Aa Tùy chỉnh giao diện

 Chương 29: Cuộc gọi từ Cục Cảnh sát, anh trai đi bảo lãnh người……

Khi nhận được điện thoại từ Cục Cảnh sát, Tang Thời Việt còn ngỡ mình gặp phải bọn lừa đảo.

Lùi lại khoảng bảy tám năm trước, những việc mà đám công tử thế gia hay làm như đánh nhau hay đua xe, anh cũng chẳng thiếu lần nào.

Nhưng mấy năm nay, từ khi tiếp quản công ty, tính cách Tang Thời Việt đã dần trầm ổn hơn, những chuyện như vậy đã trở nên rất xa vời đối với anh. 

Lúc giao thiệp gặp phải đối tác không vừa ý, anh vẫn có thể cười nói vui vẻ trên bàn tiệc, dù có đặc biệt bất mãn thì luôn có cơ hội để gỡ lại một bàn trên thương trường.

Anh thật sự không ngờ cũng có ngày mình bị Cục Cảnh sát triệu tập với tư cách phụ huynh, mà người gây chuyện lại là cô em gái vốn luôn ngoan ngoãn nghe lời – Tang Thời Án.

Lúc cảnh sát gọi đến, Tang Thời Việt vừa bị ép uống vài ly trong một buổi tiệc rượu. Nghe đối phương nhắc đến các từ khóa như "ẩu đả", "hủy hoại tài sản công", anh lo lắng Tang Thời Án bị thương nên chẳng kịp chào hỏi ai đã vội vàng cùng trợ lý rời đi.

Trên đường đi, tài xế gần như đạp lút ga trong giới hạn tốc độ. Khi đến nơi, luật sư mà Tang Thời Việt liên hệ cũng đã có mặt. 

Vào trong Cục Cảnh sát, viên cảnh sát phụ trách vụ án tiến lên làm việc, Tang Thời Việt giao lại mọi chuyện cho luật sư rồi đi thẳng vào trong tìm Tang Thời Án.

Tang Thời Án bị giữ trong một phòng nhỏ riêng biệt. Lúc anh đến, một nữ cảnh sát đang túc trực bên cạnh cô. 

Thấy em gái trông có vẻ không bị thương, trái tim đang treo ngược của Tang Thời Việt mới hạ xuống được một nửa.

Nữ cảnh sát này là người được Tang Thời Việt nhờ vả trên đường đến, thấy anh xuất hiện, cô ấy liền bước ra ngoài.

Căn phòng nhỏ chưa đầy mười mét vuông, Tang Thời Việt với vóc dáng một mét tám mươi lăm đứng bên trong tạo cảm giác áp lực cực lớn. 

Anh đi quanh Tang Thời Án hai vòng, thấy em gái cứ cúi gầm mặt không dám nhìn thẳng mình, anh mới ngồi xuống vị trí nữ cảnh sát vừa ngồi, lấy thuốc lá ra.

Đốm lửa trên đầu thuốc lặng lẽ cháy, một lúc sau anh mới hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì?”

Tim Tang Thời Án đập mạnh một cái, cô há hốc mồm nhưng không nói nên lời.

“Nói đi, Tang Thời Án.” Giọng Tang Thời Việt vừa trầm vừa dịu dàng, điếu thuốc mới hút được hai hơi đã bị ném vào gạt tàn, bị dụi tắt không thương tiếc. 

Khi anh nhìn sang, ánh mắt đã mang theo sự uy nghiêm không thể chối từ.

“…… Đi chơi thì gặp người ta, sau đó nảy sinh mâu thuẫn.” Tang Thời Án nói tránh đi.

Tang Thời Việt đáp: “Không phải mâu thuẫn nhỏ đâu, trên đường đến đây anh đã hỏi thăm rồi.”

“…… Vậy anh còn hỏi em làm gì?” Tang Thời Án cúi đầu thấp hơn, giọng nói rõ ràng là thiếu tự tin.

Tang Thời Việt nhìn chằm chằm em gái hai giây rồi bật cười, đưa tay sờ lên mái đầu đang rũ xuống của cô, giúp cô vén lọn tóc dài ra sau tai, thở dài: 

“Anh còn chưa đi xem người kia thế nào, nghe nói em đập đầu người ta đến mức nở hoa, máu chảy đầy sô pha, sao mà giỏi thế hả? Anh phải nhìn em bằng con mắt khác rồi đấy, hôm nào dạy anh một chiêu nhé?”

Mũi Tang Thời Án bỗng thấy cay cay, cô rốt cuộc cũng ngước mắt lên nhìn anh trai, bắt gặp một đôi mắt đang cười: “Anh hai.”

“Ơi, anh đây.” Tang Thời Việt vừa thấy em gái rưng rưng nước mắt là không chịu nổi, anh kéo ghế lại sát bên cạnh cô, giọng điệu hòa hoãn hơn: “Tổ tông của tôi ơi, chắc em không muốn qua đêm ở Cục Cảnh sát đâu nhỉ? Nào, nói cho anh nghe chiến tích đêm nay xem sao.”

“Bạn em hẹn em đi chơi, đến nơi thì gặp anh Kỷ Thừa, anh ấy dẫn em vào phòng họ ngồi một lát.”

Kỷ Thừa là một trong những người bạn nối khố của Tang Thời Việt, cũng là người đã chào hỏi Tang Thời Án trong sinh nhật Diệp Văn Văn mấy ngày trước. 

Vì anh ta thỉnh thoảng có tham gia các buổi tụ tập của Giản Chấn Dương nên hôm nay Tang Thời Án thực chất là đã nắm được tin tức trước, cố ý đi tìm Kỷ Thừa.

“Em cũng không ngờ lại gặp Giản Chấn Dương ở đó, sau đó anh ta cứ bám lấy em. Anh ta nhục mạ chị Sầm Dư, còn nhắc đến chuyện của các anh, anh ta còn định dụ dỗ em hợp tác để chia rẽ tình cảm anh em mình. Em tức quá nên mới xảy ra tranh chấp với anh ta.”

Tang Thời Án cẩn thận liếc nhìn Tang Thời Việt một cái: “Thì, thì chuyện là như vậy.”

“Cho nên hai người là tình cờ gặp nhau?”

“Vâng.”

Giản Chấn Dương dạo này đang bù đầu vì việc huy động vốn để đưa công ty lên sàn chứng khoán, mấy lần đến công ty tìm Tang Thời Việt đều nịnh nọt vô cùng. 

Nếu thật sự là tình cờ gặp gỡ rồi muốn cầu cạnh Tang Thời Án hợp tác, anh ta tuyệt đối không dám động tay động chân.

Tối qua lúc Tang Thời Án đến công ty tìm anh lại nhắc đến Giản Chấn Dương, Tang Thời Việt dù lúc đó lo lắng em gái không nghĩ sâu xa, nhưng đến giờ thì anh cũng đã phản ứng kịp.

Tám phần là do Tang Thời Án cố tình trêu chọc anh ta trước.

Tang Thời Việt lại lấy bao thuốc ra định châm lửa, nhưng nắp bật lửa đã bị Tang Thời Án “cạch” một tiếng đóng sầm lại.

Anh nhìn qua, Tang Thời Án chột dạ rụt vai lại: “Anh hai hút ít thuốc thôi, không tốt cho sức khỏe đâu.”

Tang Thời Việt cất thuốc đi, rồi rà soát lại mọi chuyện một lượt. Hôm qua Tang Thời Án có những hành động khác thường như vậy mà anh lại chẳng nhận ra, vẫn cứ luôn cho rằng em gái không hiểu gì về những rắc rối của nhà họ Giản.

Tang Thời Án kéo kéo ống tay áo anh, nhỏ giọng: “Em biết lỗi rồi.”

Tang Thời Việt liếc cô một cái, cô liền được đằng chân lân đằng đầu: “Nhưng Giản Chấn Dương còn quá đáng hơn mà. Anh có biết anh ta đã làm gì với phòng thí nghiệm ở trường em không? Chị Sầm Dư và mấy anh chị khóa trên đều bị thương, còn có hai người hiện vẫn đang nằm trong phòng hồi sức tích cực ICU kìa.”

Tang Thời Việt biết ngay là vì chuyện này mà: “Đó cũng chỉ là phỏng đoán của em thôi. Lần này em không bị thương là vì em mang họ Tang, ngộ nhỡ lần sau người ta không nể mặt gia đình mình nữa thì biết làm thế nào?”

“Em có bằng chứng.” Tang Thời Án mở một đoạn ghi âm từ điện thoại ra: “Anh ta vừa mới thừa nhận xong.”

Tang Thời Việt: ……

Tang Thời Việt tức đến bật cười, không còn kiên nhẫn như lúc đầu nữa, anh đứng bật dậy mắng: “Giản Sầm Dư cho em uống bùa mê thuốc lú gì à? Nhà họ Giản người ta còn chưa làm gì, mà em mới nghe gió đã tưởng mưa, đứng ra đòi nợ thay người khác rồi?”

Tang Thời Án rụt đầu lại: “…… Vậy anh cứ để cảnh sát nhốt em đi, anh đi về đi, em không cần anh lo nữa, bố mẹ chắc chắn sẽ đến đón em.”

“Đưa đoạn ghi âm cho anh.” Tang Thời Việt kéo cô đứng dậy: “Coi như em vẫn còn chút tích sự. Tí nữa ra ngoài cứ đi sát sau lưng anh, cấm được nói năng gì, nghe rõ chưa?”

Tang Thời Án thấy có hy vọng, lập tức gửi đoạn ghi âm qua cho anh trai rồi ngoan ngoãn đáp: “Dạ.”

“Vậy anh ta có phải ngồi tù không anh?”

Tang Thời Việt áp điện thoại vào tai nghe xong thì lắc đầu: “Việc này cũng cần phía Yến Đại phối hợp mới được. Tòa nhà thực nghiệm là do nhà họ Giản tài trợ, e là họ sẽ không đồng ý đâu.”

Tang Thời Án lập tức lộ vẻ uể oải.

Tang Thời Việt cất điện thoại, dẫn cô đi ra ngoài: “Bình rượu kia của em đã đập người ta đến nở hoa đầu rồi, sao gọi là phí công được? Hơn nữa, dù không thể tống anh ta vào tù thì cứ nắm thóp anh ta trong tay, sau này biết đâu lại có tác dụng lớn.”

Khi Tang Thời Việt đưa Tang Thời Án quay lại, luật sư đã xử lý xong xuôi mọi chuyện. Phía đồn cảnh sát đã chuẩn bị sẵn, việc này vốn dĩ có thể giải quyết riêng là xong, sẽ không để lại bất kỳ hồ sơ nào, thế nhưng đến bước cuối cùng thì phía Giản Chấn Dương lại nhất quyết đòi lập án.

Đầu Giản Chấn Dương quấn mấy lớp băng gạc trắng toát, trông vô cùng thê thảm. 

Người nhà họ Giản cũng đã kéo đến, gồm có bố mẹ và em trai của Giản Chấn Dương, người này một câu người kia một lời với âm lượng cực lớn. 

Luật sư bước tới báo cáo với Tang Thời Việt: “Phía bên kia không đồng ý hòa giải, nói muốn đích thân Tang tổng ra mặt nói chuyện.”

“Tang tổng, em gái anh đánh anh trai tôi thành ra thế này, anh không đưa ra một lời giải thích thỏa đáng thì không xong đâu nhé? Nếu không phải nể tình giao hảo giữa hai nhà, anh trai tôi chỉ cần đi giám định thương tật rồi kiện tội cố ý gây thương tích thì em gái anh chắc phải ngồi tù vài năm đấy.”

Em trai Giản Chấn Dương là Giản Chấn Danh vô cùng kích động, anh ta định chỉ tay vào mặt Tang Thời Án thì bị Tang Thời Việt thản nhiên ngăn lại.

“Tang tiểu thư là con gái, gương mặt xinh đẹp thế kia mà đánh trả lại thì không tiện, nên các người ít nhất cũng phải bồi thường chút gì chứ? Anh trai tôi là đứa cháu được ông cụ sủng ái nhất, tương lai rất có khả năng kế thừa công ty, vết thương ở đầu này vạn nhất để lại di chứng thì tính sao?”

Tang Thời Việt hỏi: “Các người muốn thế nào?”

“Anh tôi dạo này đang sứt đầu mẻ trán vì dự án Hoa Hưng, sắp tới phải dưỡng thương chắc chắn sẽ làm đình trệ tiến độ.” Giản Chấn Danh đầy ẩn ý.

Tang Thời Án sợ Tang Thời Việt vì mình mà đồng ý nên đã lên tiếng ngăn cản trước: “Các người đúng là sư tử ngoạm, đừng có mơ!”

Giản Chấn Danh dường như đã dự đoán được phản ứng này của cô, anh ta giơ hai tay lên cười vẻ không thèm chấp: “Tang tiểu thư đừng vội, cứ nghe tôi nói hết đã.”

“Nếu là người khác thì đương nhiên phải bồi thường tổn thất dự án cho anh tôi, nhưng dù sao Tang gia và Giản gia tình nghĩa thâm sâu, sao tôi lại đưa ra yêu cầu như thế được? 

Chỉ là anh tôi bị thương ở đầu, di chứng này cũng khó nói trước, để tránh việc đến lúc đó các người không nhận trách nhiệm, xin mời Tang tiểu thư trong thời gian anh tôi nằm viện hãy tận tình chăm sóc anh ấy. Chờ khi anh tôi lành lặn thì mọi chuyện xóa bỏ, chúng tôi cũng tuyệt đối không làm khó cô, thấy sao?”

“Án Án còn phải đi học, tôi sẽ tìm hộ lý tốt nhất đến chăm sóc anh trai các người.” Tang Thời Việt trực tiếp sắp xếp thay cho em gái.

Giản Chấn Danh cười cười, tiến lên một bước rồi hạ thấp giọng nói với Tang Thời Việt: 

“Mấy hôm trước chúng tôi nghe ông cụ nói hai nhà Tang - Giản có ý định liên hôn. Tôi biết anh không mấy vui vẻ, nhưng hai nhà chúng ta đâu phải không còn ai khác? Cũng nhờ chuyện hôm nay, không đánh không quen nhau, đây chẳng phải cũng là duyên phận sao?”

Gương mặt Tang Thời Việt không chút cảm xúc, anh quay sang hỏi Tang Thời Án: “Giản Chấn Dương hôm nay cũng nói với em những lời này à?”

Tang Thời Án gật đầu: “Đúng vậy.”

Tang Thời Việt trầm giọng mắng một câu, thô bạo nới lỏng cà vạt rồi lao thẳng tới cái đầu quấn băng như bánh chưng của Giản Chấn Dương mà đấm tới tấp.

Đến khi người nhà họ Giản kịp phản ứng thì Giản Chấn Dương đã bị đè xuống đất la hét xin tha. Giản Chấn Danh bị Kỷ Thừa – người vốn đứng xem kịch nãy giờ – giữ chặt lại. Giữa đồn cảnh sát rộng lớn, những viên cảnh sát sau khi nghe thấy mấy lời kia cũng chẳng có lấy một người nào tiến lên can ngăn.

Mãi đến khi Tang Thời Việt đè đối phương ra đánh được nửa phút, cảnh sát mới như sực tỉnh mà vây lại.

“Buông tay ra! Đây là đồn cảnh sát đấy!”

Tang Thời Việt thuận thế bị cảnh sát kéo ra. Mặt mũi Giản Chấn Dương sưng vù đến mức không thấy cả mắt, trong miệng hình như bị gãy răng, máu chảy không ngừng.

“Tất cả nhìn cho rõ nhé, lần này là tôi đánh.” Tang Thời Việt kéo Tang Thời Án đi ra cửa đồn cảnh sát, đẩy cô cho trợ lý: “Đưa cô ấy ra xe trước đi, tôi xử lý xong sẽ ra ngay.”

Tang Thời Án vẫn còn đang ngơ ngác: “Anh hai...”

Tang Thời Việt đáp: “Đi đi, nghe lời anh.”

Mười phút sau, cửa chiếc Maybach mở ra. Tang Thời Việt vừa ngồi vào xe đã bị Tang Thời Án túm chặt lấy: “Anh hai không sao chứ?”

“Không sao, nhà họ Giản bọn họ làm chuyện bẩn thỉu bán đứng anh em cộng sự nhiều quá rồi nên nghĩ anh cũng sẽ bán đứng em để cầu tài đấy. Anh vừa hỏi Kỷ Thừa rồi, không ngờ anh ta lại đê tiện như vậy, dám đánh chủ ý lên người em.” Thấy Tang Thời Án bị dọa không nhẹ, Tang Thời Việt mới giải thích tiếp: 

“Yên tâm đi, bọn họ không dám làm lớn chuyện này đâu, nếu không để chuyện truyền đến tai ông cụ Giản thì nhà họ Giản còn mặt mũi nào nữa?”

Tang Thời Án chần chừ: “…… Thật sự không sao chứ?”

“Bọn họ không dám đối đầu với anh là vì hiện tại công ty do anh nắm quyền.” Tang Thời Việt nói thẳng tuột mọi chuyện: “Sau này khi em vào công ty, những loại chuyện thế này sẽ trở nên rất bình thường.”

Tang Thời Án như hiểu ra điều gì đó, gật đầu hai cái: “Vậy là bọn họ lo lắng anh hai sẽ hủy bỏ các hợp tác khác sao?”

Tang Thời Việt ra lệnh cho tài xế lái xe, tiếp tục nói với em gái: “Sự nghiệp của nhà họ Giản hiện giờ chia làm mấy mảng, mấy dự án mà Giản Chấn Dương phụ trách đều có hợp tác với chúng ta.”

Tang Thời Án ướm lời: “Vậy anh hai có định cân nhắc lại đối tác không?”

Tang Thời Việt nói: “Mọi chuyện không đơn giản như mấy đứa nhóc các em nghĩ đâu, không thể lập tức dừng lại ngay được vì sẽ tổn hại đến lợi ích của rất nhiều người. Nhưng những lần hợp tác sau này, anh sẽ cân nhắc thật kỹ.”

Trên mặt Tang Thời Án cuối cùng cũng có nụ cười. Cô nhìn chiếc xe chạy ra khỏi đồn cảnh sát, hỏi: “Anh hai, hướng này hình như không phải về Yến Đại? Anh định đưa em về nhà ở à? Sáng mai em có tiết đấy.”

“Không phải về nhà.” Tang Thời Việt nói: “Đêm nay em dũng cảm đi tìm người ta tính sổ như vậy, một nghĩa cử cao đẹp thế này sao có thể chỉ mình anh biết được?”

Trong lòng Tang Thời Án đột nhiên nảy sinh một dự cảm không lành.

Tang Thời Việt nhìn cô, cố ý dừng lại hai giây rồi cười một cách đầy vẻ phong trần: “Là nhân vật chính được em ra mặt bảo vệ, anh nghĩ Giản Sầm Dư chắc chắn sẽ cảm động đến phát khóc cho xem.”