Chương 25: Uống rượu hỏng việc, tỉnh dậy thoát ế
"Thấy người khác bịa đặt bôi nhọ cô ấy thì tôi sẽ không nhịn được mà muốn giúp cô ấy làm sáng tỏ, thấy người khác tỏ tình với cô ấy thì tôi lại thấy những người đó đều không xứng, nghe thấy người nhà cô ấy định bày mưu hại cô ấy thì tôi lại rất muốn giúp."
"Vậy cô Tang này, thật ra quan hệ của hai người cũng tốt đấy chứ?"
"Không, quan hệ giữa tôi và cô ấy rất tệ, cô ấy chiếm nhà của tôi lại còn được lòng bố mẹ tôi, ở trường ai cũng thích cô ấy, giữa chúng tôi còn có chút xích mích cá nhân."
"Nhưng cô Tang vừa mới nói..."
"Cho nên tôi mới đến tìm bác sĩ đấy, bác sĩ nói xem dạo này tinh thần tôi có phải gặp vấn đề gì không? Có phải tôi có khuynh hướng tự ngược đãi bản thân không, có thuốc gì uống không?"
.
Một giờ sau, Tang Thời Án chậm chạp bước ra khỏi phòng khám, bên ngoài Tô Nịnh Nguyệt chờ đến mức sắp ngủ gật, thấy bạn mình ra liền vội vàng đón lấy.
"Thế nào rồi, bác sĩ nói sao? Đơn thuốc đâu đưa tớ xem, tớ đi lấy thuốc giúp cậu."
Tang Thời Án chủ động mở bệnh án, như một oán hồn u ám chỉ tay vào đơn thuốc điện tử: "Lang băm."
Tô Nịnh Nguyệt tra cứu ba loại thuốc đó trên mạng.
Hai loại vitamin, một loại thuốc an thần.
Toàn là mấy thứ người bình thường không bệnh cũng uống được.
Cô ấy nhìn Tang Thời Án với ánh mắt thương cảm: "Cậu rốt cuộc có chuyện gì không thông mà nhất định phải đi khám tâm lý vậy? Hay là tụi mình tìm bác sĩ tư nhân chuyên nghiệp hơn đến nhà khám cho?"
Tang Thời Án ủ rũ: "Thôi đi, cậu tin không, tớ mà tìm bác sĩ buổi sáng thì buổi chiều cả nhà tớ biết chuyện luôn đấy?"
Tang Thời Án thức trắng cả đêm, trạng thái tinh thần trông thực sự rất tệ, gương mặt tái nhợt không chút huyết sắc, đôi mắt cũng vì thiếu ngủ mà trở nên lờ đờ.
Tô Nịnh Nguyệt nắm chặt lấy cô, chỉ sợ người này sẽ ngã nhào ra đó.
“Tớ thấy có khi tớ không phải có khuynh hướng tự ngược đâu, chắc là bị tâm thần phân liệt rồi.” Lúc ngồi ở tiệm ăn sáng trước cổng bệnh viện, Tang Thời Án lại tự chẩn đoán cho mình một cái tên bệnh mới: “Kiểu như có vài nhân cách ấy.”
Tô Nịnh Nguyệt phần nào đoán được suy nghĩ của Tang Thời Án: “Tang Tang này, người ta có vài nhân cách đều là do gặp phải người hoặc sự việc đặc biệt mới bị kích thích ra ngoài, cậu cũng vậy sao?”
Tang Thời Án vừa nghe xong liền càng chắc chắn: “Đúng đúng đúng, tớ cứ gặp đúng người đúng việc là trong người lại vọt ra một nhân cách khác, giờ nghĩ lại tớ cứ thấy lúc đó đầu óc mình có vấn đề sao ấy.”
Tô Nịnh Nguyệt: “…… Không phải cậu chỉ gặp mỗi Giản học tỷ mới bị thế đấy chứ?”
Tang Thời Án cuối cùng cũng không nhịn được, đem những lời từng tư vấn bác sĩ tâm lý kể lại cho Tô Nịnh Nguyệt nghe một lần nữa.
Bác sĩ Tô im lặng thật lâu thật lâu: “Tớ thấy bác sĩ tâm lý chuyên nghiệp đã bảo cậu không sao thì chắc chắn là không sao rồi.”
Tang Thời Án: “Thế tại sao tớ lại nảy sinh cái ham muốn bảo vệ chị ấy mãnh liệt đến vậy?”
Tô Nịnh Nguyệt khẽ thở dài, nhìn Tang Thời Án bằng ánh mắt đầy thương cảm: “Có lẽ vì cậu dùng acc phụ lừa chị ấy yêu đương qua mạng nên bị ảnh hưởng chăng? Trước đêm cậu làm những việc đó, có phải cậu đều trò chuyện với Giản học tỷ không?”
Tang Thời Án bừng tỉnh đại ngộ: “Vậy là tớ không bị phân liệt nhân cách hả?”
Tô Nịnh Nguyệt cắn một miếng hoành thánh: “Đợi cậu với Giản học tỷ yêu đương qua mạng thành công, hoàn thành nhiệm vụ rồi thì cậu sẽ không còn mấy ý nghĩ đó nữa đâu.”
Cảm xúc của Tang Thời Án đến nhanh mà đi cũng nhanh, sau khi nghĩ thông suốt liền tính chuyện về nhà ngủ bù: “Tớ về trước đây nhé, sáng nay bố mẹ thấy tớ ra ngoài sớm thế cũng thấy lạ đấy, tớ bảo là đi cùng cậu, cậu nhất định đừng nói cho ai chuyện tớ đến bệnh viện nhé.”
“Yên tâm đi.” Tô Nịnh Nguyệt làm động tác kéo khóa miệng, rồi lại gọi Tang Thời Án lại: “Tối nay tiệc sinh nhật Diệp Văn Văn cậu có đi không? Nếu đi thì chiều tớ đi mua quà sẽ tiện tay mua giúp cậu một phần.”
Tang Thời Án đang gọi xe trên điện thoại, thuận miệng đáp: “Cậu cứ mua giúp tớ một phần đi, nếu tớ ngủ dậy kịp thì sẽ qua.”
Về đến nhà, bố mẹ Tang Thời Án đều đang ở phòng khách, cô mặc kệ những ánh mắt kỳ quái của mọi người mà mặt không cảm xúc đi lên lầu, sau đó nhanh chóng cởi áo khoác chui tọt vào chăn.
Theo thói quen, trước khi ngủ cô dùng acc Miêu Miêu gửi tin nhắn cho Giản Sầm Dư.
[ Cuối tuần không cách nào tình cờ gặp được chị, tối qua nhớ chị đến mức em không ngủ được luôn ]
[ Tỷ tỷ, giờ em đi ngủ bù đây, hy vọng trong mơ có thể gặp được chị ]
[ Muốn dán dán với chị, còn muốn hôn môi chị nữa, môi chị chắc chắn là vừa mềm vừa ngọt lắm ]
Giản Sầm Dư tạm thời không trả lời, Tang Thời Án nhìn lại những tin nhắn mình vừa gửi, nghiêm túc tự kiểm điểm một chút, cảm thấy bản thân ngày càng thành thục, chẳng khác nào một kẻ lừa đảo tình cảm.
Nhưng cứ nghĩ đến việc Giản Sầm Dư thích con gái mà còn nhất quyết đòi liên hôn với nhà mình, chút áy náy trong lòng Tang Thời Án lại tan biến sạch sành sanh.
Cô ném điện thoại sang đầu giường, xoay người bắt đầu ngủ bù.
Lục tỉnh dậy đã hơn 5 giờ chiều.
Giản Sầm Dư có gửi tin nhắn trả lời sau khi cô ngủ: [ Em cũng có đến trường tìm tôi đâu ]
Tang Thời Án thầm nghĩ, ngày nào tôi cũng lượn lờ trước mặt cô mà cô có nhận ra đâu.
Miêu Miêu: [ Em chẳng phải là sợ chị sẽ từ chối em sao ]
[ Đợi đến khi chị thích em thêm một chút nữa, em sẽ đi tìm chị được không? ]
Giản Sầm Dư: [ Thêm? ]
Miêu Miêu: [ Em nói nhầm, chỉ cần chị thích em một chút xíu thôi là em đã vui lắm rồi ]
Giản Sầm Dư: [ Sao lại thiếu tự tin như thế? ]
Tang Thời Án hừ nhẹ hai tiếng, còn chẳng phải tại cô quá giữ kẽ sao?
Miêu Miêu: [ Tại vì chị ưu tú quá mà ]
[ Em sẽ nỗ lực đuổi theo bước chân của chị, tranh thủ sang năm có thể được xét tuyển thẳng chỗ giáo sư Hứa, làm sư muội của chị! ]
[ Giờ em đang ở thư viện nỗ lực học tập đây này ]
[ Thật đấy ]
Giản Sầm Dư: [ Được, cố lên ]
Từ sau lần bị vạch trần lời nói dối về kỳ thi, Tang Thời Án ngày càng cẩn thận hơn, cô mở ghi chú ra viết xuống một câu: Năm ba chuẩn bị xét tuyển thẳng.
Một tiếng sau, trang điểm xong xuôi, Tang Thời Án chọn một chiếc váy trễ vai rất đẹp, phần cổ áo có một vòng lông vũ dài đính đá lấp lánh, cô cũng chẳng thèm quan tâm bên ngoài đã xuống âm độ, dù sao trong quán bar cũng có sưởi.
Người bạn đón sinh nhật lần này là Diệp Văn Văn, một trong những bạn nối khố của Tang Thời Án.
Ban đầu đi học đại học ở tỉnh ngoài, kết quả học một năm trượt mười môn bị nhà trường nhắc nhở, gia đình không còn cách nào khác, quyết định năm sau sẽ tống ra nước ngoài để kiếm cái bằng.
Trường học không tốt bằng trường cũ trong nước, nhưng được cái dễ tốt nghiệp, dù sao đi ra ngoài cũng coi như được dát vàng.
Thế nên nhân dịp sinh nhật, Diệp Văn Văn bao trọn một quán bar, thuê cả đầu bếp, mời mọi người đến mở tiệc tùng.
Tang Thời Án và Tô Nịnh Nguyệt đến nơi, bên trong đã chơi rất sung, không chỉ có những người bạn quen thuộc mà còn mời một đống minh tinh tuyến mười tám và hot mạng, nam thanh nữ tú đắm mình trong ánh đèn năm màu kỳ quái, vô cùng náo nhiệt.
Tang Thời Án vừa vào cửa nhìn thấy cảnh tượng này đã nhíu mày, cô từ chối những người nam lạ mặt tiến đến bắt chuyện, cùng Tô Nịnh Nguyệt lách qua mấy vòng mới tìm được một góc quầy bar hơi yên tĩnh một chút.
“Tớ cũng hiểu vì sao một năm cậu ấy có thể trượt mười môn rồi, chẳng phải bố cậu ấy sắp thăng chức sao? Cậu ấy làm thế này không sợ bị người ta khui ra tin gì à?” Tang Thời Án cầm thực đơn gạch gạch chọn món, nhỏ giọng lầm bầm: “Không biết còn tưởng là cái động gì cơ chứ.”
Tô Nịnh Nguyệt quay đầu, chỉ về một hướng cho Tang Thời Án thấy mấy người đang nhảy nhót cuồng nhiệt bên kia, cô đã quá quen với việc này: “Cậu ấy cũng sắp đi rồi nên mời hết người trong giới một lượt, mấy kẻ lớn tuổi thì thích chơi kiểu này, lát nữa chúng ta về sớm chút là được.”
Nhà họ Tang mấy năm nay thế lực đang lên rất mạnh.
Tang Thời Án vừa ngồi xuống không lâu đã có không ít người đến bắt chuyện làm quen, Tang Thời Án chỉ lo ăn đồ của mình, coi như không nghe thấy gì, cùng lắm thì ậm ừ hai tiếng cho có lệ.
Lúc đã ăn lửng dạ, Tô Nịnh Nguyệt đi đến quầy pha chế gọi một ly "Ánh Đông" mà bartender đang biểu diễn. Phía trên màu trắng phía dưới màu cam, ở giữa hòa quyện ra một quầng sáng màu vàng rực rỡ, dưới ánh đèn quán bar trông vô cùng đẹp mắt.
Tang Thời Án cũng gọi một ly theo, nhấp một ngụm thấy vị rất ngọt.
Cô uống liền mấy hơi cho đến khi chạm đến quầng sáng vàng ở giữa thì thấy hơi chua, cô chép miệng: “Cái này chẳng thấy vị rượu gì cả, chua chua ngọt ngọt uống giải khát tốt phết.”
Tô Nịnh Nguyệt lập tức nhắc nhở cô: "Đây là vị chanh hóa học đấy, cậu uống từ từ thôi."
Trước đó Tô Nịnh Nguyệt đã từng gọi món này nên biết nó được pha từ rượu tây nồng độ cao, nhưng Tang Thời Án coi như đồ uống mà uống quá nhanh, không kịp ngăn cản.
Cũng may loại rượu này ngấm chậm, Tang Thời Án trông vẫn có vẻ chưa có phản ứng gì, chắc là không đến mức say ngay đâu.
Tô Nịnh Nguyệt nhìn thông báo cuộc gọi trên điện thoại, dặn dò: "Cậu uống hạn chế thôi nhé, chị tớ gọi, tớ ra ngoài nghe máy một lát rồi vào ngay."
Tô Nịnh Nguyệt vừa đi, một người bạn của Tang Thời Việt từ phía sàn nhảy bước tới, vỗ vai cô đầy bất ngờ: "Đúng là em thật à em gái, sao lại ngồi đây một mình mà không đi nhảy nhót gì thế?"
Anh thấy Tang Thời Án nhìn ra phía sau mình, lập tức hiểu ý cười rộ lên: "Yên tâm đi, anh trai em không đến đâu, cậu ta không thích chơi với mấy đứa nhỏ các em, sẽ không giáo huấn em đâu."
Tang Thời Án tức khắc thở phào nhẹ nhõm, cô không nhớ nổi tên gã này nên chỉ gọi một tiếng "anh" xã giao: "Tối qua em ngủ không ngon, nếu không phải sinh nhật bạn thì em cũng không tới đâu."
Anh tặc lưỡi hai tiếng, nghiêng người chỉ về phía bạn nhảy của mình: "Vậy em ngồi đây thì chán chết? Nhìn xem anh mới tìm được ai này, xinh không? So với mắt thẩm mỹ của anh trai em thì thế nào?"
Tang Thời Án lười nhác ngước mắt quét qua, nhìn thấy cô nàng hot girl từ đầu đến chân đều sặc mùi dao kéo kia, khựng lại một giây rồi nói: "Đẹp."
Gã đắc ý: "Mặt đẹp dáng chuẩn, eo thon mà người cũng mềm lắm."
Tang Thời Án cười gượng: "Vậy chúc anh có một đêm vui vẻ."
Lòng hiếu thắng được thỏa mãn, anh cười vẫy tay với Tang Thời Án: "Được rồi anh đi trước, lát nữa chơi sung quá mà uống say thì cứ tìm anh, đảm bảo đưa em về nhà an toàn."
Tang Thời Án nhìn gã trở lại sàn nhảy rồi bắt đầu tán tỉnh không kiêng nể ai, cô thấy chướng mắt nên quay lại tiếp tục uống ly rượu kia, cố gắng chặn đứng những âm thanh ám muội xung quanh.
Cô vốn chẳng thể hiểu nổi tại sao có người vì tình yêu mà sống đi chết lại, còn chuyện tình dục thì cô càng không thể thấu được.
Không khí vẩn đục tràn ngập những lời trêu đùa lả lơi và mùi cồn thơm nồng, Tang Thời Án lúc này thực sự đã hơi choáng váng, cô không buồn phản ứng với những kẻ đến bắt chuyện, chỉ cúi đầu lướt điện thoại chờ Tô Nịnh Nguyệt quay lại.
Nhưng cô không nghĩ mình đã say, chỉ cho rằng do tối qua thức đêm nên giờ thấy khát, thế là uống cạn luôn ly cocktail vừa rồi.
Nhân viên pha chế nhận ra ly của cô đã trống, rất tâm lý mà đưa tới một ly "Chạng Vạng" khác.
Khi Giản Sầm Dư nhận được tin nhắn của Tô Nịnh Nguyệt rồi chạy tới nơi thì đã gần một tiếng sau.
Cô tìm thấy Tang Thời Án ở một góc khuất của quầy bar, dáng ngồi trông vẫn khá ngay ngắn nhưng đầu thì đã gục xuống.
Giản Sầm Dư đặt tay lên vai xoay người Tang Thời Án lại, phải mất một lúc lâu ánh mắt Tang Thời Án mới định thần được, cô thốt ra từng chữ: "Giản, Sầm, Dư?"
Giản Sầm Dư vuốt lại lọn tóc dài xõa trên trán Tang Thời Án, dỗ dành như dỗ trẻ con: "Vẫn nhận ra người cơ à, khá hơn lần trước nhiều rồi đấy."
Thực tế Tang Thời Án chẳng nhìn rõ ai cả, ánh đèn trước mắt cứ loang loáng, bóng người chao đảo, cô cảm thấy cả thế giới như đang xoay mòng mòng.
Nhưng cô nhận ra mùi hương thanh nhã đặc trưng trên người Giản Sầm Dư.
"Tô Nịnh Nguyệt đâu?"
Giản Sầm Dư vừa dìu vừa ôm đưa Tang Thời Án đứng dậy, giải thích: "Em ấy bị chị gái đưa về rồi, nửa tiếng trước Tô Nịnh Thương gọi cho tôi, bảo tôi đến đón cô về."
Tang Thời Án miễn cưỡng nghe hiểu, nhưng ngay khi nghe đến cái tên "Tô Nịnh Thương", cô đột nhiên chủ động ôm lấy cổ Giản Sầm Dư, ghé sát tai đối phương đắc ý thì thầm: "Tôi nói cho cô một bí mật này, không ai biết đâu nhé."
"Tôi từng thấy cậu ấy hôn chị gái mình đấy!" Tang Thời Án không biết là đang tỉnh hay mơ màng hơn, vừa bị ôm đi ra ngoài vừa lảm nhảm không ngừng: "Cứ hễ chị cậu ấy bay đến Yến Thành là cậu ấy biến mất tích, tôi thấy cậu ấy thực ra cũng thích chị mình lắm."
Ra khỏi sảnh chính ồn ào, Giản Sầm Dư để Tang Thời Án tựa vào tường đứng một lát, còn mình thì lục tìm chìa khóa xe trong túi: "Cô cũng am hiểu chuyện này gớm nhỉ?"
"Tất nhiên là tôi..." Tang Thời Án định ra bộ nhưng chân nam đá chân chiêu, thế là coi Giản Sầm Dư như cái cột mà ôm chầm lấy, dán sát vào tai đối phương vừa cười vừa nói nhỏ, "Tất nhiên là tôi hiểu chứ, ai thích ai tôi chỉ cần nhìn qua là biết ngay."
"Vậy sao?" Giọng điệu Giản Sầm Dư vô cùng lạnh nhạt, cô vỗ vai Tang Thời Án, định làm cho cô ấy chịu đứng yên một chút.
Tang Thời Án lúc này đầu óc trên mây, chỉ nghe những gì mình muốn nghe, cô hung tợn cắn một miếng vào cổ Giản Sầm Dư: "Ví dụ như cô không hề thích anh trai tôi, tôi nhìn ra được đấy."
Một cơn đau truyền đến từ cổ, bàn tay Giản Sầm Dư luồn vào mái tóc Tang Thời Án, khẽ cười một tiếng ngắn ngủi: "Có lẽ là vậy."
Tang Thời Án nghe xong thì khựng lại một thoáng, rồi bị Giản Sầm Dư nắm gáy kéo ra, trực tiếp bế thốc nhét vào trong xe.
Đèn pha của chiếc xe phía trước lóe sáng vài giây làm Tang Thời Án đau mắt, đầu óc càng thêm quay cuồng.
Đợi đến khi Giản Sầm Dư vòng lại ghế lái, Tang Thời Án mới tỉnh táo lại đôi chút, cơ thể chưa thắt dây an toàn cứ lắc lư tới lui, rồi lại được Giản Sầm Dư đỡ lấy.
Tang Thời Án ngẩng đầu, gương mặt hơi say hòa cùng lớp trang điểm tinh xảo, cô nói: "Giản Sầm Dư... Sao lần nào tôi uống say cô cũng xuất hiện thế? Cô có siêu năng lực gì à?"
Giản Sầm Dư ấn giữ đôi tay không an phận của cô lại để kéo dây an toàn.
Tang Thời Án chộp lấy tay đối phương, cắn một cái rồi mơ màng quan sát phản ứng của Giản Sầm Dư.
Trong khoang xe tối mờ, đôi mắt lạnh lùng dường như thâm trầm hơn, Tang Thời Án ghé lại cực gần, bỗng nhiên nở nụ cười hớn hở: "Không đau, lại là giả rồi..."
Ánh mắt Giản Sầm Dư khẽ động: "Lại?"
Tang Thời Án hiển nhiên sẽ không trả lời câu hỏi này, ngay giây sau, cô vươn hai tay ôm chặt lấy eo Giản Sầm Dư.
"Eo cô rõ ràng mềm hơn, thon hơn nhiều, mấy cái loại chỉnh sửa dao kéo toàn thân sao so được với cô chứ?" Tang Thời Án vừa sờ soạn vừa lầm bầm, "Anh trai tôi mới không thèm thua gã đó đâu..."
Mí mắt Tang Thời Án ngày càng nặng trĩu, cảm giác cồn bốc lên đầu chẳng dễ chịu chút nào, có lẽ vì quá chóng mặt nên cô khó nhọc gục đầu lên vai Giản Sầm Dư, từng chút một dán sát vào cho đến khi không còn kẽ hở.
Cứ như vậy, Giản Sầm Dư ngồi ở ghế lái, còn Tang Thời Án thì bò qua nhào vào lòng cô ấy.
Một đôi tay ôm chặt không buông.
Một giây, rồi một phút trôi qua.
Mười phút.
Giản Sầm Dư để mặc Tang Thời Án ôm mình, vết cắn trên tay đã không còn dấu vết, chỉ còn lại một vệt nước mờ sắp tan biến.
Có lẽ Tang Thời Án đã ngủ say, dù vùng bụng bị bệ tỳ tay ở giữa chống vào cũng không thấy khó chịu, nhịp thở dần trở nên ổn định.
Giản Sầm Dư nâng tay xoa nhẹ đỉnh đầu Tang Thời Án một lát, rồi lại ôm đối phương chặt hơn.
Điều hòa trong xe duy trì nhiệt độ ổn định, kính xe nhanh chóng kết một tầng sương mỏng, che khuất tầm mắt từ bên ngoài.
Không biết qua bao lâu, Tang Thời Án trong lòng cô cuối cùng cũng tỉnh lại vì tư thế ngủ không thoải mái, cứ lầm bầm đòi điện thoại.
Điện thoại đã rơi xuống dưới ghế, Giản Sầm Dư đang ôm người nên không với tới được, chỉ có thể đưa điện thoại của mình qua: "Cô muốn điện thoại làm gì?"
Tang Thời Án nửa nhắm nửa mở mắt, một hồi lâu mới nhớ ra mình định làm gì.
"…… Muốn xem thời gian."
"9 giờ 12 phút."
"Thư viện sắp đóng cửa rồi." Tang Thời Án cầm lấy điện thoại của Giản Sầm Dư, nắm chặt trong tay, giọng nhỏ dần: "Phải gửi tin nhắn cho tỷ tỷ."
Giản Sầm Dư rũ mi mắt che giấu cảm xúc, rất lâu sau đó mới khẽ cười thành tiếng: "Kẻ lừa đảo."
Sáng hôm sau, Tang Thời Án bị Giản Sầm Dư đánh thức, đầu đau như búa bổ đúng như dự đoán. Nghĩ đến hai tiết Thuế pháp và Luật kinh tế vào sáng thứ Hai, cô cắn môi gượng dậy rửa mặt.
Ký ức tối qua dừng lại ở đoạn Giản Sầm Dư đưa cô ra khỏi quán bar, sau đó dường như cô đã say khướt, về nhà bằng cách nào và khi nào cũng chẳng nhớ nổi.
Cô định gửi tin nhắn cho Tô Nịnh Nguyệt, nhờ bạn mình mua giúp phần bữa sáng.
Nhưng không ngờ nửa đêm qua Tô Nịnh Nguyệt đã tìm được người học hộ, còn đẩy cả số WeChat của người đó qua cho cô, bảo cô đến lớp thì chiếu cố một chút.
Tang Thời Án: ……
Tang Thời Án day day giữa mày, một cảm giác cạn lời trào dâng trong lòng.
Lúc chăm sóc da, cô lại chuyển WeChat sang tài khoản Miêu Miêu.
Trên tài khoản Miêu Miêu có tin nhắn Giản Sầm Dư gửi cho cô tối qua, ban đầu Tang Thời Án không để tâm lắm, chỉ nghĩ chắc là đến giờ thư viện đóng cửa nên đối phương gửi lời hỏi thăm.
Nhưng không ngờ vừa mở máy ra, hai tin nhắn mới nhất là:
Miêu Miêu: [ Nhưng mà em thật sự rất yêu tỷ tỷ, rất muốn được yêu đương với tỷ tỷ, chị ở bên cạnh em có được không? Em nhất định sẽ ngoan ngoãn nghe lời và đối tốt với chị mà ]
Giản Sầm Dư: [ Được ]