Chương 39: Thẳng thắn chuyện liên hôn, Tiểu Tang hoảng hốt...
Gần đến cuối kỳ, các môn chuyên ngành lần lượt kết thúc, lượng người trong thư viện tăng lên thấy rõ.
Tang Thời Án bước ra khỏi thư viện, bên ngoài dường như vừa mới có một trận tuyết nhỏ, ánh đèn đường màu cam ấm áp phản chiếu lên những tinh thể băng trên mặt đường lát đá.
Đi bên cạnh Tang Thời Án là một học trưởng khóa trên tên là Đỗ Văn, anh là con trai của bạn bố mẹ cô, gần đây cô mới biết anh cũng là sinh viên đại học do giáo sư Hứa hướng dẫn.
Đỗ Văn đi cạnh Tang Thời Án, hơi giữ khoảng cách một chút: “Anh giúp giáo sư Hứa sắp xếp đồ đạc nên có xem qua lịch thi của năm hai. Nhớ không lầm thì tuần sau các em có hai môn thi cuối kỳ đúng không? Các môn chuyên ngành năm hai là nhiều nhất đấy, em học hành thế nào rồi?”
Tang Thời Án đáp ngắn gọn: “Cũng ổn.”
Đỗ Văn thuận thế đề nghị: “Anh đã được tuyển thẳng lên cao học rồi, nửa năm nay vừa mới ôn lại kiến thức chuyên ngành xong. Cuối tuần này em có muốn cùng đi ăn một bữa không, chúng ta vừa ăn vừa để anh giúp em khoanh vùng trọng tâm kiến thức?”
Tang Thời Án nghe ra ý đồ của anh, khéo léo từ chối: “Học trưởng, cuối tuần em phải đến công ty thực tập rồi.”
Đỗ Văn lộ ra một nụ cười tiếc nuối: "Vậy để anh đưa em về, anh cũng ở khu chung cư Tả Ngạn đó, đi cùng đường cho tiện."
Dưới ánh đèn đường trong đêm tối, đôi mắt Tang Thời Án đặc biệt xinh đẹp nhưng lại mang theo cảm giác xa cách, khi Đỗ Văn dời mắt đi, anh thầm nghĩ, hèn gì lại khiến nhiều người theo đuổi đến vậy.
Anh lùi lại nửa bước sang bên cạnh, giữ một khoảng cách xã giao thích hợp hơn. Lần này, Tang Thời Án quả nhiên không từ chối nữa.
Tiếng giày boots da dê gõ xuống mặt đường từng tiếng đều đặn, bước đi rất vững vàng. Đỗ Văn mấy lần muốn tìm cơ hội để tiến lại gần nhưng chỉ có thể trơ mắt nhìn.
"Học trưởng không cần cẩn thận quá như vậy đâu." Tang Thời Án dường như nhìn thấu ý định của Đỗ Văn, cô quay sang mỉm cười với anh: "Mùa đông năm trước tôi đúng là thường xuyên bị ngã, đặc biệt là sau khi tuyết rơi."
Đỗ Văn hiển nhiên không ngờ Tang Thời Án sẽ chủ động bắt chuyện, trong mắt lộ vẻ kinh hỉ: "Vậy sao? Gặp phải chuyện như vậy thì tệ quá."
Tang Thời Án vô cùng đồng tình, cô cúi đầu cười khẽ: "Nhưng tôi khá may mắn, mỗi lần sắp ngã đều sẽ có người đỡ lấy."
Đỗ Văn ướm lời hỏi: "Giống như cách anh đang bảo vệ em thế này sao?"
Tang Thời Án lắc đầu một cách lịch sự nhưng xa cách: "Không phải."
Cô ngước mắt, nhìn về phía Đỗ Văn: "Là người mà tôi thích."
Đỗ Văn nghẹn lời, gượng cười hai tiếng. Nửa phút sau, anh thở dài: "Hóa ra không phải chúng anh nỗ lực chưa đủ, mà là em đã có người trong lòng rồi."
Tang Thời Án bật cười: "Học trưởng nói đùa rồi."
Quãng đường mười phút không trò chuyện được bao nhiêu, đặc biệt là sau khi Tang Thời Án từ chối rõ ràng, nửa đoạn đường sau chủ đề của hai người đều rất chừng mực, toàn nói về các môn chuyên ngành.
Cho đến khi đi tới cổng khu chung cư, Đỗ Văn đang định hỏi Tang Thời Án ở tòa nào thì thấy cô tăng tốc bước chân.
Hướng cô đi tới là một chiếc xe vừa dừng hẳn, lúc này từ trong xe có một người phụ nữ mặc áo khoác trắng khẽ quay đầu lại, gật đầu về phía bọn họ.
Đỗ Văn nhớ tới lời đồn trong trường trước đó, anh đuổi kịp Tang Thời Án, ngạc nhiên hỏi: "Em và Giản Sầm Dư thật sự sống cùng nhau à?"
"Đúng vậy, gia đình cảm thấy như thế này tiện hơn, có thể chăm sóc lẫn nhau." Tang Thời Án vẫn giữ nụ cười, nhưng cảm giác xa cách đã đậm hơn nhiều.
Đỗ Văn tiếc nuối nói lời tạm biệt.
Khi rẽ qua bồn hoa, nhìn thấy hai người kia cùng che chung một chiếc ô, anh luyến tiếc nhìn theo bóng lưng Tang Thời Án, thầm nghĩ, không biết ai lại có thể may mắn đến thế.
Làn mưa bụi mới rơi rất lạnh, vô tình bắn lên cánh tay mang lại cảm giác đau nhói như kim châm.
Cô đang định lau đi vệt nước thì giọng nói của Giản Sầm Dư vang lên bên tai: "Sao không để tôi ghé qua đón em? Mặt đường trơn như vậy, em cũng đỡ phải chịu gió lạnh."
Tang Thời Án thuận miệng đáp: "Chị cố tình đi thêm một chuyến đến trường làm gì cho phiền phức ra, mà sao chị lại ở trong xe?"
Giọng cô nhẹ lại: "Là cố ý đợi tôi sao?"
Giản Sầm Dư tự nhiên sẽ không nói mình đã đợi từ chín giờ đến tận bây giờ, đã gần một tiếng đồng hồ, nhưng cô cũng không định nói ra.
"Tình cờ thôi."
Tang Thời Án lờ mờ cảm thấy có lẽ Giản Sầm Dư đã đợi mình rất lâu, tâm trạng sắp tê liệt vì ôn tập cả đêm cũng theo đó mà vui vẻ lên.
Vào đến sảnh tòa nhà, Giản Sầm Dư thu ô lại, hỏi: "Nam sinh vừa rồi chính là 'anh trai' mà em thích sao?"
Tang Thời Án ngẩn ra, bỗng chốc bật cười: "Anh ta á..."
Cô ra vẻ cao thâm mà lấp lửng: "Đỗ Văn học trưởng, nhà anh ta mở cửa hàng điện máy Thành Tâm, cũng sống ở đây nên tối nay tiện đường thôi."
Còn cái gọi là "anh trai" kia, chẳng phải đang ở ngay trước mắt cô sao?
Tang Thời Án theo Giản Sầm Dư vào thang máy, hơi ấm tỏa ra khiến giọng nói của cô cũng trở nên lười biếng hơn đôi chút: "Tôi cứ tưởng chị cố ý đứng ở cổng khu chung cư để bắt quả tang tôi, nhằm ngăn tôi đi đêm không về ngủ chứ."
Bàn tay đang ấn nút tầng thang máy của Giản Sầm Dư khựng lại một nhịp, cô chậm rãi quay đầu: "Em sẽ làm vậy sao?"
Tang Thời Án đặt hai tay trước cửa gió điều hòa để sưởi ấm, thong thả nói: "Không nhất định đâu nhé."
Giản Sầm Dư khẽ cười một tiếng, bảo: "Em sẽ không đâu."
Tang Thời Án đang định hỏi "Tại sao lại không", thì thang máy đã mở cửa. Giản Sầm Dư mở cửa vào nhà, đi thẳng vào phòng vệ sinh.
Hai phút sau, tiếng nước chảy vang lên.
Tang Thời Án đứng ở cửa một lát rồi hậm hực trở về phòng mình.
Cô lấy sách chuyên ngành cho kỳ thi tuần sau từ trong túi ra, theo thói quen chuyển WeChat sang tài khoản Mèo Nhỏ, sau đó bắt đầu học thuộc lòng những thuật ngữ khô khan.
Mãi đến khi tin nhắn của Giản Sầm Dư gửi tới.
[ Mèo Nhỏ? ]
Tang Thời Án còn thiếu mấy phần chú giải thuật ngữ chuyên môn nữa, vốn định học cho xong nhưng đôi mắt đã không tự chủ được mà dán chặt vào màn hình.
Cô gấp lại một góc trang sách, từ tủ đầu giường tìm được một cây kẹo mút hình nhân vật hoạt hình, xé vỏ giấy vừa cắn kẹo vừa ôm điện thoại trả lời Giản Sầm Dư.
[ Em đây tỷ tỷ ]
[ Chị vừa tìm là em có tâm linh cảm ứng được ngay ]
Tính toán thời gian thì chắc Giản Sầm Dư đã tắm xong, tin nhắn trả lời rất nhanh: [ Có chuyện này, tôi cảm thấy cần thiết phải nói với em một tiếng ]
Mèo Nhỏ: [ meo meo vò đầu.jpg ]
[ Sao đột nhiên nghiêm túc vậy, có chuyện gì xảy ra sao? ]
Giản Sầm Dư: [ Lần trước em hỏi tôi có gặp phải chuyện liên hôn hay không, nhà tôi hiện tại đúng là có quyết định này ]
Tang Thời Án lập tức bị làm cho khiếp sợ, không ngờ Giản Sầm Dư lại muốn thú nhận với Mèo Nhỏ?
Cô liếm kẹo mút, lời lẽ đảo một vòng trong đầu rồi tiếp tục cúi đầu gõ chữ.
[ Vậy tối nay chị đến để nói lời chia tay với em sao? ]
[ meo meo khóc lớn.jpg ]
Phía Giản Sầm Dư im lặng một lát rồi hồi âm: [ Không phải, chỉ là ba mẹ hai bên có ý nguyện này. Lúc đầu không nói với em là vì khi đó họ bảo chỉ là kết bạn thôi, trong thời gian này chúng ta có thể tự do yêu đương, không cần gánh nặng tâm lý ]
Lời này đúng là Tang Thời Án cũng từng nghe qua, chỉ cần Giản Sầm Dư và anh trai cô có một bên không muốn thì sẽ không có chuyện liên hôn.
Chỉ là...: [ Vậy hiện tại thay đổi sao? ]
Giản Sầm Dư: [ Cuối tuần này ông nội tôi mừng thọ, ông ý định mời cả đối phương nữa, tôi phải về nhà một chuyến mới có thể nói cho em kết quả được ]
Tang Thời Án trực tiếp đứng hình, sau đó nghe Giản Sầm Dư giải thích thêm vài câu về chuyện của Giản gia. Tang Thời Án đáp lại một cách máy móc, cho đến khi Giản Sầm Dư nói muốn đi sấy tóc, cô như mới sực tỉnh lại.
[ Chị từ từ đã! ]
[ Chị không lừa em chứ? ]
[ Nếu chỉ là ý muốn của người nhà chị thì chị cũng có thể lén từ chối mà, đâu cần phải cố ý nói cho em biết chứ? Là thật sự muốn liên hôn, không còn cách nào xoay chuyển sao? ]
Giản Sầm Dư: [ Không lừa em ]
[ Nhưng tôi sẽ nỗ lực ]
Lúc này, Tang Thời Án hoàn toàn im lặng, cũng chẳng thèm quan tâm Giản Sầm Dư có nhắn tiếp hay không, cô gọi điện ngay cho Tang Thời Việt.
Tang Thời Việt không biết đang ở buổi tiệc xã giao nào, âm thanh nền rất ồn ào: "Làm sao vậy? Ngày mai cuối tuần muốn anh qua đón em về nhà à?"
"Không cần, em tìm anh hỏi chút chuyện." Tang Thời Án nén nhịp thở, khẽ gọi một tiếng: "Anh hai."
Tang Thời Việt quả nhiên tính tình rất tốt, tiếng ồn ở đầu dây bên kia nhỏ dần, dường như anh đã đi ra ngoài mới hỏi: "Chuyện gì?"
Tang Thời Án cắn kẹo, cân nhắc nói: "Ông nội Giản ngày mai mừng thọ, Sầm Dư tỷ tỷ mời em, chị ấy bảo anh cũng phải đi, ngày mai anh qua đón em nhé."
"Em muốn đi? Em chắc chứ?" Tang Thời Việt như tìm được cứu tinh, sợ Tang Thời Án đổi ý: "Ông Giản chỉ tổ chức sinh nhật bình thường thôi, hai anh em mình đều đến ăn chực thì không hay lắm, em cứ trực tiếp đi cùng Giản Sầm Dư là được rồi."
"À." Tang Thời Án đạt được mục đích, còn giả vờ do dự một chút: "Người ta muốn gặp cháu rể tương lai mà, em đi theo thì kỳ lắm."
Tang Thời Việt bật cười một tiếng đầy bất đắc dĩ từ trong lồng ngực: "Đừng có thêu dệt bậy bạ quan hệ giữa anh và Giản Sầm Dư, anh thì sao cũng được, nhưng cô ấy là con gái, không giống nhau đâu."
Một câu 'Sẽ không đâu' nghẹn lại nơi đầu môi, Tang Thời Án lăn một vòng trên giường, lấy lại tông giọng trấn định: "Được rồi, vậy ngày mai em đi thay anh một chuyến."
Giản Sầm Dư khi nghe được tin này đang ở trong bếp rửa hai đĩa cherry, biểu cảm hơi ngạc nhiên: "Anh trai em nói anh ấy không có thời gian sao?"
Tang Thời Án đoạt lấy một đĩa, hậm hực nói: "Chứ không lẽ là tôi cưỡng ép anh ấy không được đi à?"
Giản Sầm Dư nhìn về phía chiếc ghế bên cạnh, ra hiệu bảo cô ngồi xuống.
Giản Sầm Dư có chút khó xử: "Nhưng ông nội tôi dường như có việc muốn tìm anh ấy để trò chuyện."
"Trò chuyện gì chứ? Anh trai tôi lần trước vừa đánh đứa cháu cưng của ông nội chị xong, giờ mà qua đó vạn nhất nhắc lại chuyện cũ thì xấu hổ biết bao nhiêu." Tang Thời Án ngồi xuống, bĩu môi: "Dù sao tôi cũng chẳng hiểu mấy cái dự án các người nói, tôi đi là hợp lý nhất rồi."
"Vậy cũng được." Giản Sầm Dư thấy Tang Thời Án đang ngậm một quả cherry, tâm lý mang thùng rác lại gần: "Thật ra không cần để ý chuyện đó quá đâu. Xấu chàng hổ ai, nói cho cùng ông nội tôi cũng đuối lý nên sẽ không làm khó anh trai em đâu. Chỉ là gần đây công ty thiếu hụt tài chính, có vài khoản trái phiếu ngân hàng sắp đến hạn, cứ đà này sẽ không thể hỗ trợ dự án niêm yết của Hoa Hưng được nữa."
Cho nên lại muốn nhắc lại chuyện liên hôn, dùng hôn nhân của Giản Sầm Dư để đổi lấy chút tiền cho dự án của Giản Chấn Dương sao?
Tang Thời Án: "Ồ."
Giản Sầm Dư đưa tay véo má cô: "Ồ cái gì, chuyện này không liên quan đến em, sao lại không vui thế?"
Tang Thời Án vừa định cắn quả cherry, bị cô véo một cái liền làm rơi quả cherry ra ngoài: "Sao nào, tôi không được phép không vui à?"
Cô 'vèo' một cái đứng bật dậy.
Giản Sầm Dư lẳng lặng quan sát động tác của cô.
"Tôi... tôi... tôi..." Tang Thời Án 'tôi' một hồi, cuối cùng cũng nặn ra được một lý do: "Chị dám tính kế tiền của nhà tôi ngay trước mặt tôi, sao tôi vui cho nổi chứ? Giản Sầm Dư, trước kia tôi đã cảnh cáo chị chưa?"
Giản Sầm Dư bình tĩnh nhìn Mèo Nhỏ dần dần xù lông, giấu đi nụ cười nơi khóe môi, thản nhiên nói: "Đã từng."
Tang Thời Án cuối cùng cũng tìm được một cái cớ có thể đường đường chính chính bày tỏ sự bất mãn về vụ liên hôn trước mặt Giản Sầm Dư.
Hai cái móng vuốt bấu chặt vai Giản Sầm Dư, ra sức lắc hai cái: "Giờ tôi không tin lời chị nữa, cho nên..."
Giản Sầm Dư: "Cho nên cái gì?"
Tang Thời Án hừ một tiếng, vênh váo tự đắc nói: "Cho nên chị và người nhà chị tốt nhất nên thu hồi mấy cái tâm tư muốn liên hôn đó đi, tôi khẳng định sẽ không để chị đạt được mục đích đâu."