Aa Tùy chỉnh giao diện

 Chương 45: Trắng đêm không ngủ, nụ hôn cưỡng ép lúc sáng sớm

Tang Thời Án cuối cùng cũng được cứu vớt bởi cuộc gọi video WeChat của Tô Nịnh Nguyệt.

Tô Nịnh Nguyệt lo lắng cho tình trạng của Tang Thời Án, nên cố ý gọi điện lúc nửa đêm để liều mình thức đêm cùng bạn.

Khi Tang Thời Án bắt máy, sắc mặt rất gượng gạo, ánh mắt thậm chí không dám nhìn vào màn hình.

Nếu không phải vì để đuổi Giản Sầm Dư đi, cô thậm chí còn không muốn nghe máy, chỉ nói một câu “Tớ đi tắm đây” rồi định tắt luôn.

“Khoan đã nào.” Tô Nịnh Nguyệt gọi Tang Thời Án lại: “Tiểu Tang Tang, cậu đi hẹn hò với người tình lúc nửa đêm à, sao mặt lại đỏ như vậy?”

Tang Thời Án đi đến trước tủ quần áo lấy đồ ngủ, mở cửa tủ ra, vừa khéo che bớt ánh đèn, chột dạ nói: “Nhiệt độ lò sưởi hơi cao.”

Tô Nịnh Nguyệt nghi ngờ nhìn cô, nheo mắt lại, đột nhiên cười rộ lên: “Nhiệt độ cao nên môi cậu cũng bị sưng nứt luôn sao? Cậu không bình thường chút nào đâu nhé Tiểu Tang Tang.”

Tang Thời Án vội vàng nói: “Tớ nghi là tối nay tớ uống phải rượu giả rồi, khô miệng quá, muộn thế này sao cậu còn chưa ngủ?”

Tô Nịnh Nguyệt bày ra bộ dạng xem kịch vui, nằm trên giường rung đùi đắc ý: “Thành thật thì được khoan hồng nhé, mau khai mau.”

Tang Thời Án lườm bạn một cái: “Bị cắn rõ ràng như thế còn bắt tớ phải nói ra sao?”

Nói xong cô trực tiếp ngắt điện thoại, thậm chí còn tắt máy để che giấu sự lúng túng.

Tang Thời Án trằn trọc suốt đêm không ngủ, ở trên giường cứ nhớ đi nhớ lại những lời Giản Sầm Dư đã nói và những việc chị đã làm trong phòng để đồ, bên tai như thể hiện ra hai thiên thần nhỏ.

Phía thiên thần vô cùng hưng phấn nói với cô rằng Giản Sầm Dư cũng thích cô, không hề để tâm chuyện cô giả làm Miêu Miêu để yêu đương qua mạng. 

Phía ác ma lại nhe răng múa vuốt mắng mỏ cô, rằng Giản Sầm Dư chỉ coi cô là thế thân của Miêu Miêu, nên mới bắt cô nhanh chóng tìm hiểu và thích ứng.

Tang Thời Án bị làm phiền đến đau hết cả đầu, mấy tiếng đồng hồ sau, chờ đến khi chân trời hửng sáng, Tang Thời Án như một linh hồn bị hút cạn tinh khí lảo đảo bước xuống giường. 

Sau khi vệ sinh cá nhân cho tỉnh táo hơn, cô đi vào phòng để đồ, định xử lý đống quần áo nhìn vào là thấy phiền lòng kia trước, rồi mới tính toán xem rốt cuộc Giản Sầm Dư có ý gì.

Quần áo chứa đầy trong ba chiếc thùng lớn, Tang Thời Án ôm một thùng đi ra khỏi phòng ngủ, đang suy nghĩ nên ném thẳng vào thùng rác hay mang đến điểm quyên góp quần áo.

“Sao dậy sớm vậy?” Khi Tang Thời Án đi ngang qua phòng khách, có một giọng nói gọi cô lại.

Tang Thời Án ôm thùng hàng xoay người, đối diện với một đôi mắt đang mỉm cười trên sofa.

Giản Sầm Dư vừa đặt chiếc iPad xuống, những dòng chữ dày đặc biến mất khỏi màn hình, ánh nắng ban mai ấm áp mông lung rơi vào mắt chị như những vì sao vụn vỡ.

Đặc biệt là khi những vì sao ấy hướng về phía mình, Tang Thời Án rất không tiền đồ mà dừng bước: “Vâng, em dọn dẹp ít đồ.”

Giản Sầm Dư đột nhiên cử động, đi về phía cô.

Tang Thời Án bản năng ôm chặt lấy chiếc thùng, Giản Sầm Dư dừng lại trước mặt cô, những ngón tay thon dài có lực vuốt theo mái tóc Tang Thời Án xuống tận sau gáy rồi hơi dùng lực.

Hương gỗ thanh lãnh bao trùm, mọi thứ lại bắt đầu trở nên mê loạn.

Tang Thời Án bị hôn lên môi, cảm giác tê dại quen thuộc lại ập đến, cả người cô run rẩy, chiếc thùng quần áo trên tay bị Giản Sầm Dư rút ra, rơi xuống đất.

“Ơ... quần áo của em...”

Tang Thời Án lo lắng quần áo bên trong rơi ra ngoài. 

Cúi đầu muốn nhìn, nhưng cằm đã bị những ngón tay rõ khớp xương nâng lên, giữ chặt lấy cằm cô để nụ hôn một lần nữa lấn tới, trên môi là một sự ấm áp ướt át.

Tối qua là lần đầu tiên bị Giản Sầm Dư hôn nên còn chưa kịp phản ứng, lần này Tang Thời Án cuối cùng cũng nhớ ra phải từ chối, cô đưa tay đẩy vai Giản Sầm Dư, vừa định dùng sức thì giọng nói cũng tràn ra khỏi bờ môi.

“Chào buổi sáng, Án Án.”

Giọng nói mềm mại mang theo từng đợt hơi ấm, giống như gió thổi qua sa mạc, đầu óc Tang Thời Án trong khoảnh khắc này như bị chập mạch.

Giống như một nụ hôn chào buổi sáng thuận theo lẽ tự nhiên vậy.

Tang Thời Án đều phải hoài nghi có phải Giản Sầm Dư đã uống rượu giả suốt một đêm nên mới say thành thế này không?

Thế nhưng trên người Giản Sầm Dư không hề có chút mùi rượu nào, những sợi tóc xõa trên người cô mang theo hơi sương, mát lạnh, tạm thời làm dịu đi sự khô nóng trên cơ thể.

Nhưng cũng chỉ là thoáng chốc.

Theo nụ hôn ngày càng sâu, Tang Thời Án càng lúc càng thấy nóng, nóng đến mức không chịu nổi.

Tang Thời Án bị hương thơm trên người Giản Sầm Dư cùng sự nóng nực khiến cô không chịu nổi làm cho đầu váng mắt hoa, đôi tay bị nắm lấy lại một lần nữa vùng vẫy muốn đẩy ra: “Giản Sầm Dư... ưm... chị... buông ra!”

Tay Giản Sầm Dư hoàn toàn buông cô ra, nhưng sau đó lại trực tiếp trượt xuống eo, ôm chặt lấy để giữ cố định, khiến cô căn bản không thể đẩy ra được.

Tối qua Tang Thời Án uống quá nhiều rượu lại còn thức trắng đêm, cả người bây giờ nói là linh hồn cũng không quá lời, nhẹ bẫng và nhanh chóng bị hôn đến mức không còn chút sức lực nào.

Giống như hoàn toàn thỏa hiệp.

Cô chỉ cầu nguyện Giản Sầm Dư có thể nhanh chóng hôn cho đủ, sau đó khôi phục lại dáng vẻ xa cách lãnh đạm với tình cảm như trước đây.

Tối qua cô không nên bị vẻ đẹp lúc cởi áo của Giản Sầm Dư làm mờ mắt mà thừa nhận mình là Miêu Miêu, người là do cô trêu chọc trước, giờ còn có thể thế nào nữa?

Nhịn một chút, nhịn một chút.

Tang Thời Án liều mạng khuyên bảo chính mình, trước mặt là người cô thích, dù có làm thế thân một lần cũng không sao, cửa nhà đã đóng kỹ rồi, sẽ không có ai biết đâu.

Giản Sầm Dư cảm nhận được Tang Thời Án đang dần mềm lòng, động tác cũng chậm lại, đầu lưỡi nóng ẩm nhu hòa dây dưa. 

Ánh sáng mờ ảo từ hàng mi cô rụng xuống, đậu trên gương mặt đối phương như thể được phủ một lớp hào quang mỏng.

Đến khi nụ hôn kết thúc, miệng Tang Thời Án đã mềm, mà lòng cũng mềm nhũn theo.

Một bụng những lời mắng nhiếc tích tụ trong đầu đều bị sự dịu dàng ấy làm cho tan chảy.

Tang Thời Án không nói lời nào đẩy Giản Sầm Dư ra, đi về phía phòng trà rót một ly nước.

Bước chân Giản Sầm Dư điềm nhiên theo sát, ánh mắt thủy chung đặt trên người cô. Tang Thời Án uống nửa ly đã hết khát, nhưng vì Giản Sầm Dư cứ nhìn mãi, cô đành cố uống nốt nửa ly còn lại.

Sau đó cô phát hiện Giản Sầm Dư vậy mà vẫn chưa chịu rời đi.

Tang Thời Án: ?

Sao cô cảm thấy Giản Sầm Dư còn giống u hồn hơn cả một kẻ thức trắng đêm như mình thế này?

Đặt ly nước lên bàn, Tang Thời Án chậm rãi ngước mắt, bốn mắt nhìn nhau.

Dưới gương mặt thanh tú nhạt nhòa của Giản Sầm Dư là đôi môi đỏ mọng bất thường, trên đó thậm chí còn vương một chút dịch trong suốt.

Tay Tang Thời Án siết chặt, những hình ảnh vừa rồi bị ôm vào lòng dây dưa không dứt lại ùa về trong tâm trí.

“Khụ...”

Cô cắn môi dưới, cảm thấy một Giản Sầm Dư như thế này vô cùng xa lạ: “Chị vừa mới tỉnh dậy sao?”

Chẳng lẽ là vì ngủ dậy sớm nên chưa được tỉnh táo cho lắm?

Giản Sầm Dư như đoán được suy nghĩ của Tang Thời Án, liền nói: “Buổi sáng chị lúc nào cũng rất tỉnh táo.”

“...” Tang Thời Án ngẩn người vài giây, bộ não thông minh vốn có thể thi đậu vào đại học Yến Kinh lúc này lại lâm vào tình trạng đình trệ: “Thế thì...”

Cô im lặng quá lâu, Giản Sầm Dư lại tiến về phía cô hai bước, Tang Thời Án vội vàng giơ tay ra ngăn lại: “Chị đừng qua đây, em có chuyện muốn nói với chị.”

Cô dùng mắt đo lường khoảng cách giữa hai người, đảm bảo Giản Sầm Dư không thể vừa vươn tay là bắt được mình để hôn tiếp, rồi mới trịnh trọng nhấn mạnh: “Cứ đứng đó mà nói.”

Giản Sầm Dư dừng lại, ánh mắt bình tĩnh dõi theo cô: “Em muốn nói gì?”

Tang Thời Án: “Tối qua em coi như chị nhất thời xúc động, nhưng vừa mới sáng ra sao chị lại có thể làm loại chuyện này với em?”

Giản Sầm Dư: “Không phải buổi sáng thì có thể sao?”

Tang Thời Án: ...

Giản Sầm Dư xưa nay vốn là người hiểu lý lẽ, huống hồ ngay cả trẻ con chưa thành niên cũng biết không được tùy tiện hôn người khác, Tang Thời Án nghi ngờ chị rõ ràng đang cố tình giả ngu.

Thế là cô nói thẳng ra luôn: “Không phải buổi sáng không được, mà là chị không nên hôn em. Cho nên, bây giờ chị nên xin lỗi em đi.”

Tầm mắt Giản Sầm Dư dừng trên người Tang Thời Án, đôi mày khẽ nhíu lại dường như không thể hiểu nổi lời đối phương nói, nhưng dưới ánh nhìn của Tang Thời Án, chị vẫn thuận theo: “Xin lỗi.”

Tang Thời Án còn chờ đợi vế tiếp theo, đợi một lúc lâu: “Hết rồi à?”

Giản Sầm Dư: “Em còn muốn nghe gì nữa?”

Tang Thời Án tức giận: “Tất nhiên là lời đảm bảo sau này sẽ không làm càn như vậy nữa chứ.”

Sự im lặng bao trùm lấy hai người, hồi lâu sau, Giản Sầm Dư khẽ cười một tiếng: “Án Án, chị nghĩ là chị vẫn chưa đồng ý chia tay với em đâu.”

Cái gì mà chưa đồng ý?

Giản Sầm Dư thật sự xem cô và Miêu Miêu là cùng một người sao?

Cả người Tang Thời Án căng thẳng hẳn lên, vừa định mắng người thì trước mắt bỗng tối sầm lại vì thức đêm quá mức và tâm trạng kích động.

Giản Sầm Dư chú ý tới ánh mắt thất thần và sắc mặt trắng bệch đột ngột của Tang Thời Án, liền bước nhanh tới đỡ cô ngồi xuống, hỏi: “Sao vậy? Thấy không khỏe ở đâu sao?”

Tầm nhìn dần rõ lại, Tang Thời Án uể oải ‘vâng’ một tiếng.

Giản Sầm Dư đứng dậy đi ra ngoài, lúc quay lại đã cầm theo một chiếc áo lông vũ dày dặn định mặc cho cô.

Tang Thời Án đẩy áo ra: “Chị làm gì vậy?”

Giản Sầm Dư nói: “Mặc áo vào, chị đưa em đi bệnh viện gần đây kiểm tra xem sao.”

“Em không đi.” Tang Thời Án chém đinh chặt sắt từ chối: “Em chỉ là tối qua thức trắng đêm nên hơi tụt huyết áp thôi, nghỉ một lát là khỏe.”

“Vậy mà em còn có sức dậy thu dọn đồ đạc sao?” Giản Sầm Dư hỏi cô, giọng nói có phần nghiêm nghị nhưng dường như đang kìm nén cảm xúc nên không quá gay gắt.

“Em nhìn mấy bộ quần áo đó thấy phiền, em muốn vứt đi không được sao?” Tang Thời Án gục xuống bàn, có chút chột dạ quay đầu đi, để lại cho Giản Sầm Dư một cái gáy.

Giản Sầm Dư nắm chặt tay đang cầm áo, suy nghĩ một hồi rồi đi tìm một ống đường glucose cho Tang Thời Án uống trước, sau đó mới vào tủ lạnh tìm nguyên liệu nấu ăn.

Thật ra Tang Thời Án đã bớt mệt rồi, nhưng thấy động tác của Giản Sầm Dư có vẻ rất sốt sắng, cô cảm thấy lạ lẫm nên chống tay lên bàn, quan sát chị bận rộn.

Một ly nước ấm với nhiệt độ vừa phải được đặt lên bàn, vị giác suy nhược được dòng nước ấm chảy qua, khiến cả người cô cũng ấm áp theo.

Phòng trà thông với nhà bếp, Tang Thời Án nhìn bóng lưng của Giản Sầm Dư, thử gọi một tiếng: “Giản Sầm Dư.”

Động tác của Giản Sầm Dư khựng lại, lập tức sải bước quay trở lại, ánh mắt lo lắng nhìn vào mặt Tang Thời Án, hỏi gấp: “Sao thế? Vẫn còn chóng mặt à?”

Nhìn thấy sự lo lắng không giấu nổi trên gương mặt chị, trái tim Tang Thời Án khẽ lay động, cô cố tình nói dối: “Có một chút.”

Đôi mày Giản Sầm Dư nhíu chặt: “Đường glucose ở nhà hiệu quả không bằng ở bệnh viện đâu, hay là mình đi bệnh viện đi.”

“Không cần đâu, chắc là em đói thôi.” Tang Thời Án thoát khỏi tay Giản Sầm Dư, nhanh nhẹn như chưa hề tụt huyết áp, cô khẽ ho một tiếng hỏi: “Chị bận gì trong bếp vậy?”

Giản Sầm Dư rũ mắt nhìn Tang Thời Án, hỏi gì đáp nấy: “Không còn bánh mì, nhưng có nguyên liệu tươi dì mới mua hôm qua, chị nấu mì cho em nhé?”

“Nấu dở là em không thèm ăn đâu đấy.” Tang Thời Án ngửa đầu nhìn Giản Sầm Dư, kiêu ngạo hếch cằm lên, thái độ có chút vênh váo.

Giản Sầm Dư không nhịn được mà mỉm cười, đưa tay gãi nhẹ vào cằm cô một cái.

Tang Thời Án gần như xù lông ngay lập tức: “Chị đừng có động tay động chân, mau đi nấu mì đi. Lát nữa em còn có chuyện muốn nói với chị, chính là về việc chúng ta không phải quan hệ tình nhân ấy, chị đừng hòng lấp liếm cho qua.”

Đuôi lông mày Giản Sầm Dư khẽ nhướng lên, đang định mở lời thì bị Tang Thời Án ngang ngược ngắt ngang: “Em đang tụt huyết áp, chị không được bắt nạt người bệnh!”