Aa Tùy chỉnh giao diện

 Chương 23: Tiểu Giản mặt đen, Án Án chụp lén

Giáo sư Hứa giữ hai người lại khoảng nửa tiếng, đến lúc cơ mặt Tang Thời Án sắp cười đến phát cứng thì cô hỏi Tang Thời Án: “Tiểu Tang có dự định học tiếp lên cao học không?”

Thú thật, Tang Thời Án chưa từng nghĩ đến điều này. Chương trình năm nhất quá cơ bản và rộng, toàn bộ viện quản lý đều không có gì khác biệt, nói chi đến định hướng nghiên cứu.

Nhưng dưới ánh mắt khuyến khích của giáo sư Hứa, Tang Thời Án ngoan ngoãn gật đầu: “Em có nghĩ tới, nhưng cũng phải xem thành tích thế nào đã, em sẽ cố gắng.”

“Thành tích của em hoàn toàn đủ rồi mà, đâu cần phải đứng nhất chuyên ngành đâu.” Giáo sư Hứa đã sớm xem qua bảng điểm của Tang Thời Án, cô lại nhìn sang Giản Sầm Dư rồi dặn dò Tang Thời Án: “Ngày thường em cũng nên tiếp xúc nhiều hơn với các anh chị khóa trên, hỏi thăm kinh nghiệm của họ.”

Tang Thời Án biết giáo sư Hứa có ý gì nên cũng không ngượng ngùng, lập tức nói: “Vậy em sẽ học hỏi học tỷ Giản nhiều hơn.”

Giáo sư Hứa hài lòng, vẫy vẫy tay ra hiệu cho hai người rời đi.

Ra khỏi văn phòng, Tang Thời Án như trút được gánh nặng thở phào một hơi dài, vừa ngước mắt lên đã chạm ngay ánh mắt của Giản Sầm Dư đang nhìn mình.

“Nhìn cái gì mà nhìn, nghe tôi gọi cô là học tỷ cô vui lắm sao?”

Vẻ mặt cô hung dữ như thể sẵn sàng cào người bất cứ lúc nào.

“Là do cô cứ nhất quyết phải giả vờ ngoan ngoãn trước mặt giáo sư Hứa thôi.” Giản Sầm Dư vươn tay, nhẹ nhàng đẩy tấm lưng đang cứng đờ của Tang Thời Án: “Thời gian không còn sớm nữa, đi ăn cơm thôi.”

Bước vào tháng mười hai, trời sập tối rất nhanh, màn đêm mang sắc xanh xám dày đặc đan xen với vầng trăng tròn vàng nhạt.

Nương theo bóng đêm, Tang Thời Án lẳng lặng nhìn bóng lưng Giản Sầm Dư một lát, cuối cùng vẫn không nhịn được: “Có phải cô đã biết từ trước việc giáo sư Hứa muốn tìm luận văn để gửi bài, nên mới đem đống tư liệu và bài cô viết cho tôi tham khảo không?”

Lúc Tang Thời Án viết bản sơ thảo cho bài luận văn đó, vừa vặn là lúc chuyện cô và Giản Sầm Dư “sống chung” bị bại lộ. 

Khi ấy cô viết rất vội vàng, nhưng về sau vì công ty trong trường hợp nghiên cứu thắng kiện nên cô đã lật đổ viết lại vài lần.

Giản Sầm Dư bình thản nói: “Tiện tay thôi.”

Tang Thời Án nheo nheo mắt: “Là lúc đó tiện tay đưa tư liệu cho tôi tham khảo, hay là tiện tay khiến tôi phải viết ra một bài luận văn như thế?”

Dưới ánh đèn đường, Giản Sầm Dư hỏi ngược lại Tang Thời Án: “Vì sao lại hỏi vậy?”

Tang Thời Án buột miệng nói: “Tất nhiên là vì lúc đó tôi——”

Lúc đó cô tránh Giản Sầm Dư còn không kịp, lại còn thích soi mói tật xấu của đối phương. Sau khi biết Giản Sầm Dư viết về cái gì, cô liền cố ý chọn những luận điểm mà Giản Sầm Dư chưa viết hoàn thiện để triển khai, giống như đang muốn phân cao thấp vậy.

Nhờ thế mới có cơ hội cùng xuất hiện trên Tập san Kinh tế Tài chính.

“Đúng là như cô nghĩ đấy.” Giản Sầm Dư quay đầu nhìn Tang Thời Án: “Để hòa hoãn mối quan hệ của chúng ta lúc đó.”

Đèn đường vừa vặn thắp sáng, dần dần soi rõ gương mặt Giản Sầm Dư, ôn hòa và thẳng thắn.

Tang Thời Án ngẩn người.

Cái cảm giác vi diệu kia lại bắt đầu cào nhẹ vào lồng ngực cô.

Mãi cho đến khi hai người xuyên qua phố ăn vặt đi tới bên ngoài khu chung cư Tả Ngạn, Giản Sầm Dư mới hỏi: “Buổi tối cô muốn ăn gì?”

Tang Thời Án: “Gì cũng được.”

Giản Sầm Dư vạch trần cô: “Vừa rồi đi ngang qua bao nhiêu tiệm cơm, chẳng phải cô đều không có hứng thú sao?”

Tang Thời Án biện minh: “Tôi chỉ sợ cô ăn không quen thôi.”

“Lên xe đi.” Chìa khóa xe điều khiển từ xa làm đèn xe sáng lên, Giản Sầm Dư kéo cửa ghế phụ ra, mang theo ý giục giã: “Đi xa một chút, lúc về cô cũng có thể luyện lái xe.”

Tang Thời Án ngồi vào trong xe, bắt đầu dùng điện thoại tìm kiếm nhà hàng rồi hỏi: “Cô muốn ăn gì?”

“Chọn món cô thích là được, cố gắng đừng tìm quán nào phải xếp hàng từ một trăm bàn trở lên như lần trước.” Giản Sầm Dư mở khóa điện thoại, lướt đến giao diện bản đồ: “Cài đặt chỉ đường một chút đi.”

Bản đồ trên xe là phiên bản đặt riêng của hãng xe nước ngoài, cập nhật các cửa hàng không tốt bằng ứng dụng trong nước.

Tang Thời Án tìm thấy nhà hàng trên giao diện chỉ đường, chiếc xe đi vào đường cao tốc trên cao. Cô vừa định trả lại điện thoại thì trên màn hình kết nối với xe nhảy ra một thông báo cuộc gọi có tên là ‘Kỷ Trà’.

Giản Sầm Dư liếc nhìn qua rồi chạm nhẹ để kết nối.

Bản đồ chỉ đường vẫn mẫn cán làm việc, nhưng âm thanh phát ra đã chuyển thành tiếng trò chuyện: “Tiểu Giản tổng, lúc này ngài có thời gian không? Có tiện để nói vài chuyện không?”

Giọng của Kỷ Trà nghe có vẻ đắn đo, như thể muốn nói bí mật quan trọng nào đó trong công việc.

Tang Thời Án nhìn đoạn đường ngắn trước mặt, rất biết điều chỉ vào cột mốc dưới chân cầu vượt: “Dừng xe ở chỗ kia đi, nghe nói gần đây có mấy tiệm bánh kem mới mở, tôi đi dạo một chút, xong việc cô cứ gọi cho tôi.”

Tay lái của Giản Sầm Dư không nhúc nhích, tiếp tục chạy thẳng lên đường cao tốc: “Mặc ít thế này mà đòi xuống đường hóng gió sao?”

Tang Thời Án không phục nghiêng người qua: “Tôi chẳng lạnh chút nào nhé, dù sao cuộc điện thoại này là cô bắt tôi nghe, đến lúc lộ bí mật gì tôi không chịu trách nhiệm đâu đấy!”

Giản Sầm Dư nhìn bản đồ, chuyển làn xe: “Tôi đã bao giờ tìm cô để gây phiền phức chưa?”

Tang Thời Án: ……

Thì ra là chưa thật, toàn là cô gây trở ngại cho Giản Sầm Dư thì có.

Tang Thời Án hiếm khi thấy lương tâm trỗi dậy, có chút chột dạ.

Cô tùy tiện mở một ứng dụng từ điện thoại: “Vậy hai người cứ bàn việc đi, không cần quan tâm đến tôi, tôi chơi game đây.”

“Được.” Khóe môi Giản Sầm Dư chậm rãi hạ xuống, bấy giờ mới nói với Kỷ Trà ở đầu dây bên kia: “Có chuyện gì cứ nói thẳng đi.”

Đầu dây bên kia, Kỷ Trà nín thở ngưng thần hồi lâu. 

Giọng nói có phần lạnh lùng của Giản Sầm Dư đối với cô lúc này giống như cứu tinh vậy, cuối cùng cô cũng bắt đầu báo cáo công việc.

Năm phút bị ngó lơ vừa rồi, cô cứ ngỡ Giản Sầm Dư đã quên mất mình. Giọng nói ôn hòa mang theo ý cười lúc nãy chẳng giống tiểu Giản tổng mà cô quen biết chút nào.

Kể từ sau khi anh họ của Giản Sầm Dư là Giản Chấn Dương gây ra rắc rối vào thời gian trước, Kỷ Trà vẫn luôn làm theo chỉ thị của Giản Sầm Dư để để mắt đến hành tung của anh ta và âm thầm điều tra chuyện này. 

Hôm nay sau khi tổng hợp các manh mối, cô đã có phát hiện mới.

“Căn hộ ở Kim Loan Sơn của Giản Chấn Dương đã được làm thủ tục sang tên cách đây một tuần, hiện giờ đứng tên một người là Lư Uyển.”

“Còn Lư Uyển lại là vợ của Ngô Đông, một nhân viên kỹ thuật liên quan đến tài chính của Giản thị. Nhìn khắp công ty thì anh ta cũng chẳng phải nhân vật quan trọng gì. Việc tặng một bất động sản trị giá gần chục triệu tệ thật sự rất đáng nghi, nên tôi đã tra tiếp. 

Tôi dự đoán chuyện này có thể liên quan đến việc Giản Chấn Dương muốn thúc đẩy dự án Hoa Hưng niêm yết trên thị trường. Chức vụ của Ngô Đông tuy không nổi bật, nhưng lại là người có thể trực tiếp tiếp xúc với các dữ liệu về dự án trái phiếu và cổ phiếu huy động vốn.”

Cuộc điện thoại này kéo dài gần hai mươi phút, cho đến khi đoạn đường cao tốc giờ cao điểm bắt đầu thông thoáng trở lại mới kết thúc.

Sắc mặt Giản Sầm Dư cũng không mấy tốt đẹp, từ nửa sau cuộc gọi cô đã luôn nhíu chặt chân mày, hiếm khi để lộ ra cảm xúc tiêu cực thật sự.

Tang Thời Án nghe qua vài câu, khi nhận ra tính chất nghiêm trọng của sự việc, cô liền chuyển điện thoại sang chế độ hoàn toàn im lặng để giảm bớt sự hiện diện của bản thân.

Xem ra nội chiến nhà họ Giản còn khốc liệt hơn nhiều so với những gì truyền thông đưa tin.

Tang Thời Án lặng lẽ mở bản ghi nhớ, gõ vào đó vài từ khóa nghe lén được. 

Cô nghe không hiểu không có nghĩa là anh trai cô không hiểu, đến lúc đó cô có thể giấu đi thông tin liên quan đến Giản thị, coi như đó là một trường hợp nghe được trên lớp để hỏi ý kiến anh trai.

Giản Sầm Dư lái xe thêm một đoạn, vẻ lạnh lùng trong mắt mới dần tan biến. Khi bản đồ chỉ đường thông báo còn 100 mét nữa là đến nơi, cô giảm tốc độ xe và bắt đầu tìm chỗ đậu.

Lần này vì Giản Sầm Dư đã dặn trước nên nhà hàng Tang Thời Án tìm khá vắng vẻ, sau khi vào quán là có thể ngồi vào bàn gọi món ngay.

Nhà hàng đồ Tây này trang trí theo phong cách ngôi nhà ma kiểu Tây, bên cạnh mỗi dãy ghế dài đều có vài con phù thủy hoạt hình bò trườn, ngay cả nhạc nền của nhà hàng cũng là những bài hát tiếng Anh nhẹ nhàng.

Lúc gọi món, Giản Sầm Dư lại nghe một cuộc điện thoại, chỉ là khi cuộc gọi kết thúc, Tang Thời Án cảm thấy áp lực quanh người đối phương lại giảm xuống thêm vài phần.

Ngay cả mái tóc dài xõa trước ngực cũng có vẻ rất cứng nhắc.

Tang Thời Án một tay chống đầu, chỉ chỉ vào con thú bông bên cạnh: “Giản Sầm Dư, mặt cô sắp đen như con phù thủy bên cạnh rồi kìa.”

“Vậy thì cô cũng nên cẩn thận đấy.”

Dưới ánh đèn bí đỏ màu cam rực rỡ phía sau, ánh mắt Giản Sầm Dư chậm rãi chạm vào mắt Tang Thời Án, giọng điệu trêu chọc nhẹ nhàng như nước thấm vào tai.

Tang Thời Án ngẩn người, lại dịch ghế về phía Giản Sầm Dư thêm hai mươi centimet, chậm rãi nói: “Ở trên xe tôi đều nghe thấy cả rồi, tâm trạng cô không tốt sao?”

Giản Sầm Dư hỏi lại: “Cô nghe hiểu được à?”

Tất nhiên là nghe không hiểu lắm, chỉ biết anh họ của Giản Sầm Dư đang liên kết với người trong công ty định bày mưu tính kế gì đó, nhưng cụ thể là gì thì cô không thể nắm rõ hết được.

“Chẳng phải là họ đang liên thủ muốn đá cô ra khỏi cuộc chơi sao?” Tang Thời Án chọn một câu trả lời vạn năng: “Vừa hay mấy ngày tới tôi định đến chỗ anh trai làm chân chạy vặt, hay là tôi hỏi anh ấy xem có dự án nào mới có thể hợp tác với nhà cô không, rồi để tôi chịu trách nhiệm nhé?”

Dù có ngụy trang thản nhiên đến đâu, Giản Sầm Dư vẫn nhìn ra ngay sự quan tâm sâu trong mắt Tang Thời Án. Cô chậm rãi lướt qua gương mặt xinh đẹp đang ghé sát lại gần kia, lắc đầu: “Không cần phiền phức như vậy đâu.”

Tang Thời Án: “Ồ.”

Vậy thì cô cứ tiếp tục cứng miệng đi.

Các món khai vị lần lượt được bưng lên, Tang Thời Án đến đây là để giúp Tô Nịnh Nguyệt trải nghiệm quán nên cô chụp ảnh từng đĩa thức ăn, còn chụp cả không gian nhà hàng.

Ống kính hơi lệch sang một bên, Giản Sầm Dư ngồi cạnh cũng lọt vào khung hình.

Giản Sầm Dư đang cúi đầu xem tài liệu, thần sắc vô cùng chuyên chú. Tang Thời Án nhớ lại câu hỏi từng đặt ra cho Giản Sầm Dư về lý do cô ấy đến Đại học Yến học thạc sĩ thứ hai.

Giản thị loạn như vậy, nếu chỉ học mỗi dược lý học thì quả thực không thể đấu lại đám cáo già kia, cũng khó trách ba mẹ cô lại nhắm trúng Giản Sầm Dư làm con dâu.

Giản Sầm Dư bỗng nhiên ngước mắt lên: “…… Cô đang chụp lén tôi sao?”

Giọng nói của đối phương mang theo một chút ngập ngừng.

Tay Tang Thời Án run lên, đầu ngón tay chạm vào nút chụp, một bức ảnh mới tự động lưu vào album.

Nếu Giản Sầm Dư muốn xem, cô chắc chắn không kịp xóa.

Tang Thời Án do dự một chút rồi khóa màn hình điện thoại ngay lập tức: “Tôi giúp bạn chụp không gian nhà hàng thôi, không cẩn thận mới dính cô vào.”

Ánh mắt Giản Sầm Dư dừng lại trên mặt cô hai giây, không rõ là tin hay không: “Ừm, ăn cơm đi.”

Chuyện này khiến Tang Thời Án ăn mà không thấy ngon miệng, suốt bữa ăn cô nhiều lần muốn mở lời giải thích nhưng lại sợ Giản Sầm Dư nghĩ mình quá để tâm.

Vào lần thứ tư cô đang lưỡng lự định lên tiếng, Giản Sầm Dư bỗng nhiên đặt dao nĩa xuống, cầm một miếng khoai tây chiên chấm sốt cà chua rồi đút vào miệng Tang Thời Án.

Tang Thời Án ngậm miếng khoai tây, giọng lúng búng: “Cô làm gì vậy?”

“Không nghiêm trọng như cô nghĩ đâu, Giản Chấn Dương muốn mượn xác niêm yết để huy động vốn, nếu tôi đã phát hiện sớm thì sẽ không để anh ta đạt được mục đích đâu.” Giản Sầm Dư cuối cùng cũng chịu giải thích ý nghĩa sâu xa của cuộc điện thoại trên xe.

Nghe thấy sáu chữ “sẽ không để anh ta đạt được mục đích”, chút lo lắng kia của Tang Thời Án lập tức biến thành bất mãn: “Giản Sầm Dư, cô có rửa tay không mà dám trực tiếp cầm khoai tây như thế?”

Giản Sầm Dư lau tay, cầm lại dao nĩa: “Chưa rửa, cô đừng ăn đoạn phía sau là được chứ gì?”

Tang Thời Án nhả ngay mẩu khoai tây thừa ra, giọng điệu cuối cùng cũng trở nên nhẹ nhõm: “Cái này còn cần cô dạy sao?”