Aa Tùy chỉnh giao diện

 Chương 17: Yêu đương qua mạng bắt đầu, trước tiên nhìn ngực xem nào...

“Nhìn Án Án nhà chúng ta nhiệt tình chưa kìa, còn vui vẻ hơn cả hai đứa đương sự nữa.” Nhậm Lê vẫy tay bảo Tang Thời Án ngồi xuống, dặn dò thêm một câu: “Bất quá chuyện này hiện tại chỉ mới là ý định của mẹ và dì Lạc của con thôi, con đừng có ra ngoài nói lung tung.”

Tang Thời Án cố gắng kéo lại vài phần lý trí, nặn ra một nụ cười gượng gạo: “Hóa ra là vẫn chưa quyết định sao?”

“Tất nhiên là chưa định rồi, anh trai con và Sầm Dư vẫn luôn không mấy khi gặp mặt, trước đây Sầm Dư tới nhà mình chẳng phải toàn bị con kéo vào phòng sao?”

Khi đi ngang qua Giản Sầm Dư, Tang Thời Án do dự một chút rồi ngồi xuống bên cạnh: “Con không có kéo, là mẹ cứ bắt ép cô ấy tới phụ đạo bài vở cho con đấy chứ.”

“Được rồi, lỗi này mẹ gánh thay con, Sầm Dư tỷ tỷ của con nhất định sẽ không nói xấu con câu nào đâu.” Nhậm Lê trêu chọc con gái mình một câu, rồi lại quay sang trò chuyện với mẹ Giản: “Năm đó Sầm Dư ra nước ngoài du học, Án Án đã khóc rất lâu đấy.”

“Chuyện đó cũng trách chúng tôi, Sầm Dư vốn định học ở trong nước, nhưng bên Oxford lại vừa vặn có cơ hội, dù sao cũng phải làm cho con bé đi thử sức một lần chứ?”

“Kia xác thực phải đi rồi, giờ Sầm Dư về nước học ngành thương mại cũng vừa hay, cái gì trải qua đều có.”

Hai người mẹ cứ thế trò chuyện rôm rả, tìm đủ mọi cách khơi lại những chuyện cũ để tìm điểm giao nhau giữa hai người.

Tang Thời Án giả vờ xem nhãn mác trên tuýp thuốc, lơ đãng liếc mắt qua, vừa vặn chạm phải tầm mắt của Giản Sầm Dư.

Gương mặt Giản Sầm Dư vẫn bình thản, mỗi cử chỉ hành động đều tràn đầy sự chừng mực và lễ giáo, ngay cả độ cong nơi khóe môi cũng không quá khắt khe như khi ở trường học.

Giống như cô đã sớm biết sẽ có chuyện này xảy ra.

Tang Thời Án vừa định mở miệng thì nghe thấy Tang Thời Việt lên tiếng hỏi Giản Sầm Dư về việc tiếp quản các công việc liên quan đến tập đoàn Giản thị sau khi về nước.

Trong cuộc trò chuyện không thiếu những lúc nhắc đến mấy người anh chị em họ của Giản Sầm Dư, cô đáp lại một cách ôn hòa, nhưng Tang Thời Án vẫn có thể nghe ra vài ẩn ý bên trong.

Tang gia và Giản gia vốn có một số dự án hợp tác, Tang Thời Việt lại nhân tiện nhắc đến việc góp vốn vào dự án gần đây.

Giản Sầm Dư vừa trả lời Tang Thời Việt vừa khéo léo giới thiệu về dự án, nhưng trong lời nói lại âm thầm bác bỏ vài phần lợi nhuận mà Tang Thời Việt đang muốn đề cập thêm.

Vừa giữ được vẻ khiêm tốn của người mới vào nghề, vừa có sự lão luyện không phô trương của một thương nhân.

Tang Thời Án ngồi bên cạnh nghe hai người đối đáp qua lại như những người bạn tâm đầu ý hợp đã quen biết nhiều năm, khiến cô không khỏi có chút thẫn thờ.

Nhìn lại ngoại hình của hai người họ, dường như thật sự rất xứng đôi, hoàn toàn không giống với cảnh tượng bị ép buộc liên hôn mà Tang Thời Án tưởng tượng, hay nói cách khác, nó rất phù hợp với cách hiểu của Tang Thời Án về hôn nhân.

Sự kết hợp vì lợi ích đôi khi còn bền vững hơn cả tình bạn.

Mãi cho đến khi bị gọi tên, Tang Thời Án mới chậm chạp ngẩng mắt lên: “Cái gì cơ?”

Giản Sầm Dư đưa tay ra lấy tuýp thuốc của cô, khẽ xoay nhẹ để lộ phần bảng thành phần trên vỏ chai.

“Tôi làm gì?”

“Không phải cô chưa bôi thuốc sao? Tôi đưa cô lên lầu một chuyến.”

Tang Thời Án quay đầu nhìn anh trai đang bị bỏ rơi của mình: “Nhưng mà...”

Giản Sầm Dư quay sang giải thích với Tang Thời Việt vài câu, Tang Thời Việt lập tức xua người: “Người không khỏe còn ráng chịu đựng làm gì, mau đi lên bôi thuốc đi.”

Tang Thời Án khô khốc đáp một tiếng “Ờ”, rồi đứng dậy dẫn Giản Sầm Dư lên lầu.

Suốt dọc đường, đầu óc cô cứ treo ngược cành cây, trong lòng vẫn chưa tiêu hóa nổi tin tức Giản Sầm Dư sắp liên hôn với anh trai mình, cùng với cảnh tượng trò chuyện vui vẻ của hai người vừa rồi.

Cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại chẳng biết không đúng ở đâu, ngay cả khi đi quá cửa phòng mình cô cũng không nhận ra.

Cho đến khi một bàn tay vòng qua eo kéo cô lại, Tang Thời Án phản ứng như bị điện giật, xoay người lại: “Cô làm gì thế?”

Giản Sầm Dư vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh như cũ, bàn tay đang đặt trên người Tang Thời Án hơi dùng lực, kéo cô lùi lại hai bước: “Cô đi quá phòng rồi.”

“... Không cần cô nhắc.” Tang Thời Án ấn tay nắm cửa đi vào, một lúc sau mới bổ sung thêm một câu: “Tôi vốn định lấy cho cô ít đồ ăn vặt, cô không biết ơn thì thôi.”

Ngay sau cánh cửa là tủ chứa đầy đồ ăn vặt, căn bản không cần phải đi phòng khác, Giản Sầm Dư đưa mắt nhìn về phía đó đầy ẩn ý, rồi thanh thoát đi vào trong.

Tang Thời Án đi theo phía sau, xuyên qua phòng thay đồ, khi sắp đến cạnh giường, Giản Sầm Dư bỗng dừng bước xoay người lại, Tang Thời Án vẫn đang trong trạng thái thất thần nên không kịp đề phòng mà đâm sầm vào lòng đối phương.

“Cô làm cái...”

Một mùi nước hoa lạ lẫm xộc vào mũi, lời phàn nàn mới nói được một nửa thì Tang Thời Án nhíu mày, lại cảm thấy mùi hương này có chút quen thuộc.

Giản Sầm Dư nhìn vào mắt Tang Thời Án, hỏi: “Sao lại ngẩn người ra thế? Lên lầu thì đi quá phòng, giờ lại không nhìn đường.”

Tang Thời Án tự nhiên không muốn thừa nhận: “Ai ngẩn người chứ, tôi đang suy nghĩ chút chuyện thôi.”

Giản Sầm Dư: “Ồ? Nghĩ gì vậy?”

“... Nghĩ về mùi nước hoa trên người cô.” Tang Thời Án bịa ra một lý do, khen ngợi một cách gượng ép: “Mùi rất thơm.”

“Là chai lần trước cô tặng đấy.” Giản Sầm Dư khẽ cười: “Tôi cứ ngỡ cô chỉ tiện tay mua đại, không ngờ cô lại nhớ rõ như vậy.”

Tang Thời Án: ...

Tang Thời Án cứng miệng phản bác: “Tôi đương nhiên là tiện tay lấy rồi, chẳng lẽ cô nghĩ tôi chọn lựa kỹ càng chắc?”

Giản Sầm Dư giơ tay cởi chiếc áo khoác dạ nhỏ ra, chiếc váy dài bên trong khiến cổ áo trông hơi trễ xuống khi cô cúi người, mái tóc dài xõa tung trượt dọc theo cổ rồi lọt vào trong vạt áo.

Tang Thời Án theo bản năng căng cứng người, lại bị ấn ngồi xuống trên giường: “Ý tôi vừa nãy không phải là về phòng tôi bôi thuốc.”

Là muốn ở phòng khách, để tất cả mọi người nhìn thấy cô và Giản Sầm Dư có mối quan hệ tốt.

Tránh việc ba mẹ cô cảm thấy cô sống chung mà lại giở tính tình làm lỡ dở Giản Sầm Dư.

Giản Sầm Dư gật đầu, tiếp tục thanh thoát kéo tay áo lên: “Tôi biết, nhưng cô chắc là không muốn cởi quần trước mặt người khác chứ?”

Trong phòng có chút tối, bệ cửa sổ lồi được che bởi một lớp rèm mỏng chống nắng, ánh sáng trong phòng lúc sáng lúc tối khiến những lời này dường như mang theo vài phần ám chỉ ám muội.

Có lẽ thật sự là di chứng từ lần trước Tang Thời Án xem phim người lớn bách hợp.

“Tôi chỉ bị đau bắp chân thôi, xắn ống quần lên không phải là được rồi sao?”

Giản Sầm Dư ngước mắt nhìn sang, khoảnh khắc ánh mắt hai người giao nhau, trên đùi Tang Thời Án truyền đến một trận cảm giác đau nhức khó nhịn: “A...”

“Cơ đùi của cô bị kéo thương rồi, cần phải bôi thuốc.”

Giọng điệu không mặn không nhạt khiến Tang Thời Án rất muốn đuổi người.

Cô đá văng tay Giản Sầm Dư ra: “Không cần cô quản, buông tay.”

Giản Sầm Dư hơi nghiêng đầu, đánh giá cô: “Sao hôm nay tính khí cô lại lớn như vậy?”

Tang Thời Án: “Cô đừng có luôn bày ra bộ dạng rất thấu hiểu tôi.”

Giản Sầm Dư rũ mắt, không bày tỏ thái độ gì.

Cứ như vậy giằng co nửa phút, Tang Thời Án lùi ra sau một đoạn, bực bội quẳng chiếc quần sang bên cạnh, không biết chạm phải dây thần kinh nào mà bắp chân đau nhức đến mức run lên bần bật.

“Nếu cô thật sự không cần tôi giúp thì tự mình bôi thuốc đi. Anh trai cô còn đang chờ dưới lầu, tôi xuống trước đây.” Đang lúc Tang Thời Án ôm lấy bắp chân, khẽ xuýt xoa vì đau thì Giản Sầm Dư ở phía sau bỗng nhiên lên tiếng.

Hai chữ ‘anh trai’ khiến Tang Thời Án đột nhiên hoàn hồn: “Cô đợi đã!”

Giản Sầm Dư quay đầu: “Còn có việc sao?”

Tang Thời Án chạm phải thần sắc đã nhạt đi từ lúc nào của đối phương thì thu vai lại, hạ thấp thái độ một chút: “Nếu tôi có thể tự bôi thuốc thì hai ngày trước tôi đã bôi rồi, tôi thật sự bị kéo thương mà.”

Ánh mắt Giản Sầm Dư rơi trên bắp chân đang duỗi ra của cô, không nhúc nhích.

Giọng Tang Thời Án càng thấp hơn: “Giản Sầm Dư, thật sự đau quá à.”

Giản Sầm Dư thở dài một tiếng nhỏ đến mức khó nhận ra, đi ngược trở lại ngồi xuống bên cạnh Tang Thời Án, trước tiên ấn vài cái lên bắp chân cô để kiểm tra mức độ chấn thương, sau đó đem thuốc xịt phun lên chân cô.

“Tôi giúp cô xoa ra.” Cô thấp giọng, “Nhịn một chút.”

Tang Thời Án đáp lời, trong lúc Giản Sầm Dư bôi thuốc cho mình, ánh mắt cô nhìn thẳng vào mặt Giản Sầm Dư, tỉ mỉ đánh giá, ý đồ muốn nhìn ra điểm khuyết điểm nào đó mà ngày thường mình không phát hiện ra.

Từ khi biết tin gia đình họ Giản có ý muốn liên hôn với nhà họ Tang đến nay đã trôi qua hơn nửa giờ, Tang Thời Án rốt cuộc đã có thể bình tĩnh lại để suy nghĩ chuyện này.

Thật ra thì, người muốn liên hôn là anh trai cô, việc này vốn dĩ không liên quan gì đến cô. 

Nhưng một loạt hành vi bất thường của bản thân từ khi biết chuyện này cũng khiến Tang Thời Án không thể ngó lơ.

Cô tạm thời quy kết tất cả những điều này là do cảm giác bị lừa dối.

Giống như lúc trước Giản Sầm Dư giấu cô chuyện muốn ra nước ngoài, cô đã giận suốt bốn năm trời.

Sự bất thường của anh trai cô khi đột ngột ra nước ngoài tuần trước, cùng với câu nói ‘không chăm sóc kịp’ của Giản Sầm Dư lúc ở cửa, đều ám chỉ rằng họ đã sớm biết tính toán liên hôn của hai nhà.

Rõ ràng là chỉ có cô không biết.

Tuy rằng vừa rồi người lớn hai nhà nói chỉ là tiếp xúc làm quen trước, nhưng cả hai người này đều đồng ý gặp mặt, chứng tỏ cũng không đặc biệt bài xích cuộc liên hôn này.

Cho nên, cô với tư cách là em gái ruột, là bạn cùng phòng đang sống chung, lại bị mọi người bỏ qua một cách dễ dàng như vậy. 

Trong phút chốc, Tang Thời Án rốt cuộc đã tìm được lý do cho cơn tức giận mơ hồ trong lòng mình.

Thuốc xịt trên đùi dần ấm lên và thẩm thấu vào trong.

Tang Thời Án dời ánh mắt khỏi mặt Giản Sầm Dư, giọng điệu gượng gạo hỏi: “Cô biết tin muốn liên hôn với anh trai tôi từ khi nào?”

Giản Sầm Dư cũng không ngẩng đầu lên: “Ngày cô đến phòng thí nghiệm hóa học đưa đồ.”

Vậy là trong tuần này.

Tang Thời Án lại im lặng.

“Tôi cứ ngỡ cô sẽ hỏi một câu khác.” Giọng điệu Giản Sầm Dư hơi giãn ra, “Ví dụ như, có phải tôi thích anh trai cô không?”

Tang Thời Án suýt chút nữa đã thốt ra sáu chữ ‘cô không phải là đồng tính nữ sao’, nhưng khi đến kẽ răng, cô lại cứng rắn cắn môi ngăn lại.

Không được không được.

Cô phải bình tĩnh lại.

Suýt chút nữa là lộ tẩy rồi.

Nếu để Giản Sầm Dư biết cô đã nhìn thấy những lịch sử trò chuyện đó, cô căn bản không dám tưởng tượng mình phải đối mặt với Giản Sầm Dư như thế nào.

Tang Thời Án hít một hơi thật sâu: “Vậy cô thích anh ấy không?”

“Anh ấy là một người tốt.” Giản Sầm Dư trả lời rất đúng mực.

Tang Thời Án khựng lại một lát, thốt ra một tiếng ‘ờ’, lại cảm thấy chuyện này chỉ hỏi Giản Sầm Dư thì có chút không thỏa đáng: “Vậy anh trai tôi có thích cô không?”

Một tiếng cười không hề báo trước lọt vào tai, mang theo âm điệu trong trẻo.

Tang Thời Án nhíu mày: “Cô cười cái gì?”

Giản Sầm Dư: “Vậy thì phải đi hỏi anh trai cô chứ, sao tôi biết được?”

Tang Thời Án nghĩ lại cũng thấy có lý.

“Chỉ là...” Giản Sầm Dư kéo dài giọng.

“Chỉ là cái gì?” Tang Thời Án hỏi.

Giản Sầm Dư cười cười: “Không ngờ là cô lại có phản ứng lớn như vậy đối với chuyện tôi và anh trai cô muốn liên hôn.”

Tang Thời Án nâng mí mắt lườm cô: “Tôi quan tâm đến hai người không được sao?”

“Đương nhiên có thể.” Giản Sầm Dư cầm lấy lọ thuốc, xịt lên chân kia của Tang Thời Án, lặp lại động tác vừa rồi.

“Cho nên hai người chỉ là trao đổi lợi ích thôi sao?”

“Tôi và anh trai cô chưa từng gặp mặt riêng.”

Vậy thì thuần túy là trao đổi lợi ích rồi.

Chân bên kia bị căng cơ còn nghiêm trọng hơn, Giản Sầm Dư vừa ấn vài cái, trán Tang Thời Án đã rịn mồ hôi lạnh, cả người héo rũ ngã xuống nệm giường.

“Cho nên vừa rồi cô mất tập trung cũng là vì chuyện liên hôn sao?”

Tang Thời Án cố nén đau đớn, khó khăn thốt ra một câu hoàn chỉnh: “Ai thèm quan tâm các người.”

“Làm bộ làm tịch.” Giản Sầm Dư lại xịt cho cô một lớp thuốc nữa rồi giải thích: “Xoa liên tục cô sẽ không chịu nổi đâu, kéo áo lên một chút, tôi xịt phía trên cho cô trước.”

Tang Thời Án quay đầu đi, kéo vạt áo đang đắp trên đùi ra, nhắm mắt không muốn nói chuyện.

Dịu dàng như vậy làm gì chứ, chẳng lẽ bây giờ đã nhập vai chị dâu để chăm sóc cô rồi sao?

Giữa chừng, Nhậm Lê có lên lầu hỏi thăm Tang Thời Án một lát, nhưng thực chất cũng không hẳn là quan tâm cô, chủ yếu là muốn hỏi xem khi nào Giản Sầm Dư mới xuống lầu.

Phụ huynh hai bên đều là lần đầu làm người mai mối, thấy Giản Sầm Dư mãi không xuống thì cứ ngỡ cô đang rất bài xích chuyện này.

Trước khi rời đi, Nhậm Lê còn cố ý nói với Giản Sầm Dư một câu: “Sầm Dư à, ý của dì và mẹ con là muốn hai đứa trước hết cứ làm bạn đã, nếu chung sống hợp nhau thì mới cân nhắc đến chuyện yêu đương hay kết hôn sau.”

Thậm chí bà còn bổ sung một câu cực kỳ cởi mở: “Thật sự chỉ là để hai đứa làm bạn thôi, nếu con có người mình thích thì cứ đi yêu đương đi, người lớn chúng ta tuyệt đối sẽ không nói một lời nào đâu.”

Lời này cũng lọt vào tai Tang Thời Án, chờ lúc Giản Sầm Dư quay lại, cô nhỏ giọng lầm bầm: “Cô không phải rất có lễ phép sao? Vừa rồi còn nói chuyện với mẹ tôi, không lẽ thực sự có người trong lòng rồi chứ?”

Động tác lấy chai thuốc của Giản Sầm Dư khựng lại, ánh mắt dời sang: “Cô tò mò lắm sao?”

Tang Thời Án lấy một chiếc gối lót xuống dưới, nhớ tới người “bạn tốt rất thích” kia của Giản Sầm Dư, chậm rãi nói: “Trước đây tôi chưa từng nghĩ tới việc cô có người yêu hay chưa, sợ chuyện liên hôn này lại chắn mất đào hoa của cô thôi.”

Giản Sầm Dư ngồi xuống lần nữa: “Tôi cứ tưởng cô sẽ bất bình thay cho anh trai mình chứ.”

“Anh ấy là đàn ông con trai thì có gì để tôi phải lo lắng đâu?” Khi Tang Thời Án trêu chọc thốt ra câu này, giọng nói mềm nhũn, nghe cứ như đang làm nũng.

Thấy Giản Sầm Dư không trả lời, Tang Thời Án đẩy cô một cái: “Cái đó... rốt cuộc là cô có hay chưa vậy?”

Ánh mắt Giản Sầm Dư rơi trên người cô: “Nếu tôi nói có thì sao?”

Tang Thời Án lập tức đáp: “Không cho phép có!”

Giản Sầm Dư khẽ cười một tiếng: “Ừ.”

Tang Thời Án nghe là biết mình bị trêu chọc, cô bị tiếng cười kia làm cho bực mình: “Dù sao mẹ tôi cũng nói rồi, trước khi ở bên nhau hai người có thể tự do yêu đương, tùy các người đấy.”

Tang Thời Án cũng chẳng buồn bôi thuốc tiếp, qua loa lấy tờ khăn giấy lau khô lượng thuốc chưa hấp thụ hết, xỏ quần vào rồi cùng Giản Sầm Dư đi xuống lầu.

Đã đến giờ cơm trưa, người hai nhà ngồi vây quanh bàn ăn, cũng không bàn luận thêm về chuyện của Tang Thời Việt và Giản Sầm Dư. 

Phụ huynh hai bên chỉ nói đến đó là dừng, thể hiện một chút kỳ vọng của mình thôi, còn việc có ở bên nhau hay không, khi nào bên nhau đều là chuyện riêng của hai người bọn họ.

Không thể ép quá gấp, nếu không sẽ dễ phản tác dụng.

Sau bữa ăn, Tang Thời Án bị Nhậm Lê gọi riêng ra một góc, bà hạ thấp giọng, vẻ mặt lo lắng hỏi cô: “Án Án, lúc này chỉ có hai mẹ con mình thôi, con nói thật cho mẹ biết, Sầm Dư có phải có hiềm khích gì với anh trai con không?”

Giản Sầm Dư ở trên lầu lâu như vậy, cứ như đang cố ý né tránh Tang Thời Việt.

“Nếu chúng nó từng có xích mích gì thì cũng không thể cưỡng ép được, chi bằng cứ nói rõ ra sớm một chút.”

Tang Thời Án suy nghĩ một chút rồi đáp: “Dạ không có đâu.”

Nhậm Lê yên tâm hẳn, dịu dàng xoa đầu con gái.

Tang Thời Án thầm thở dài, nghĩ bụng, anh trai cô và Giản Sầm Dư thì có thể có hiềm khích gì chứ?

Cô và Giản Sầm Dư mới là người có chuyện đây này.

Mà còn không ít nữa là đằng khác.

Ví dụ như Giản Sầm Dư đã cướp mất danh hiệu hoa khôi của cô, chiếm mất một nửa căn nhà của cô. Và quan trọng nhất là... xu hướng tính dục cùng sở thích tình ái của Giản Sầm Dư đều khiến cô không thể vượt qua được rào cản trong lòng.

Thật ra lúc trước cũng không có gì, cô cũng đã quen rồi.

Nhưng cứ hễ nghĩ đến việc người bạn cùng phòng sống chung với mình lại thích nữ giới. Trong lòng Tang Thời Án liền nảy sinh cảm giác kỳ quặc khó tả, lúc nào cũng không cách nào thản nhiên đối diện với Giản Sầm Dư được.

Hơn nữa đến tận bây giờ cô vẫn chưa hiểu rõ “sở thích đặc biệt” của Giản Sầm Dư là gì, cứ luôn cảm thấy có đêm nào đó Giản Sầm Dư không tỉnh táo sẽ phá cửa xông vào phòng mình.

Cũng may là chỉ còn hai năm nữa là kết thúc rồi...

Nhưng mà, thực sự chỉ có hai năm thôi sao?

Tang Thời Án cầm ly không chắc, khiến ly dương chi cam lộ đổ nhào xuống đất, nước xoài bắn đầy người cô.

Nhậm Lê vội vàng gọi dì giúp việc lấy khăn lông lại đây, nhưng bản thân Tang Thời Án lại đứng đờ ra đó, bởi vì cô đột nhiên nghĩ đến một khả năng...

Nếu Giản Sầm Dư thực sự liên hôn với anh trai cô, vậy thì những ngày cô và Giản Sầm Dư sống chung dưới một mái nhà sẽ không chỉ là mấy năm này, mà còn là rất nhiều, rất nhiều năm trong tương lai nữa.

Hiện tại Giản Sầm Dư nhìn gương mặt này của cô có lẽ vì đã nhìn quá nhiều năm nên không nảy sinh tâm tư gì. 

Nhưng tương lai khi ở bên anh trai cô, lại không thể ra ngoài ngoại tình, chẳng phải cô sẽ trở thành đối tượng tốt nhất để Giản Sầm Dư giải tỏa dục vọng đầy người sao?

Hơn nữa Giản Sầm Dư vốn dĩ rất thích tìm kiếm những video kiểu “cưỡng ép”.

Lần trước khi tìm kiếm đã nhìn thấy từ gì ấy nhỉ?

Cùng chồng.

Đúng rồi, vậy chẳng phải anh trai cô cũng phải dùng chung chồng sao?

Mặt Tang Thời Án cắt không còn giọt máu, càng nghĩ càng thấy có khả năng, mãi đến khi dì giúp việc đưa khăn lông cho Nhậm Lê để bà lau giúp cô, cô mới như bị rút mất linh hồn, lảo đảo một bước.

“Án Án!” Nhậm Lê vội vàng đỡ lấy cô: “Con sao vậy? Có phải chỗ nào không khỏe không? Mẹ đưa con đi bệnh viện kiểm tra được không?”

Tang Thời Án không cần soi gương cũng biết sắc mặt mình hiện tại khó coi đến nhường nào, nhưng cô lại không thể thốt ra nổi một câu “con không sao”. Tóm lại, cô không thể nói cho mẹ biết sự thật, mà nói ra cũng chẳng ai tin.

“Mẹ ơi, con chỉ hơi chóng mặt chút thôi, mẹ để con lên lầu nằm một lát là được.”

“Em ấy bị sao vậy?” Nghe thấy động tĩnh, Tang Thời Việt sải bước đi tới.

Nhậm Lê nói với Tang Thời Việt: “Em gái con hình như bị tụt huyết áp, nói là thấy chóng mặt. Vừa rồi cầm ly không chắc, giờ đứng cũng đứng không vững nữa. Nó không muốn đi bệnh viện, con tìm người đến nhà xem giúp em đi.”

Tang Thời Việt gật đầu, lấy điện thoại ra liên lạc với bác sĩ.

Bên cạnh, Giản Sầm Dư đề nghị: “Dì Nhậm, tìm bác sĩ ở bệnh viện nhà con đi, ở gần đây nên có thể đến nhanh một chút.”

Tang Thời Việt nghĩ nghĩ cũng thấy như vậy sẽ thuận tiện hơn: “Vậy phiền cô.”

Một tiếng sau, sau khi bị ép làm các bước kiểm tra đơn giản, Tang Thời Án được đặt nằm trên giường mình để truyền dịch.

Sau một hồi lăn lộn, Tang Thời Án rốt cuộc cũng tỉnh táo hơn đôi chút, cô nhìn nữ y tá đang hỗ trợ mình truyền nước rồi hỏi: “Chị ơi, chai nước muối này của em còn phải truyền bao lâu nữa?”

Chị y tá ước lượng một lát: “Khoảng một tiếng nữa là xong thôi.”

Tang Thời Án lại hỏi: “Thế người nhà em đâu rồi?”

Chị y tá vô cùng kiên nhẫn: “Họ sợ làm phiền em nghỉ ngơi nên vừa ra ngoài rồi, em có muốn chị gọi họ vào không?”

Tang Thời Án suy nghĩ một chút rồi nói: “Dạ thôi, lát nữa gọi họ cũng được.”

Chị y tá mỉm cười: “Người đàn ông lúc nãy nói là anh trai em, còn người bên cạnh anh ấy là chị dâu em hả? Hai người nhìn đẹp đôi thật đấy.”

Sắc mặt Tang Thời Án vừa mới khôi phục được một chút lại ngay lập tức trắng bệch, cô giải thích: “Không phải, người còn lại là chị của em.”

Chị y tá tiếc nuối nói: “Hóa ra là vậy à, nhưng mà gen nhà em tốt thật đấy, ai trông cũng xinh đẹp cả.”

Tang Thời Án gượng gạo nở một nụ cười, cô nhìn những giọt thuốc đang rơi đều đều rồi lại bắt đầu thẫn thờ.

Khi sóng gió trong lòng vừa mới bình lặng lại đôi chút thì chai nước muối cũng đã truyền gần xong, nhân lúc y tá đang thay bình thuốc, cô trực tiếp rút kim tiêm ra rồi xoay người xuống giường.

Những giọt máu nhanh chóng trào ra từ mạch máu, y tá thấy vậy vội vàng ngăn cô lại: “Kim tiêm bị tuột ra sao? Để chị giúp em.”

Tang Thời Án gạt tay chị ấy ra, chỉ vào dãy tên chuyên ngành dài dằng dặc trên bình nước muối: “Chị ơi, em không sao đâu, đường glucose truyền thêm một lát hay bớt một lát chắc cũng không khác nhau mấy nhỉ?”

“Vậy để chị ấn giữ vết kim cho em.”

“Không cần phiền vậy đâu.”

Tháng Mười Một ở Yến Thành đã mang theo cái lạnh đầu đông, trong phòng mở điều hòa nên khác hẳn với mùa đông bên ngoài. 

Khi Tang Thời Án đi lấy áo khoác, cô thấy Tang Thời Việt và Giản Sầm Dư đang đứng đối diện nhau ở khu vườn nhỏ dưới lầu, không biết đang nói chuyện gì mà ngay cả đôi lông mày lạnh lùng của Giản Sầm Dư cũng dịu dàng đi vài phần.

Khu vườn cuối thu vốn ảm đạm, trong khoảnh khắc này như được tô điểm thêm những sắc màu rực rỡ, ánh sáng bao phủ lên hai người họ, trông vô cùng xứng đôi.

Nhận ra động tĩnh bên này, Tang Thời Việt và Giản Sầm Dư cùng dời tầm mắt, thấy cô đang đứng bên cửa sổ tầng trên thì cả hai cùng đi lên lầu.

“Không phải đang truyền nước sao? Đã xong rồi à?”

“Không có việc gì, chẳng phải em chỉ đột nhiên bị tụt huyết áp thôi sao?” Tang Thời Án ngăn bàn tay đang muốn dắt mình đi truyền nước tiếp của Tang Thời Việt lại, cô nhìn về phía Giản Sầm Dư: “Để họ kê ít thuốc là được rồi.”

Tang Thời Việt không đồng ý: “Uống thuốc sao mà hiệu quả bằng truyền nước được?”

Tang Thời Án lại bướng bỉnh, nói gì cũng không chịu tiếp tục truyền dịch: “Đau tay lắm, tay sưng rồi đây này.”

Tang Thời Việt: “Thế đổi tay khác.”

Tang Thời Án: “Truyền lên tay anh luôn đi cho rồi!”

Cuối cùng, vẫn là Giản Sầm Dư quyết định: “Cô ấy đã không muốn thì thôi, truyền nước nhiều vào cơ thể cũng không tốt cho cô ấy, tôi đi bảo người ta kê đơn thuốc nào ít tác dụng phụ một chút.”

Năm phút sau, bàn tay vừa truyền nước của Tang Thời Án đã được băng bó lại.

Tang Thời Việt đi tìm bác sĩ hỏi han tình hình, trong phòng chỉ còn lại Tang Thời Án và Giản Sầm Dư.

Tang Thời Án nghiêng mặt đi, cứ vừa nhìn thấy Giản Sầm Dư là tâm tư nhỏ nhen của cô lại rục rịch.

Cô bỗng hạ thấp giọng, phá vỡ sự im lặng vi diệu: “Vừa nãy cô với anh trai tôi nói chuyện gì thế?”

Cô hỏi một cách hờ hững, ánh mắt tùy ý lướt qua làn môi nhạt màu của Giản Sầm Dư, cho đến khi đôi môi ấy chậm rãi thốt ra hai chữ: “Liên hôn.”

Không khí đóng băng trong giây lát.

Tang Thời Án trực tiếp đờ người ra, cô liếc nhìn Tang Thời Việt đang đứng ở cửa, giọng nói càng đè thấp hơn: “Hai người định bắt đầu nhanh như vậy sao? Hai người đã hiểu rõ về nhau chưa mà bắt đầu qua loa thế?”

Giản Sầm Dư nói: “Chúng tôi không hiểu rõ về nhau, nhưng hiểu rõ về công ty của đối phương.”

“Nhưng mà...”

“Còn về chuyện cô nói là yêu đương hay liên hôn thì vẫn còn sớm, chỉ là người lớn hai bên có ý định này, tương lai hai nhà tất yếu sẽ có thêm nhiều lợi ích ràng buộc, nên chúng tôi thảo luận trước về việc góp vốn hoặc mở rộng hợp tác trong tương lai chẳng hạn.” Giọng điệu Giản Sầm Dư thản nhiên, như thể đang thuật lại một sự thật hiển nhiên không gì bằng.

Tang Thời Án không tin, cô hỏi đến cùng: “Vậy nếu hai người thảo luận xong việc hợp tác, cuối cùng lại phát hiện đối phương không phù hợp thì sao?”

Ánh mắt Giản Sầm Dư hơi hạ xuống, dừng lại một giây trên vết kim đã ngừng chảy máu trên mu bàn tay Tang Thời Án: “Vậy thì có thể cân nhắc lại.”

Là cân nhắc lại việc hợp tác đã bàn bạc giữa hai nhà, hay là vì việc hợp tác mà cân nhắc lại chuyện ở bên một người không phù hợp?

Giọng của Tang Thời Việt lúc này từ bên ngoài truyền vào: “Tang Thời Án, bác sĩ nói em bị thế này là do sinh hoạt không điều độ, lại thường xuyên không ăn sáng gây ra, nếu ở trường em không chịu ăn uống tử tế thì anh không ngại tìm một hộ công túc trực bên em 24/24 đâu.”

Tang Thời Án: ...

Cô lôi Giản Sầm Dư ra làm cứu cánh: “Em đang ở cùng chị Sầm Dư mà, anh tìm người tới thì cô ấy cũng không quen đâu.”

Tang Thời Việt liếc nhìn Giản Sầm Dư đứng bên cạnh, nhíu mày, có vẻ cũng thấy khó xử. Vừa vặn lúc này tiếng chuông điện thoại vang lên, Tang Thời Việt xoay người đi luôn.

Trong phòng lại chỉ còn lại hai người bọn họ, Giản Sầm Dư đỡ Tang Thời Án một tay, bình thản nói một câu: “Câu hỏi cô vừa hỏi tôi, tôi chỉ có thể trả lời rằng, tôi và anh trai cô đều là những thương nhân ưu tú, chúng tôi trò chuyện rất vui vẻ, hiện tại tiếp xúc chỉ vì lợi ích hợp tác, tạm thời không liên quan đến chuyện liên hôn.”

Tang Thời Án quay đầu đi: “Tạm thời?”

Tầm mắt Giản Sầm Dư lướt qua đôi lông mày đang tràn đầy vẻ hiếu kỳ của cô, khẽ cười một tiếng: “Nhưng sau này thì không nhất định.”

Tang Thời Án: ...

“... Cô ấy bảo là không nhất định, cậu nghe xem đấy có phải tiếng người không? Hợp lại cô ấy thật sự muốn làm chị dâu tớ à?”

“Chẳng phải đó là một chuyện rất tốt sao?” Chủ nhật, khi Tô Nịnh Nguyệt hẹn Tang Thời Án đi dạo phố, vừa nghe cô kể về chuyện của Tang Thời Việt và Giản Sầm Dư, ngay cả hứng thú mua sắm quần áo cũng không còn, cậu liền kéo cô vào một quán cà phê gần nhất.

Tang Thời Án gọi cà phê xong, mặt đầy vẻ muộn phiền: “Là thật đấy, nhưng sao lại là chuyện tốt được chứ?”

Tô Nịnh Nguyệt cầm lấy thẻ báo món, chen vào ngồi cùng một chiếc ghế sofa đôi với Tang Thời Án: “Nếu Giản học tỷ và anh trai cậu thành đôi, chẳng phải việc hai người ở chung sẽ trở nên danh chính ngôn thuận sao? 

Sau này chị dâu chăm sóc cô em chồng, trên diễn đàn cũng chẳng còn ai đồn thổi lung tung về quan hệ của hai người nữa, không phải tốt hơn nhiều so với việc các cậu cứ phải diễn kịch làm bạn bè à?”

“Thế cũng không thể để anh tớ và cô ấy ở bên nhau được chứ? Nếu thật sự kết hôn, chẳng lẽ đời này tớ đều phải làm người thân với Giản Sầm Dư sao?” Tang Thời Án càng nói càng bực bội:

“Tớ kể với cậu chuyện này là muốn cậu giúp tớ bày mưu tính kế, chứ không phải để cậu đến chúc phúc đâu.”

Nhân viên phục vụ mang cà phê và bánh ngọt các cô đã gọi tới, Tô Nịnh Nguyệt khuấy nhẹ lớp bọt nghệ thuật trên tách cà phê, đăm chiêu suy nghĩ: “Cho nên, ý của cậu là muốn chia rẽ họ?”

Tang Thời Án khẽ rủ mi mắt, không nói lời nào.

Tô Nịnh Nguyệt hít ngược một hơi: “Cậu có ý định này từ bao giờ thế?”

Tang Thời Án chỉ vào mắt mình: “Quầng thâm mắt phải che bấy lâu nay rồi đấy, mau nghĩ cách đi.”

Hóa ra hôm nay Tang Thời Án gọi cô ra ngoài từ sáng sớm không phải để đi dạo phố, mà là vì chuyện này sao?

Tô Nịnh Nguyệt trấn tĩnh lại, vẫn hỏi thêm một câu: “Nhất định phải chia rẽ à? Dù sao đó cũng là anh ruột của cậu, Giản học tỷ cũng là người mười phân vẹn mười, đúng như người nhà cậu nói là hai bên môn đăng hộ đối còn gì.”

Tang Thời Án mím chặt môi, trông có vẻ vô cùng khó nói.

Tang Thời Án vốn không phải người vô cớ gây sự. 

Tô Nịnh Nguyệt thực chất luôn cảm thấy cách đối đãi giữa Tang Thời Án và Giản Sầm Dư rất kỳ lạ, ngay cả vài lần ăn cơm cùng Giản Sầm Dư trước đây, thái độ của Tang Thời Án trông cũng rất gượng gạo.

Tô Nịnh Nguyệt nhỏ giọng ướm lời: “Cậu có nỗi khổ tâm gì không thể nói sao?”

Tang Thời Án nắm chặt ly cà phê, chặt đến mức gân xanh trên mu bàn tay đều nổi cả lên.

Tô Nịnh Nguyệt hồi tưởng lại những lần Tang Thời Án và Giản Sầm Dư ở cạnh nhau trước đó, rồi nghĩ đến một kết quả mà cô cho là không thể nào xảy ra nhất: “Cậu đừng bảo là đang lén lút yêu đương với Giản Sầm Dư đấy nhé?”

Đến cả hai chữ “học tỷ” cũng quên không gọi luôn rồi.

Tay Tang Thời Án đột nhiên run rẩy, cà phê trong ly sánh ra ngoài, bắn lên tay cô tạo thành một vệt đỏ rực.

Tô Nịnh Nguyệt vội lấy khăn giấy giúp Tang Thời Án lau chùi: “Được rồi, được rồi, tại tớ lỡ lời, tớ không hỏi nhiều nữa được chưa, để tớ nghĩ cách giúp cậu ngăn cản là được chứ gì.”

“Không phải.” Tang Thời Án kéo tay Tô Nịnh Nguyệt lại, nhận lấy khăn giấy từ tay bạn mình: “Tớ không có yêu đương với Giản Sầm Dư, nhưng mà...”

Cô hít một hơi thật sâu, như thể vừa đưa ra một quyết định trọng đại: “Nhưng mà, trước đây tớ phát hiện Giản Sầm Dư thích con gái.”

Để Tô Nịnh Nguyệt hiểu rõ hơn, cô còn nhấn mạnh thêm: “Xu hướng tính dục của cô ấy là nữ.”

Tô Nịnh Nguyệt vốn chỉ nói đùa một câu, thấy phản ứng lớn như vậy của Tang Thời Án thì cũng có chút hối hận, thầm trách mình không nên đùa giỡn vào lúc này. 

Không ngờ ngay sau đó, Tang Thời Án đã ném cho cô một quả bom hạng nặng như vậy.

Nói ra được câu đầu tiên rồi, Tang Thời Án cũng không còn cảm thấy áp lực nữa. 

Cô kể lể một tràng từ việc phát hiện xu hướng tính dục của Giản Sầm Dư, đến việc trốn tránh khi đi ăn chung, cho tới sự hoang mang hiện tại khi biết chuyện liên hôn.

Chỉ có điều phần phát hiện xu hướng tính dục kia, cô không nói về những từ khóa tìm kiếm mà thay bằng việc bắt gặp cô ấy tìm đọc tiểu thuyết và truyện tranh.

Tô Nịnh Nguyệt mất gần mười phút để tiêu hóa thông tin, vẫn cảm thấy khó tin: “Cậu chắc chắn không có hiểu lầm gì chứ? Nhỡ đâu Giản học tỷ chỉ vì hiếu kỳ nên mới tìm xem thử thì sao?”

Tang Thời Án đã trở nên tê liệt: “Cậu hiếu kỳ mà lại đi tìm kiếm hàng chục kết quả trong lịch sử đều liên quan đến nội dung les sao?”

Lần này, người đờ đẫn lại là Tô Nịnh Nguyệt: “Hèn chi, hèn chi trong trường có tin đồn như thế mà chị ấy cũng chẳng thèm đính chính, thậm chí là...”

Thời gian cô ấy xuất hiện trước mặt hai người trong gần một tuần qua còn nhiều hơn cả hai tháng trước cộng lại.

Trước đây Tô Nịnh Nguyệt đã thấy có gì đó không ổn, giờ thì dường như mọi chuyện đều đã có lời giải. 

Với gương mặt này của Tang Thời Án, chỉ một đợt quân sự thôi mà đã khiến biết bao nam sinh đổ xô đi tỏ tình, thì chỉ cần là nữ đồng tính mà không mù thì tự nhiên cũng sẽ thích thôi.

Tang Thời Án có lẽ chỉ lo lắng việc Giản Sầm Dư thích con gái sẽ là lừa dối anh trai mình, nhưng Tô Nịnh Nguyệt còn lo lắng một chuyện khác...

Nếu Giản Sầm Dư thật sự thích con gái, mà bên cạnh lại có một Tang Thời Án được chăm sóc từ nhỏ tới lớn. 

Liệu Giản Sầm Dư có khi nào đã sớm nhắm trúng Tang Thời Án rồi không?

Là một "đại thần" chuyên viết truyện gánh vác nửa giang sơn CP trên diễn đàn, không ai có khả năng quan sát tinh tế hơn Tô Nịnh Nguyệt.

Tuy nói trong vòng tròn của họ, kiểu hôn nhân liên hôn ai lo phận nấy không phải là hiếm. 

Nhưng nếu Giản Sầm Dư thật sự nhắm trúng Tang Thời Án, đến lúc đó tình cảnh cô em chồng của Tang Thời Án sẽ khó xử đến mức nào?

Lén lút yêu đương với Tang Thời Án sau lưng anh trai cô ấy sao?

Đọc truyện CP thì thấy kích thích thật đấy, chứ ngoài đời mà xảy ra thì chẳng tốt đẹp gì đâu.

Tang Thời Án kéo suy nghĩ của Tô Nịnh Nguyệt trở lại: “Thậm chí cái gì? Hôm nay cậu bị ma nhập à, nói nửa chừng làm người ta phát sốt lên thế? Hay là cậu không tin lời tớ nói?”

Tô Nịnh Nguyệt chậm rãi đáp: “Tớ tất nhiên là tin cậu rồi, quan hệ giữa hai đứa mình là thế nào chứ, tớ chỉ đang nghĩ chuyện này dù sao cũng là bí mật của Giản Sầm Dư và nhà cậu, không thể để lộ ra ngoài được, nếu muốn phá hỏng thì phải âm thầm ra tay thôi.”

Tang Thời Án vô cùng đồng tình: “Cho nên cậu đã nghĩ ra cách gì hay chưa?”

“Cách phá hôn sự thì quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy chiêu đó thôi, hoặc là người lớn không đồng ý, hoặc là đương sự không đồng ý. 

Hiện tại người lớn hai nhà đều đang vun vào, nên chỉ có thể tìm sơ hở từ anh trai cậu và Giản học tỷ thôi. Anh trai cậu suốt ngày ở công ty cậu cũng chẳng mấy khi gặp được, vậy tốt nhất là nên bắt đầu từ chỗ Giản học tỷ.” 

Tô Nịnh Nguyệt nói xong lại có chút rầu rĩ: “Nhưng chị ấy cũng chẳng có chỗ nào để chê trách cả, chỉ có duy nhất cái sơ hở là thích con gái thôi...”

Ngay khoảnh khắc tiếp theo, mắt Tô Nịnh Nguyệt bỗng sáng rực lên: “Có rồi! Tớ có cách để ngăn cản họ liên hôn!”

“Cách gì, cách gì thế?” Tang Thời Án nhìn bạn mình, lưng theo bản năng ngồi thẳng dậy, lộ rõ vẻ mong chờ.

“Chẳng phải cậu lo lắng sau này Giản học tỷ sẽ về một nhà với anh trai cậu sao? Mẹ cậu cũng nói hiện tại chỉ là muốn hai người tiếp xúc thử thôi, trong lúc này họ vẫn có thể tự do yêu đương mà.”

“Giản học tỷ lại thích con gái, vậy cậu giúp chị ấy tìm một đối tượng để chị ấy rơi vào lưới tình đến mức mờ mắt rồi chủ động từ chối liên hôn không phải là được rồi sao?”

Tô Nịnh Nguyệt cố gắng đè thấp giọng, hào hứng vì cái cách tuyệt diệu mình vừa mới nghĩ ra.

“Hơn nữa ấy, kiểu người trông có vẻ thanh cao không màng thế tục như Giản học tỷ, một khi đã yêu vào là như nhà cổ gặp hỏa hoạn, yêu đến mức bất chấp tất cả luôn. 

Đến lúc đó cậu có muốn chị ấy kết hôn với anh trai cậu thì chị ấy cũng sẽ một khóc hai nháo ba thắt cổ để đòi đi theo bạn gái cho xem.”

Yêu đến mức bất chấp tất cả? Một khóc hai nháo ba thắt cổ sao?

Tang Thời Án thực sự khó có thể tưởng tượng những chuyện như vậy lại xảy ra trên người Giản Sầm Dư.

Nhưng cô đã phiền não suốt một buổi tối, nên khi Tô Nịnh Nguyệt đưa ra biện pháp giải quyết này, cô vẫn thấy xao động một cách đáng hổ thẹn.

Nếu thật sự có thể khiến Giản Sầm Dư có một đối tượng yêu đương như thế. 

Đến lúc đó không chỉ phá hỏng được chuyện liên hôn, mà ngay cả những tin đồn giữa hai người ở trường cũng có thể được làm sáng tỏ.

Tang Thời Án cô cũng không cần phải luôn miệng giải thích chuyện mình không thích con gái nữa.

Cô chẳng qua chỉ là tấm lá chắn của Giản Sầm Dư ở trường mà thôi, chính chủ vốn là người khác, cô cũng là người bị hại, hoàn mỹ.

“Nhưng mà...” Tang Thời Án ngập ngừng: “Tôi biết đi đâu tìm một cô bạn gái tạm thời cho Giản Sầm Dư đây? Lại còn phải là kiểu tạm thời không thể công khai nữa chứ?”

“Ai bảo cậu nhất định phải tìm một cô bạn gái ngoài đời thực đâu? Cậu tưởng đám con trai trường mình ăn chay à, theo đuổi lâu như vậy mà không ai đổ, chứng tỏ Giản học tỷ cực kỳ khó tán.” 

Tô Nịnh Nguyệt ghé sát tai cô: “Trên mạng đầy rẫy những tiểu hot girl làm thêm, người đẹp giọng ngọt chỉ cần bỏ tiền ra là được, chẳng phải tùy cậu chọn lựa sao?”

Tang Thời Án đã hiểu ra: “Ý của cậu là lên mạng tìm một người về diễn kịch với Giản Sầm Dư?”

“Chính là thế đấy.” Tô Nịnh Nguyệt tiếp tục thêm dầu vào lửa: “Tìm một người trên mạng để yêu đương qua mạng với Giản học tỷ, ngày thường cũng không cần gặp mặt, cứ gửi ảnh đẹp các thứ cho chị ấy thôi. 

Đến lúc đó dù ba mẹ cậu có muốn liên hôn, cậu cứ đem lịch sử trò chuyện gửi nặc danh vào hộp thư của họ, chẳng phải mọi chuyện đều tan thành mây khói sao?”

Tang Thời Án nhìn bằng con mắt khác: “Cậu không đi học khoa Biên kịch thì đúng là đáng tiếc.”

“Tớ cũng thấy mình có thiên phú này, tớ dự định tốt nghiệp xong sẽ vào một công ty giải trí dưới trướng nhà họ Tô làm việc, không thể để tài hoa bị mai một được.”

Tô Nịnh Nguyệt chu đáo nghĩ thay cho Tang Thời Án: “Thật ra tớ thấy mấy cô hot girl chuyên nịnh bợ mấy đại gia nạp tiền trên mạng có phong cách hám lợi quá, có lẽ không hợp với Giản học tỷ đâu. 

Tớ có một nơi thích hợp hơn để chọn người giúp cậu, vừa thanh xuân sức sống nhiệt tình, lại còn đặc biệt xinh đẹp nữa.”

Tang Thời Án nghe qua đã thấy không phải nơi đứng đắn gì, mặt đầy cảnh giác: “Cậu định dẫn tôi đến mấy nơi không lành mạnh đấy chứ, cái đó là phạm pháp đấy nhé.”

“Phi phi phi, đó đều là nữ thần của tớ cả đấy! Chỉ có thể đứng xa mà ngắm chứ không thể khinh nhờn đâu! Lát nữa đi rồi có tìm được ai muốn làm thêm kiếm thu nhập hay không thì phải xem bản lĩnh của cậu đấy.” 

Tô Nịnh Nguyệt lấy từ trong túi ra hai tấm vé: “Nè, vốn dĩ tớ định rủ cậu đi xem cùng rồi.”

Tang Thời Án nhìn rõ dòng chữ trên vé... là lễ hội hóa trang Cosplay.

Một giờ chiều, tại trung tâm triển lãm.

Tang Thời Án không theo dõi phim hoạt hình hay truyện tranh, đây là lần đầu tiên cô tới tham quan một buổi lễ hội thế này. 

Buổi triển lãm này do mấy công ty game liên hợp đầu tư, kinh phí dồi dào, vừa vào cửa đã thấy mấy hàng dài người đang xếp hàng.

Tang Thời Án đang vội tìm đối tượng yêu đương qua mạng phù hợp nên thúc giục Tô Nịnh Nguyệt: 

“Chúng ta chẳng phải đã soát vé rồi sao? Sao phía trước vẫn phải xếp hàng thế này? Không lẽ giống công viên giải trí, cứ chơi một trò lại phải xếp hàng một lần sao?”

Tô Nịnh Nguyệt nhìn Tang Thời Án như nhìn một kẻ mù tịt thông tin, kéo cô đi vòng qua bên cạnh cho đến tận cuối hàng: 

“Nè thấy không, phía trước đang chụp ảnh chung đấy, nếu cậu không chụp ảnh hay tương tác thì có thể đi vòng ra phía trước mà xem.”

Tại quầy trưng bày của một công ty game, chỉ thấy một thiếu nữ tóc xoăn màu bạc cầm quyền trượng vàng, ánh mắt lạnh lùng, cao quý mà cũng đầy lãnh diễm.

Đến lượt một bạn nữ hào hứng gọi “Nguyệt Thần lão sư”, coser kia vẫn duy trì hình tượng nhân vật mình đang đóng vai, lặng lẽ gật đầu hỏi: “Muốn chụp ảnh chung hay quay video?”

Đến cả giọng nói cũng là tông giọng ngự tỷ cực kỳ thanh lãnh, vừa mở miệng đã khiến Tang Thời Án theo bản năng đưa tay xoa lỗ tai.

Cái này cũng... quá êm tai rồi đi!

Tô Nịnh Nguyệt nhìn bộ dạng không có tiền đồ của cô, kéo Tang Thời Án đi xem một vị “lão sư” khác: “Đã bảo người ở đây khác biệt rồi mà? Nếu ai trong số họ bằng lòng yêu đương với tớ, tớ sẽ bị mê chết trong một giây mất!”

Dù Tang Thời Án đã quen nhìn trai xinh gái đẹp cũng không thể không thừa nhận: “Cậu nói đúng.”

“Gào gào gào, tớ thấy Mỹ Thần của tớ cũng tới rồi, cậu cứ tự đi dạo trước nhé, tớ đi xin chụp ảnh chung đây!” Tô Nịnh Nguyệt không biết đã nhìn thấy gì, buông tay chạy mất hút.

Tang Thời Án căn bản không kéo lại được, đành tự mình đi dạo loanh quanh.

Trước mặt các coser nổi tiếng đều là những hàng dài dằng dặc.

Tang Thời Án không chen vào nổi, càng không nói tới chuyện lôi kéo người ta yêu đương qua mạng, chỉ có thể đi đi lại lại.

Có lẽ vì trông cô khá lạ lẫm, mục đích lại rất rõ ràng, chẳng bao lâu sau đã có một cô gái mặc đồ cosplay mèo con đi tới bắt chuyện: 

“Tiểu tỷ tỷ nhìn Bập Bẹ lão sư lâu như vậy, có muốn mua một con thú bông giống hệt con mà chị ấy đang cầm không? Tôi sẽ chọn một con có tướng mạo thật xinh cho cô, như vậy là có thể triệu hồi được Bập Bẹ lão sư đấy nha.”

Tang Thời Án nghe mà cứ như lọt vào sương mù, đang định hỏi đây có phải một loại “vé triệu hồi” khác không, thì thấy cô gái kia kéo nhẹ chiếc cánh nhỏ của thú bông: “Bảo bối, nhớ tôi không?”

“Đừng không vui mà, lại đây tôi ôm cái nào.”

“Dẫn cậu đi ăn tôm hùm đất nhé? Nhưng không được ăn cay quá đâu nha.”

Mỗi lần cô gái kia kéo một cái, con búp bê lại phát ra một câu ghi âm, đều được lồng tiếng bằng tông giọng đặc biệt, nghe đến mức khiến người ta tê dại cả người.

Có lẽ nhìn ra ý muốn của Tang Thời Án, cô gái kia không ngừng kéo cánh, ra vẻ nếu Tang Thời Án không mua thì cô ta sẽ còn tiếp tục tiếp thị mãi.

Thế là, cuối cùng Tang Thời Án mua mỗi loại trên quầy của cô ta một con, ngay cả loại búp bê bốn chữ số chuyên dùng để “chém đẹp” khách hàng cũng dứt khoát lấy luôn.

Lúc quét mã thanh toán, cô gái kia lại từ quầy triển lãm thần thần bí bí lấy ra một bộ quần áo: “Đây là bộ cùng mẫu với Bập Bẹ lão sư đấy nha, tiểu tỷ tỷ có muốn lấy một bộ không? Mặc vào là có thể sở hữu linh hồn thú vị giống như Bập Bẹ lão sư vậy đó.”

Tang Thời Án nhìn thấy đôi cánh tương tự trên áo, không khỏi bật cười: “Cái này lại bao nhiêu tiền nữa đây?”

Cô gái đáp: “Không đắt đâu nha, bộ này nhỏ hơn cỡ của Bập Bẹ lão sư một size, vốn là đồ dự phòng. Nhưng ai bảo tiểu tỷ tỷ gầy cơ chứ, đây đúng là duyên phận trời ban rồi, nếu cô thích thì 2888 tệ mang đi luôn nhé!”

Tang Thời Án vừa nghe giá là biết có chiêu trò, nhưng vì muốn tiếp cận vị coser kia nên cũng sẵn lòng chi tiền: 

“Chỉ có một bộ này thôi sao? Còn bộ nào khác không? Nếu tôi mua thêm mấy bộ nữa, liệu lát nữa có thể cùng lão sư...”

Cô gái mặc bộ đồ mèo hộ vệ trông thực sự có chút đáng yêu như kiểu vật cưng gây họa bên ngoài rồi chờ chủ nhân đến dọn dẹp bãi chiến trường: 

“Đương nhiên là được rồi nha, tiểu tỷ tỷ mua nhiều thêm chút, lát nữa bảo Bập Bẹ lão sư đi ăn cơm với cô cũng được luôn.”

Dù sao cũng phải lôi mấy đứa kéo chân sau bọn cô theo cùng nữa.

Tang Thời Án vung tiền như rác, rốt cuộc cũng giúp cô gái đẩy mạnh tiêu thụ hoàn thành xong chỉ tiêu KPI: “Có thể hỗ trợ giao hàng không? Nhiều thế này một mình tôi lấy không hết, tôi trả thêm tiền cho cô.”

“Được chứ, cô viết địa chỉ vào đây, tôi tìm người giao qua cho cô ngay.”

Sau nửa giờ tiêu tiền, Tang Thời Án vẫn có chút không quen với bầu không khí quá mức nhiệt tình của buổi triển lãm, tóm lại là đã đạt được phân nửa mục đích, cô vừa đi ra ngoài vừa gọi điện thoại cho Tô Nịnh Nguyệt.

Tiếng chuông mới vang lên hai tiếng đã bị ngắt máy, một phút sau, Tô Nịnh Nguyệt gửi WeChat tới: [ Tớ đang bám theo nữ thần của tớ để chụp ảnh, lát nữa nói sau nhé ]

Tang Thời Án: ... Được thôi.

Tang Thời Án dứt khoát rời khỏi hội trường để ra ngoài hít thở không khí. Sức nóng của buổi triển lãm vẫn không ngừng tăng lên, hàng người đợi soát vé ở cửa còn dài hơn cả lúc các cô mới đến.

Cô đến tiệm trà sữa gần đó gọi một ly trà sữa trân châu đường đen, lúc trả tiền, phía sau truyền đến giọng nói của cô gái vừa rồi: “Chị gái ơi! Chị gái ơi!”

Cô gái đó dường như đã chạy bộ đuổi theo một quãng đường, lúc gặp được cô thì thở hồng hộc, đôi tai mèo trên đầu rũ xuống, nói chẳng nên lời.

Tang Thời Án gọi thêm một ly nữa với nhân viên, sau khi quét mã trả tiền xong thì đỡ lấy cánh tay cô gái: “Sao thế?”

“Vừa nãy chị chỉ viết mỗi địa chỉ mà không để lại số điện thoại, dù chị không muốn đi ăn cùng chúng em thì lúc giao đồ cũng phải báo cho chị một tiếng chứ?” Cô gái lấy giấy bút ra đưa cho cô, bàn tay vươn tới còn đeo cả bao tay móng mèo, trông vô cùng đáng yêu.

Tang Thời Án viết số điện thoại vào, rồi đưa ly trà sữa qua. Cô vờ như vô tình xoa xoa cái móng mèo đó: “Phiền cô quá.”

Cô gái kia đảo mắt một vòng rồi hỏi: “Chị gái thích mèo sao?”

Tang Thời Án thành thật gật đầu: “Thích chứ.”

“Em còn một bộ bản sưu tầm quý giá lắm nha, lão sư Bập Bẹ còn chưa kịp mặc nữa, nếu chị thích, em lén bán lại cho chị được không?”

Cô gái nói xong liền tìm ảnh trong album điện thoại, Tang Thời Án vừa định ngăn lại thì khi ngước mắt lên, dư quang thoáng thấy một chiếc xe quen thuộc, quả nhiên, cô nhìn thấy Giản Sầm Dư bước ra từ trong xe.

Tang Thời Án vừa thấy Giản Sầm Dư liền nhớ tới chuyện yêu qua mạng mà Tô Nịnh Nguyệt nói, không khỏi có vài phần chột dạ. 

Cô nép người ra sau lưng cô gái kia nhưng vẫn bị Giản Sầm Dư phát hiện.

Giản Sầm Dư đi về phía cô, cô gái bán hàng bên cạnh không nhận ra Tang Thời Án đang lẩn tránh, vẫn đang tận tụy làm công việc tiếp thị của mình.

Người đã đến ngay trước mặt, Tang Thời Án đành cứng đầu mở miệng: “Sao cô lại ở đây?”

“Lần trước tôi có gặp Ôn học tỷ, chị ấy định về Vân Thành dạy học nên hôm nay tôi cùng chị ấy ăn một bữa cơm chia tay.” Giản Sầm Dư nhìn về phía cô gái bên cạnh Tang Thời Án, ánh mắt hơi khựng lại.

Chiếc bao tay móng mèo đang khoác chặt lấy cánh tay Tang Thời Án, bộ tóc giả màu vàng kim theo động tác nghiêng đầu của cô gái mà rũ xuống vai Tang Thời Án, trông vô cùng thân thiết.

“Hai người...”

“À, cô ấy... cô ấy là bạn tôi.” Tang Thời Án tổng không thể nói đây là người cô mới quen để tìm đối tượng yêu qua mạng cho Giản Sầm Dư được.

Giản Sầm Dư nhìn cô gái kia thêm vài lần rồi gật đầu: “Cô ấy rất đáng yêu.”

Tang Thời Án thuận theo lời Giản Sầm Dư, ra vẻ thân mật xoa xoa cái móng mèo thêm hai cái: “Vậy sao, tôi cũng thấy cô ấy rất đáng yêu.”

Giản Sầm Dư thu hồi ánh mắt, giọng điệu có chút kỳ lạ: “Sao tôi không biết cô có một người bạn như thế này nhỉ?”

“Cô không biết nhiều chuyện lắm, ai da chẳng phải cô có hẹn với học tỷ sao? Mau đi đi, đừng để người ta đợi lâu.” Nói xong, Tang Thời Án liền kéo "miêu miêu" quay lưng đi.

Trong lúc cô gái kia hỏi cô có muốn bộ đồ bản sưu tầm đó không, Tang Thời Án thẫn thờ đáp lại một tiếng rồi quay đầu nhìn lại.

Lại phát hiện Giản Sầm Dư vẫn đứng ở vị trí cũ, dường như vừa rồi vẫn luôn nhìn theo các cô.

Nhìn cô sao?

Dường như không khả năng lắm, dù sao ngày nào cô cũng chạm mặt Giản Sầm Dư.

Chẳng lẽ... là nhìn cô gái mèo bên cạnh cô?

Tang Thời Án nhân lúc trả tiền bộ quần áo, quan sát ngũ quan của cô gái này một chút, chẳng hề thua kém các lão sư nổi tiếng trong triển lãm, đặc biệt là đôi mắt linh động y hệt loài mèo kia, vô cùng hút người.

Tang Thời Án cảm thấy mình hình như đã phát hiện ra điều gì đó, vội vàng nắm lấy tay cô gái hỏi: “Cô ơi, cô có đối tượng chưa?”

Cô gái vừa nghe xong liền đỏ mặt: “Có rồi, chính là con mèo đen ở gian hàng bên cạnh lúc nãy đấy, là bạn trai em đó.”

Tang Thời Án: ...

Tìm một người đã có đối tượng đi câu dẫn Giản Sầm Dư, dường như không được đạo đức cho lắm.

Cô vờ như tùy ý hỏi: “Thế còn lão sư Bập Bẹ kia thì sao?”

Cô gái vừa nghe đã đầy vẻ cảnh giác: “Cô không phải là fan cuồng của lão sư Bập Bẹ đấy chứ?”

“Fan cuồng?” Tang Thời Án nhất thời không phản ứng kịp thuật ngữ này.

“Thôi bỏ đi, làm gì có fan cuồng nào tình nguyện chi nhiều tiền như vậy mà chỉ để hỏi một câu có đối tượng hay chưa chứ?” Cô gái vẫy vẫy cái móng mèo, kiên nhẫn giải thích: “Bập Bẹ có người trong mộng rồi, không phải người trong giới này đâu, nên cô cũng đừng tò mò quá, đừng nói cho người khác biết nhé.”

Tang Thời Án trực tiếp đờ người ra.

Cô dạo quanh một vòng mới tìm được lão sư Bập Bẹ ưng ý mà người ta lại có người trong mộng rồi sao? Thế chẳng phải số tiền cô bỏ ra mua quần áo đều đổ sông đổ biển hết rồi?

Cô biết đi đâu tìm một người phù hợp như thế cho Giản Sầm Dư nữa đây?

Tang Thời Án từ chối nhã ý dẫn cô vào lại hội trường của cô gái kia, tìm một chiếc ghế đá ở cửa trung tâm triển lãm, ngồi hóng gió lạnh rất lâu.

Mãi đến khi Tô Nịnh Nguyệt tương tác với nữ thần xong đi ra, cô mới uể oải kể lại trải nghiệm của mình một lần.

Tang Thời Án đã chuẩn bị tâm lý sẽ bị Tô Nịnh Nguyệt mắng là "kẻ vung tiền quá trán", không ngờ Tô Nịnh Nguyệt nghe xong lại bình tĩnh lạ thường: “... Cho nên cậu bảo vừa nãy cậu đã mua rất nhiều quần áo bản sưu tầm quý giá sao?”

“Đúng thế, tớ có chụp mấy tấm hình đây, cậu muốn xem không?” Tang Thời Án lôi ảnh chụp ra.

Vừa mở ra, bên tai liền vang lên một tràng “A a oai oai a”.

Cô lập tức bịt miệng Tô Nịnh Nguyệt lại: “Đáng giá, quá đáng giá luôn, bộ này Mỹ Thần của tớ mặc lần trước nè, tớ muốn mua mà người ta còn không bán đấy, còn có bộ này bộ này nữa...”

Tang Thời Án ngại bạn mình ồn ào nên trực tiếp ngắt lời: “Tặng cậu hết đấy.”

“Tặng tớ làm gì chứ? Tớ là loại người thích chiếm hời của bạn bè sao?” Tô Nịnh Nguyệt ngồi xuống bên cạnh, giơ tay choàng vai Tang Thời Án: “Án Án à, tớ thấy chuyến đi hôm nay của cậu không hề uổng công đâu.”

Cậu ấy lẩm bẩm: “Cậu chẳng phải đang muốn tìm một người không bài xích chuyện yêu đương với con gái, có thể khơi gợi hứng thú của Giản học tỷ, vừa xinh đẹp giọng lại vừa hay, quan trọng nhất là không bị Giản học tỷ lôi kéo mà có thể thành thật giúp cậu hoàn thành nhiệm vụ sao?”

Tang Thời Án lẳng lặng nghe: “Đúng vậy.”

“Tớ thấy muốn câu dẫn người ta thì quan trọng nhất là phải hiểu rõ giới hạn của Giản học tỷ ở đâu, vừa phải đánh trúng sở thích, lại không được quá đà thì mới có thể bốc thuốc đúng bệnh để quyến rũ được. Cơ hội chỉ có một lần, mấy vị lão sư trong kia nếu nói sai cái gì, chẳng phải càng xấu hổ sao?”

Tang Thời Án gật đầu: “Vậy cậu thấy giới hạn của Giản Sầm Dư nằm ở đâu?”

Tô Nịnh Nguyệt nhìn Tang Thời Án với vẻ mặt cực kỳ chân thành, cười tủm tỉm nói: “Cậu và Giản học tỷ ở chung nhiều năm như vậy, giới hạn của chị ấy ở đâu, cậu chẳng lẽ không phải là người rõ nhất sao?”

Tang Thời Án: ...

Tang Thời Án dường như, hình như, có lẽ đã hiểu ý của Tô Nịnh Nguyệt.

Nhưng lại có chút không thể tin nổi.

Sau một hồi im lặng ngắn ngủi, cô lắp bắp mở lời: “Tớ... chuyện này, chuyện này không ổn đâu, sau này gặp mặt chẳng phải sẽ rất ngượng ngùng sao?”

Tô Nịnh Nguyệt vỗ nhẹ vào trán cô: “Thì đừng có gặp mặt! Hai người là yêu đương qua mạng, yêu đương qua mạng cơ mà! Cậu chỉ cần nắm được lịch sử trò chuyện trong tay, quăng thẳng vào mặt ba mẹ cậu, Giản Sầm Dư tuyệt đối sẽ không bao giờ trở thành chị dâu của cậu được nữa! Cả nhà cùng vui!”

Tang Thời Án bắt đầu thấy lung lay, với gương mặt mê hoặc khiến sinh viên trong trường gào thét của Giản Sầm Dư, tìm người nào định lực kém một chút, e rằng sẽ bị Giản Sầm Dư câu dẫn ngược lại mất.

“... Để tớ suy nghĩ đã.”

Khổ nỗi Tô Nịnh Nguyệt cứ như con sâu trong bụng cô: “Cậu lại chẳng thích con gái, cậu chính là người ít có khả năng ở bên cạnh chị ấy nhất trên đời này, lại còn hiểu rõ chị ấy như vậy, ai có thể hợp hơn cậu cơ chứ?”

“Anh trai cậu và Giản học tỷ hôm qua vừa gặp mặt đã bắt đầu bàn chuyện hợp tác công ty rồi, thương nhân trọng lợi nhuận, yêu đương hay không đối với anh cậu chẳng quan trọng chút nào, chỉ cần không có vấn đề gì về nguyên tắc là có thể vì hợp tác mà kết hôn chớp nhoáng ngay. Đến lúc đó cậu muốn khóc cũng không kịp đâu.”

“Đến lúc đó dù cậu có lấy chồng, ngày lễ ngày tết cũng phải cùng Giản Sầm Dư ăn bữa cơm đoàn viên, một mặt nhìn chị ấy cướp đi sự sủng ái của ba mẹ và anh trai, mặt khác còn phải khổ sở giữ kín bí mật chị ấy coi anh trai cậu là công cụ dùng chung chồng, cậu nhịn nổi không?”

“Có nhịn nổi không?”

…Đương nhiên là không thể.

Tang Thời Án sợ bị Giản Sầm Dư nhìn thấy đống quần áo kia nên đến cả cơm tối cũng không ăn cùng Tô Nịnh Nguyệt mà vội vàng về nhà.

Cô kéo chiếc thùng lớn đựng đồ mua từ lễ hội về phòng, sau đó ngồi trên giường lặp đi lặp lại những lời Tô Nịnh Nguyệt đã nói.

Trên đường đi, cô nhận được điện thoại của mẹ mình, đại khái là hỏi xem sau khi quay lại trường cô có gặp Giản Sầm Dư không, muốn hỏi xem Giản Sầm Dư có bằng lòng thử tìm hiểu anh trai cô không.

Chuyện này đối với Tang Thời Án chẳng khác nào đổ thêm dầu vào lửa, cô mất kiên nhẫn nói một câu “chưa gặp, để hôm nào con hỏi” rồi cúp máy.

Trong đầu cô hiện ra hết lần này đến lần khác những thứ từng thấy trong máy tính của Giản Sầm Dư, cùng với thái độ của chị ấy đối với việc yêu đương đồng giới nữ.

Tang Thời Án nằm ngửa trên giường, đôi mắt vô hồn nhìn chằm chằm lên trần nhà, không biết đã bao lâu trôi qua.

Đột nhiên, cô ngồi bật dậy, lao vào phòng thay đồ vừa mới dọn dẹp xong, bới ra bộ đồ mèo con đã mua cuối cùng kia.

Bộ đồ mèo yêu tràn đầy phong cách dị quốc. 

Từ trang sức trên đầu đến cổ, thắt lưng, tứ chi đều được trang trí bằng những hạt đá xâu chuỗi cực kỳ hoa lệ.

Còn những bộ phận khác trên cơ thể thì được nối bằng những dải lụa mỏng màu vàng nhạt và chuỗi ngọc, mỗi mảnh vải dường như đều được phủ bột kim tuyến, tỏa sáng lấp lánh dưới ánh đèn.

Bộ đồ mèo con trên người cô gái bán quần áo hôm nay so với bộ trong tay cô hoàn toàn không cùng đẳng cấp. Nếu Giản Sầm Dư đã thích bộ kia, thì chắc chắn sẽ càng mê mẩn bộ trên tay cô hơn.

Tang Thời Án như bị ma xui quỷ khiến đứng trước gương thay đồ, trong đó không chỉ có những món trang sức phức tạp, mà còn có không ít những chiếc móc bằng tơ vàng để cố định bộ đồ, chỉ cần móc sai một cái là có thể bị lộ hàng ngay.

Tang Thời Án loay hoay với bộ quần áo này suốt hai tiếng đồng hồ, đứng trước gương soi toàn thân kiểm tra tới lui vài lần mới xác định đã mặc xong.

Người trong gương có đôi mắt sắc sảo đậm nét, dưới ánh đèn ấm áp, trang sức trên người phản chiếu từng tia sáng vàng, chín chiếc đuôi cáo xù xì phía sau và đôi tai mèo trên đầu cùng một chất liệu.

Khi đi lại lớp lông tơ khẽ rung động, kéo theo tiếng kêu đinh linh của những hạt châu ngọc trên người, ngay cả bản thân Tang Thời Án cũng thấy có phần đỏ mặt tía tai.

Cô dường như đã hiểu tại sao vị Bập Bẹ lão sư kia lại để lại bộ đồ cosplay xinh đẹp thế này không mặc mà lại đem bán rồi.

Bộ quần áo này nhìn thì như che hết mọi thứ, nhưng lại dường như chẳng che được gì, một khi thực sự xuất hiện ở triển lãm, e rằng cả lễ hội sẽ bị chen lấn đến nổ tung mất.

Cô dùng một số điện thoại được học tỷ kéo đi đăng ký hộ lúc mới khai giảng để lập tài khoản WeChat, tài khoản này hoàn toàn mới, chưa từng sử dụng, ngay cả danh sách bạn bè cũng trống trơn, chỉ có WeChat Assistant.

Đơn giản thay đổi ảnh đại diện và chỉnh sửa dòng thời gian một chút để trông không giống một tài khoản ảo sơ sài, Tang Thời Án lấy số WeChat của Giản Sầm Dư từ tài khoản chính, sao chép rồi tìm kiếm.

Khi gửi yêu cầu kết bạn, cô gõ: [ Chào Giản học tỷ, em là sinh viên của giáo sư Hứa, cô ấy bảo em đến tìm chị để thỉnh giáo về đề tài đối kháng của tháng này ]

Nhấn gửi đi.

Khi làm những việc này, tay Tang Thời Án run cầm cập, rõ ràng là việc chỉ mất một phút là xong nhưng cô lại loay hoay tới mười phút, trong lúc đó trang sức trên người không ngừng rung động, tiếng kêu làm tim cô đập gia tốc, hơi thở dồn dập không ngừng.

Nhưng chuyện này vẫn chưa kết thúc.

Trong lúc chờ đợi được đồng ý kết bạn. Tang Thời Án dựng điện thoại trên giường, học theo một tư thế cô từng thấy trong một bộ phim người lớn bách hợp, hai chân hơi mở ra, ngồi quỳ trước màn hình điện thoại rồi lắc lư cái đuôi hướng về phía ống kính.

Để đề phòng quần áo bị lệch, vòng chân vẫn luôn được khóa chặt. Khi Tang Thời Án ngồi xuống nó thắt lại rất căng, chất liệu chưa qua xử lý cọ xát trực tiếp tạo thành hai vòng vết đỏ, trông cứ như một loại dụng cụ hành hình xinh đẹp.

Nhưng đã đến nước này rồi, Tang Thời Án cảm thấy không thể chịu khổ thay đồ vô ích được, cô cắn môi, bắt đầu quay đoạn video đầu tiên.

Ánh sáng vàng lấp lánh khắc họa nên một nàng mèo yêu dị tộc, cùng với giọng nói cố tình bóp nghẹt cho nhỏ nhẹ và mềm mại: “Tỷ tỷ~, em rất thích chị, rất muốn hằng đêm được chị làm đến phát điên lên mất.”

Cô lặp đi lặp lại rất nhiều lần, cuối cùng cũng chọn được một đoạn video khiến mình hài lòng, hơn nữa còn không bị lộ mặt.

Tiếng chuông thông báo WeChat cũng vang lên vào đúng lúc này, Tang Thời Án nhấn mở, không ngờ Giản Sầm Dư thực sự đồng ý lời mời kết bạn của cô!

Cô đã nghe rất nhiều người nhắc đến việc Giản Sầm Dư không bao giờ tùy tiện kết bạn WeChat, khởi đầu thuận lợi này đã tiếp thêm cho Tang Thời Án nguồn động lực cực lớn, cô gần như không chút do dự mà gửi đoạn video đó đi.

Cô nhìn chằm chằm vào giao diện trò chuyện, nắm chặt góc chăn, tưởng tượng ra cảnh tượng Giản Sầm Dư khi xem đoạn video này...

Giản Sầm Dư chắc là không nhận ra cô đâu nhỉ?

Tang Thời Án vội vội vàng vàng định thu hồi video, tính toán kiểm tra lại một phen xem video có vô tình quay trúng đồ vật nào trong phòng mình không.

Nhưng còn chưa kịp thu hồi, cô đã thấy một Giản Sầm Dư xưa nay vốn bất cận nhân tình gửi lại cho cô một dòng tin nhắn:

[ Kéo váy thấp xuống chút nữa, xem ngực trước đã ]