Aa Tùy chỉnh giao diện

 Chương 28: Không có việc gì ân cần, tất có mưu đồ khác

Đến khi cảm xúc của Tang Thời Án ổn định trở lại thì đã là năm phút sau.

Tang Thời Án như sực nhận ra đây là cửa phòng cấp cứu, đột nhiên đẩy Giản Sầm Dư ra, động tác kịch liệt đến mức lùi về sau vài bước: “Tôi, vừa rồi tôi chỉ là……”

“Cho rằng tôi sắp chết sao?” Vai phải Giản Sầm Dư truyền đến cơn đau thấu xương, bị va chạm hai lần khiến vết thương đã băng bó dường như lại nứt ra.

Nhìn thấy Tang Thời Án nhanh chóng biến sắc, cô đưa đầu lưỡi chạm nhẹ vào hàm trên, đè nén muôn vàn suy nghĩ trong lòng, mặt không cảm xúc nói: “Bây giờ như em thấy đấy, tôi còn sống.”

Bị nói trúng tâm tư thật sự, Tang Thời Án có chút chột dạ, nhỏ giọng lẩm bẩm: “Không sao là tốt rồi, không sao là tốt rồi.”

Tang Thời Án nhìn thấy Tô Nịnh Nguyệt đang đợi bên cạnh, giống như vớ được cọng rơm cứu mạng: “Giản Sầm Dư, chắc chắn chị chưa ăn cơm đúng không, vậy tôi đi mua cơm giúp chị ngay đây, chị chờ chút nhé.”

Giản Sầm Dư: “Quay lại đây.”

Bước chân Tang Thời Án khựng lại, không tình nguyện xoay người: “…… Dạ?”

“Học muội có thể đi mua cơm giúp chúng tôi được không?” Giản Sầm Dư nhìn về phía Tô Nịnh Nguyệt, chỉ tay vào sau vai mình: “Vết thương của tôi có lẽ cần phải băng bó lại, cũng cần có người giúp tôi cầm đồ dùng cá nhân.”

Tô Nịnh Nguyệt đã muốn rời đi từ khoảnh khắc Tang Thời Án lao vào ôm đối phương, ngặt nỗi không tìm được lý do thích hợp. 

Bây giờ nghe Giản Sầm Dư nói vậy, cậu ấy lập tức nở nụ cười: “Dạ được chứ, cứ để Tang Tang ở lại bồi học tỷ đi. Học tỷ đối với chuyện ăn uống có kiêng kị gì không? Ví dụ như vết thương của chị có cần tránh món nào không?”

Giản Sầm Dư mỉm cười ôn nhu: “Tôi không kiêng gì cả, phiền em nhé.”

Áo khoác của Giản Sầm Dư được nhét vào lòng Tang Thời Án. Tang Thời Án đi theo sau Giản Sầm Dư, nhỏ giọng hỏi: “Tôi nghe họ nói phòng thí nghiệm bị nổ, chị vừa bảo cần băng bó lại, là cũng bị nổ trúng sao?”

Giản Sầm Dư mỉm cười: “Án Án à, nếu không biết nói gì thì có thể không cần nói đâu.”

Tang Thời Án khẽ đáp “Vâng”, đôi mắt không yên phận cứ không ngừng đảo quanh phía sau lưng Giản Sầm Dư.

Ánh mắt đó quá mức nóng bỏng khiến Giản Sầm Dư muốn phớt lờ cũng khó. 

Để ngăn Tang Thời Án suy nghĩ lung tung, Giản Sầm Dư dùng tay trái kéo cô lại bên cạnh: “Tôi vừa vặn đi thay thuốc thử nên không ở gần tâm vụ nổ, chỉ là vai phải bị trầy xước thôi, mấy bạn sinh viên khác bị thương nặng hơn.”

Đến cửa phòng khám, Giản Sầm Dư gõ cửa rồi đi thẳng vào trong mà không cần đăng ký.

Người khám là giáo sư của Đại học Yến. 

Nhà trường không muốn chuyện này rùm bén nên đặc biệt điều động bác sĩ giàu kinh nghiệm đến để xử lý thương thế cho sinh viên.

Khi bác sĩ bảo Giản Sầm Dư vào sau tấm màn để cởi áo, Tang Thời Án định đi theo nhưng bị Giản Sầm Dư ngăn lại: “Em ở ngoài chờ đi, thuận tiện báo giúp tôi với người nhà một tiếng là không có gì đáng ngại, bảo họ đừng đến bệnh viện.”

Tang Thời Án ngạc nhiên: “Chị biết tôi đã liên lạc với họ sao?”

Giản Sầm Dư đương nhiên là đoán được, Tang Thời Án chỉ có thể thông qua Giản Tri Nghiên mới có thể vào bệnh viện nhanh như vậy. Cô buông một câu “Đợi tôi ở bên ngoài”, rồi theo bác sĩ vào sau màn che.

Mười phút sau, thay thuốc xong, Giản Sầm Dư đi đến phòng bệnh. Đó là một phòng đơn, bên cạnh cũng có những sinh viên khác bị thương nhẹ.

Theo lý mà nói, vết thương như vậy chưa đến mức phải nằm viện, nhất là khi giường bệnh ở bệnh viện phụ thuộc số hai của Đại học Yến đang rất căng thẳng. 

Nhưng mấy người họ hiện tại là đối tượng chăm sóc trọng điểm. 

Một là để đề phòng các hóa chất gây ra vụ nổ khiến vết thương bị nhiễm trùng thứ phát, hai là để nhà trường có toàn quyền xử lý vụ nổ này, tránh nảy sinh thêm rắc rối.

Lục Tô Nịnh Nguyệt mua cơm quay lại còn mang theo một chiếc điện thoại mới. Đây là chiếc máy mà Tang Thời Án đã nhờ cậu ấy mua hộ trên đường đi: “Thẻ SIM của chị có thể làm lại trực tuyến, lát nữa tớ sẽ ghé phòng giao dịch lấy giúp chị là được.”

Giản Sầm Dư nhận lấy điện thoại, nói lời cảm ơn.

Lúc này Tang Thời Án mới hỏi về nguyên nhân vụ nổ. Giản Sầm Dư lắc đầu: “Tôi cũng không rõ lắm, phải đợi kết quả điều tra của trường. Lúc đó bóng đèn mới lắp bị rơi từ trần nhà xuống, làm vỡ các chai thuốc trên bàn, tôi không rõ là hai loại nào đã xảy ra phản ứng với nhau.”

Nói đến đây, đôi mày Giản Sầm Dư nhíu chặt lại: “Bàn thí nghiệm đó là nơi tôi thường dùng để làm thực nghiệm. Cho dù học trò của cô tôi có mượn dùng thì cũng sẽ không để thuốc thử lung tung trên bàn, không ai rõ những loại dược chất trên đó hơn tôi cả.”

“Trên đường đến bệnh viện, tôi đã rà soát lại một lượt các loại thuốc đó trong đầu. Có những loại hỗn hợp sẽ gây phản ứng mãnh liệt, nhưng không có loại nào có thể tạo ra vụ nổ lớn đến mức này.”

Tô Nịnh Nguyệt ngồi cạnh Tang Thời Án, trấn an Giản Sầm Dư: “Giản học tỷ, có lẽ chị chưa biết mức độ sơ ý của mấy tay mơ làm thực nghiệm đâu. Biết đâu không phải do thuốc thử của chị mà là học trò của giáo sư Giản mới lấy thêm loại nào đó thì sao? Hồi chúng em học cấp ba làm thực nghiệm, bục giảng còn bị nổ tung cơ mà, lúc dập được lửa thì gỗ đã cháy thành than luôn rồi.”

Tang Thời Án cũng phụ họa theo: “Đúng vậy đúng vậy, nhiều loại thuốc thử không màu như thế, hôm qua tôi nhìn mà hoa cả mắt, biết đâu có người dùng nhầm thì sao. Dù sao tòa nhà thực nghiệm đó cũng là nhà chị quyên tặng, khi nào có kết quả chắc chắn họ sẽ báo cho các chị thôi. Chỉ hy vọng mấy bạn sinh viên đang phẫu thuật kia có thể sớm thoát khỏi nguy hiểm.”

Giản Sầm Dư gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Tang Thời Án có tiết vào buổi chiều, lúc quay lại trường cô thuận tiện giúp Giản Sầm Dư ghé phòng giao dịch làm lại một chiếc sim điện thoại mới cùng số.

Giản Tri Nghiên sau khi biết chuyện ở phòng thí nghiệm cũng không còn tâm trí tham gia hội thảo, lập tức đặt chuyến bay sớm nhất trở về Yến Thành.

Năm giờ rưỡi chiều, khi Giản Tri Nghiên đến bệnh viện thì bố mẹ Giản Sầm Dư vừa mới rời đi. Thấy cô ruột của mình, Giản Sầm Dư bất đắc dĩ nói: “Cháu đã bảo là không sao rồi mà, sao cô cũng vội vàng chạy về thế, công việc kết thúc rồi?”

“Đó là nổ phòng thí nghiệm đấy, cô không qua xem một cái thì sao mà yên tâm cho được?” Giản Tri Nghiên vừa lại gần đã định vạch áo Giản Sầm Dư ra xem vết thương, nhưng bị cô liên tục ngăn cản: “Cô vẫn nên đi thăm mấy bạn sinh viên kia đi, tình hình của họ thế nào rồi?”

“Việc đó cần cháu nhắc sao? Cô của cháu đương nhiên là dựa theo tình trạng vết thương mà đi thăm những người khác trước rồi.” Giản Tri Nghiên nói đến đây thì thở dài: 

“Cũng may là đều còn sống, nhưng có hai đứa bị bỏng rất nặng, không biết sau này có thể hồi phục hoàn toàn không. Tóm lại chuyện này nhà họ Giản chúng ta phải chịu hoàn toàn trách nhiệm.”

Giản Sầm Dư chậm rãi ngồi trở lại giường bệnh, thần sắc ngưng trọng im lặng gần nửa phút, khi cô ngước mắt lên thì trong ánh nhìn không còn một chút ấm áp nào: “Ý của cô là, có lẽ chuyện này không phải là ngoài ý muốn?”

“Phía nhà trường đều cho rằng đây là một vụ tai nạn ngoài ý muốn, đây chỉ là suy đoán của riêng cô thôi.” Giản Tri Nghiên nói đến đây, đưa mắt nhìn về phía cửa phòng bệnh: “Người ở cùng cháu lúc nãy hình như là cô bé đó à?”

Khi Giản Sầm Dư quay đầu lại, cửa phòng bệnh đã không còn ai, cô bèn trêu chọc: “Chắc là tan học tới đưa cơm cho cháu thôi, chẳng giống cô chút nào, giờ cơm mới đến thăm cháu mà còn đi tay không.”

Giản Tri Nghiên cười chỉ chỉ vào cô mấy cái: “Được rồi, là cô suy nghĩ không chu toàn. Giản tiểu thư, vậy cô có thể tiếp tục nói về nguyên nhân không? Có cần gọi cô bé đó vào đây không?”

Giản Sầm Dư kiệm lời: “Cô ấy sợ người lạ.”

Giản Tri Nghiên: ……

Giản Tri Nghiên không nhịn được nói thêm một câu: “Trước đây cô còn lo lắng khi cháu biết chuyện phải liên hôn với nhà họ Tang, cháu sẽ vì bài xích việc liên hôn mà khiến quan hệ của hai đứa trở nên khó xử, xem ra là cô lo xa rồi.”

Giản Sầm Dư vẫn giữ vẻ điềm tĩnh như cũ: “Liên hôn với nhà họ Tang có lợi, tại sao lại không cân nhắc?”

Giản Tri Nghiên hơn hai mươi tuổi đã bài xích việc ép duyên, lúc trước cô báo trước cho Giản Sầm Dư là muốn để cô có sự chuẩn bị mà từ chối. Giờ nghe Giản Sầm Dư nói vậy, cô còn ngỡ mình nghe nhầm.

“…… Không lẽ cháu đã sớm nhắm trúng Tang Thời Việt rồi à? Gương mặt cậu ta đúng là trông cũng được, cháu thầm mến cậu ta nhiều năm rồi sao?”

Giản Sầm Dư lạnh lùng thốt ra hai chữ: “Không có.”

Vậy là giới trẻ bây giờ thực sự không cần tình yêu, chỉ cân nhắc lợi ích thôi sao? Thế giới này cuối cùng cũng thay đổi rồi.

Giản Tri Nghiên không muốn tiếp tục hỏi sâu thêm, vội quay lại chuyện chính: “Camera giám sát cho thấy, phòng thí nghiệm bị rơi bóng đèn tuýp, khiến cho ba-than và methanol xảy ra phản ứng, gây ra vụ nổ dữ dội trong thời gian ngắn, sau đó lại khiến các hóa chất khác phản ứng hỗn hợp làm đám cháy bùng to hơn.”

“Tuần trước tập đoàn Giản thị vừa mới tài trợ ngân sách cho trường để cập nhật một số thiết bị cơ bản cho phòng thí nghiệm, bóng đèn đó chính là một trong số đó. Còn lượng ba-than gây nổ lại không hề được xử lý bằng các phụ gia khác, hoàn toàn là nguyên liệu thô nguyên bản.”

Giản Sầm Dư: “Cháu...”

“Cô không có ý trách cứ cháu, điều cô muốn nói là, camera cho thấy lượng ba-than đó hoàn toàn không khớp với số lượng cháu thường lấy dùng, nó chỉ được đặt ở đó để dự phòng, nguyên liệu thô để lâu cũng sẽ mất đi hiệu quả cao nhất.”

“Phòng thí nghiệm đang yên đang lành, muốn giúp đỡ thì có thể chuyển thêm kinh phí nghiên cứu khoa học, vậy mà Giản Chấn Dương lại cứ nhất quyết đòi sửa sang tạm thời.”

Giản Tri Nghiên hạ thấp giọng: “Chuyện này cô chưa nói với ai khác, chỉ nói với mình cháu thôi. Cô nghi ngờ tất cả những chuyện này đều là do con người sắp đặt.”

Đồng tử Giản Sầm Dư co rút lại: “Cô nghi ngờ là do Giản Chấn Dương làm sao?”

Giản Tri Nghiên giơ tay vỗ vỗ vai trái của Giản Sầm Dư: “Cô đã nói với cháu từ sớm rồi, đám họ hàng này của chúng ta không hề để tâm đến tình thân như vẻ bề ngoài đâu, chuyện này coi như là một bài học cho cháu.”

Giản Sầm Dư mím chặt môi, thân hình trong bộ đồ bệnh nhân trông càng thêm gầy gò.

Giản Tri Nghiên thở dài: “Cô sẽ cho người đi kiểm tra các bóng đèn khác trong phòng thí nghiệm đó xem có phải là ngẫu nhiên không, đến lúc đó sẽ báo kết quả cho cháu. Cô cũng sẽ âm thầm bồi thường kinh tế cho những sinh viên vô tội bị liên lụy, cô đi trước đây.”

Tiếng bước chân xa dần, mãi đến khi đi tới cửa phòng bệnh, Giản Tri Nghiên kinh ngạc ‘ơ’ một tiếng rồi quay trở lại: “Chỗ đồ ăn này chắc là cô bé nhà họ Tang để lại nhỉ? Lạ thật, người đâu rồi?”

Giản Sầm Dư nhìn về phía cửa phòng bệnh, đôi mày từ từ nhíu lại.

Tang Thời Án rời khỏi bệnh viện, trực tiếp gọi taxi đi tìm Tang Thời Việt.

Giờ này Tang Thời Việt vẫn chưa tan làm, thư ký đưa Tang Thời Án đi thang máy dành riêng cho lãnh đạo lên văn phòng: “Tang tổng đang làm việc ở bên trong, Tang tiểu thư muốn uống chút gì không để tôi đi chuẩn bị?”

“Không cần phiền phức đâu, tôi chỉ đến tìm anh trai có chút việc thôi.” Tang Thời Án miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, cũng không gõ cửa mà đẩy cửa bước vào luôn.

Tang Thời Việt nhận thấy có động tĩnh đang định giáo huấn nhân viên không hiểu chuyện, vừa ngước mắt thấy Tang Thời Án thì sửng sốt: “Sao em lại tới đây?”

Tang Thời Án lập tức đi tới bên bàn làm việc, trực tiếp ngồi lên đó: “Em không được tới sao, em quấy rầy anh hai làm việc à?”

“Sao có thể chứ.” Tang Thời Việt đặt bút xuống, nới lỏng cà vạt, lưng tựa vào chiếc ghế da rộng lớn: “Nói đi Tang Tiểu Án, em đại giá quang lâm tới đây là vì thiếu tiền tiêu hay là nhắm trúng gã đàn ông thối tha nào định bỏ nhà theo trai thế?”

“Em tìm anh hỏi chính sự, chính sự quan trọng đấy.” Tang Thời Án bất mãn đá vào chân Tang Thời Việt một cái: “Giản Chấn Dương của nhà họ Giản ấy, anh hiểu rõ bao nhiêu về ông ta?”

Tang Thời Việt nheo mắt lại: “Không đúng, em rất không bình thường nhé.”

Tang Thời Án lườm Tang Thời Việt một cái: “Cái gì không bình thường?”

“Chẳng phải em luôn không có hứng thú với việc của công ty sao, sao tự dưng lại quan tâm đến cổ đông của công ty nhà người ta thế? Có phải em nghe Giản Sầm Dư nói về dự án niêm yết của Hoa Hưng nên muốn anh nể mặt nhà họ Giản không?” Tang Thời Việt nói đến đây rõ ràng có chút không vui.

Tang Thời Án rụt cổ lại: “Em không phải bảo anh giúp đỡ, em chỉ muốn hỏi xem ông ta là loại người thế nào thôi. Giản Chấn Dương còn đến tìm anh nữa à? Muốn tìm anh hai để xin góp vốn sao?”

“Ông ta tìm anh rất nhiều lần rồi nhưng anh đều từ chối.” Sau khi xác định Tang Thời Án không phải đến làm thuyết khách cho Giản Chấn Dương, thái độ của Tang Thời Việt cũng ôn hòa trở lại: 

“Anh không biết quá nhiều về ông ta, nhưng ông ta làm việc không thành thật, tay chân không sạch sẽ, lại còn ham hư vinh. Mấy dự án của Giản thị qua tay ông ta đều không đi đến đâu cả. Đứng ở góc độ công ty, anh cũng không muốn dính dáng đến ông ta, em hiểu cho anh chứ?”

Tang Thời Án gật gật đầu: “Hiểu mà hiểu mà, em chỉ là tình cờ đi ngang qua thấy đèn phòng anh còn sáng nên lên xem chút thôi, sẵn tiện hỏi về cái tên nghe được từ chỗ Sầm Dư chị ấy để còn biết đường mà phân biệt tốt xấu.”

Nghe cô nhắc tới Giản Sầm Dư, Tang Thời Việt hỏi thêm một câu: “Vụ nổ phòng thí nghiệm đó, cô ấy có bị thương không?”

“Bả vai hơi trầy da chút thôi, vẫn đi lại nhảy nhót được, không có gì đáng ngại, chỉ là cần nằm viện theo dõi vài ngày thôi.” Trong lòng Tang Thời Án giờ chỉ toàn là chuyện Giản Chấn Dương nhiều lần tìm anh trai mình xin vốn, nên khi nói đến Giản Sầm Dư cũng không còn so đo như ngày thường.

Cô liếc nhìn tập tài liệu sắp xem xong trước mặt Tang Thời Việt, đề nghị: “Đợi anh xử lý xong việc thì anh em mình cùng đi ăn tối nhé?”

“Lớn rồi nên biết quan tâm anh trai rồi à?” Tang Thời Việt ngồi thẳng dậy, ra hiệu cho Tang Thời Án leo xuống khỏi bàn làm việc: “Đợi anh mười phút.”

Tang Thời Án gật đầu liên tục, còn hiếm khi chủ động bóp vai cho Tang Thời Việt: “Em vẫn luôn rất quan tâm anh mà, lực thế này được chưa anh hai?”

Tang Thời Việt nghiêng người, xoa đầu Tang Thời Án một cái: “Thật sự quan tâm anh thì đừng chỉ nói mồm, cuối tuần tới công ty thực tập đi, giúp anh một tay.”

Tang Thời Án không còn tâm trí đâu mà tiếp tục xoa vai, ngoan ngoãn đáp: “Dạ dạ dạ, có rảnh em nhất định sẽ tới.”

Tang Thời Việt nhấp một ngụm cà phê, cảm thấy thể xác và tinh thần đều thật thoải mái.

Mãi đến ngày hôm sau khi phải đi vào Cục Cảnh sát bảo lãnh người, Tang Thời Việt mới phát hiện ra tất cả những biểu hiện của Tang Thời Án tối qua đều là giả vờ ngoan ngoãn.