhắc xem có nên qua đó xin phương thức liên lạc không đây.”

Nói xong, Tang Thời Án ung dung liếc nhìn Giản Sầm Dư để quan sát phản ứng của cô.

Giản Sầm Dư nhìn về phía chiếc xe mà Tang Thời Án vừa nhắc tới: “Chắc là minh tinh đấy, em có thể qua đó xin chữ ký.”

Tang Thời Án ngẩn người: ?

Sao lại là thái độ này? Sao không ghen chút nào vậy?

Sao không nổi giận đi? Không đúng chứ, chẳng phải Giản Sầm Dư có chiếm hữu dục rất mạnh với cô sao? Cô đã nhìn người phụ nữ khác như thế rồi, sao chị ấy lại không có phản ứng gì?

Tang Thời Án không hiểu nổi, hậm hực leo lên xe của hai người.

Giản Sầm Dư đưa qua một chai nước khoáng đã vặn sẵn nắp: “Uống miếng nước đi, lát nữa chị mua trà sữa cho.”

Tang Thời Án quay mặt đi: “Không cần.”

Giản Sầm Dư dùng giọng điệu dỗ dành nói khẽ: “Hồ sơ của Giản Chấn Dương chẳng phải lúc nãy chị đã phân tích cho em rồi sao? Nhìn thì có vẻ hoàn mỹ, nhưng những công ty có thể đưa ra thành ý tương tự rất nhiều, anh ta không chiếm ưu thế đâu.”

Vẻ lãnh đạm giả vờ trên mặt Tang Thời Án tan biến một nửa, cô quay đầu nhìn Giản Sầm Dư: “Vậy sao vừa rồi chị còn khen anh ta? Có ai nghe lén đâu chứ?”

Giản Sầm Dư nói: “Chị muốn ngắm thêm một lúc dáng vẻ em lo lắng vì chị, tự mưu cầu chút phúc lợi cho mình không được sao?”

Vành tai Tang Thời Án đỏ lên, cô quay mặt đi chỗ khác: “Em chẳng tin đâu, vừa rồi chị còn chẳng thèm ghen.”

“Nếu em đang nói đến vị nữ minh tinh kia...”

Giọng của Giản Sầm Dư rất nhạt nhưng lại trầm xuống. Cô cúi người tới gần, dán sát vào tai Tang Thời Án: “Nếu không phải đang ở bên ngoài, chị đã ghen đến mức muốn lột đồ em ngay trong xe rồi.”

Nói xong liền buông Tang Thời Án ra, giúp cô thắt dây an toàn.

Tang Thời Án bị lời nói của Giản Sầm Dư làm cho choáng váng đầu óc, nửa ngày mới phản ứng lại được đối phương vừa nói cái gì, mặt lập tức đỏ bừng như bốc cháy.

Cô cố giữ nét mặt, tỏ vẻ bình tĩnh nói: “Được thôi, chờ về đến Yến Thành, dù sao cũng không phải xe của em, đến lúc đó ai mở cửa người đó xấu hổ.”

Giản Sầm Dư khởi động xe, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve vô lăng: “Chuyện chưa từng xảy ra thì chị sẽ không nghĩ đến chắc?”

Tang Thời Án: ……

A a a a.

Đấu không lại, hoàn toàn đấu không lại, về khoản này thì da mặt cô còn lâu mới dày bằng Giản Sầm Dư.

Sau khi ăn tối xong, Giản Sầm Dư đưa Tang Thời Án ra sân bay. Giản Sầm Dư còn phải ở lại Thượng Hải chờ kết quả, còn Tang Thời Án thì bay về trước.

Trước khi đăng ký, Giản Sầm Dư dặn dò cô: “Buổi tối sau khi về em cũng đừng thức đêm ôn tập, sáng mai dậy sớm một chút nhé?”

Tang Thời Án gật gật đầu, đẩy Giản Sầm Dư về khách sạn sớm hơn: “Chị cũng nghỉ ngơi sớm đi, em chờ tin tốt từ chị.”