Aa Tùy chỉnh giao diện

 Chương 15: Đối tượng mộng xuân, cô muốn chết mất

Nhắc tới chuyện trước kia, Giản Sầm Dư hỏi: “Còn nhớ rõ chúng ta trở thành bạn của nhau như thế nào không?”

Hồi Tang Thời Án học tiểu học, Tang Thời Việt đang đi du học nước ngoài. 

Có một ngày mẹ cô dẫn một người chị từ bên ngoài về nhà, bảo rằng người chị đó sẽ ở nhờ nhà mình một thời gian.

Sau đó cô đã chọn một cây kẹo que đẹp nhất, gõ cửa phòng Giản Sầm Dư, đòi làm bạn với người chị này cho bằng được.

Tang Thời Án tránh ánh mắt của Giản Sầm Dư: “Tôi làm sao mà nhớ rõ được chứ?”

Ánh mắt Giản Sầm Dư dõi theo hướng cô quay đi, nói: “Được rồi, khi đó cô còn quá nhỏ, không nhớ được cũng là bình thường thôi.”

Tang Thời Án nghe giọng điệu không mấy để tâm này của Giản Sầm Dư, trong lòng lại thấy không mấy dễ chịu. Cô chợt nhớ tới người “bạn rất thích” mà Giản Sầm Dư đã nói lúc trước.

“Không phải vì tôi quá nhỏ, mà là vì tôi chỉ nhớ những người tôi đặc biệt để ý thôi.” Tang Thời Án cố ý nói: “Cô đừng làm ra vẻ xem trọng tôi quá, cô cứ đi mà hoài niệm với người bạn rất thích kia của cô đi.”

Sau một quãng lặng ngắn ngủi, Giản Sầm Dư hỏi với ẩn ý khó dò: “Cô rất để ý việc tôi có bạn thân sao?”

Tang Thời Án quay mặt đi, tỏ vẻ vân đạm phong khinh: “Tôi thì để ý cái gì được chứ?”

Giản Sầm Dư gật đầu: “Cũng đúng.”

Tang Thời Án: ...

Tang Thời Án cảm thấy không khí trong tòa nhà thí nghiệm có chút ngột ngạt, nhanh chóng tìm lý do rồi rời đi.

Về đến nhà, bữa tối Tang Thời Án đặt ở một cửa hàng nổi tiếng trên mạng. Đồ ăn giao đến khác xa so với hình ảnh quảng cáo, không có trình bày đẹp mắt, cũng chẳng còn độ nóng hổi vừa ra lò.

Mở ra chỉ thấy toàn mùi vị của đồ ăn chế biến sẵn.

Tang Thời Án tức khắc mất hết hứng thú. 

Trớ trêu thay bên ngoài lại bắt đầu mưa to, trời sắp sang đông, một trận mưa kèm theo một đợt lạnh. 

Tang Thời Án ở tầng cao, tiếng gió gào thét đặc biệt ồn ào. Nghĩ đến mấy anh shipper, cô lại rụt tay đang định đặt món khác về, chỉ đành cắn răng ăn tiếp.

Giữa chừng mẹ cô gọi WeChat đến, bảo thứ bảy này cô về nhà ăn cơm vì có khách quý ghé chơi. Tang Thời Án định hỏi thêm vài câu thì tín hiệu bên kia bị gián đoạn.

Tang Thời Án vốn định chọn một bộ phim để giết thời gian, thấy Giản Sầm Dư vẫn chưa về, cô ma xui quỷ khiến mở lịch sử tìm kiếm trong máy tính của Giản Sầm Dư ra xem.

Đầu tiên cô bật phần mềm vượt tường lửa cho máy tính, sau đó dùng từ khóa đầu tiên #phim bách hợp đồng tính cao H# để tìm kiếm.

Có lẽ vì trình duyệt trong máy tính của Giản Sầm Dư hơi khác, nên ở cuối trang kết quả đầu tiên cô mới tìm thấy một lối vào trang web.

Cô cũng chẳng thèm quản tên phim là gì, tùy tiện ấn vào cái đầu tiên rồi bắt đầu xem. Video chỉ dài vỏn vẹn nửa tiếng.

Mở đầu, nhân vật chính gõ cửa một căn biệt thự. Nữ chủ nhân mở cửa nhìn thấy cô ta với vẻ mặt khẩn trương, sau đó là một màn uy hiếp. 

Toàn bộ tiếng Anh không có phụ đề, phát âm lại còn rất mơ hồ. Đại loại là chủ đề về việc người anh trai đi vắng, cô em chồng cưỡng ép chị dâu ngoại tình.

Đối thoại chưa đầy một phút, hai nhân vật chính đã bắt đầu lôi kéo rồi làm "chính sự". 

Tang Thời Án chống cằm nhìn chằm chằm màn hình máy tính, nghe tiếng cãi vã của hai người nhỏ dần, rồi thay thế bằng tiếng hôn môi dồn dập.

Khi sự ẩm ướt tràn ngập khắp màn hình, Tang Thời Án có một khoảnh khắc cảm thấy da đầu tê dại, khô miệng khát nước, hơi thở dồn dập.

Phản ứng sinh lý khó hiểu này khiến cô hết sức khó chịu. Nhìn lại thời gian, không ngờ đã trôi qua hai mươi phút, Tang Thời Án sợ tới mức vội vàng gập máy tính lại.

Cô xuống giường đi tắm một cái.

Kết quả là lúc định đi ngủ, cả đêm cô chẳng thể ngủ yên, cứ nằm mơ linh tinh. 

Trong mơ thường xuyên hiện lên cơ thể của hai nhân vật chính trong phim, nhưng khi họ quay mặt lại, khuôn mặt bỗng trở nên mờ ảo.

Tang Thời Án rất nỗ lực muốn nhìn rõ. 

Đến khi lớp sương mù che phủ trên mặt tan đi, một khuôn mặt trong đó biến thành chính cô, còn Giản Sầm Dư thì đè lên người cô, áp sát hôn lên má cô, nơi nào đi qua cũng như bị châm lửa.

Lại một lúc sau, nụ hôn lìa khỏi môi nhưng vẫn cứ quẩn quanh, cọ qua khóe miệng rồi khắc sâu lên làn môi, ngay cả hơi thở ẩm ướt đó cũng chân thật đến lạ kỳ.

Đúng là một cơn ác mộng.

Ngày hôm sau là thứ tư, buổi chiều ngày lễ, đến phiên sinh viên năm hai chuyên ngành quản lý kiểm tra thể chất.

Mấy hạng mục nhỏ như gập bụng thì không có gì khó khăn, điều khiến người ta đau đầu nhất chính là chạy 800 mét.

Vừa mới cơm nước xong, Từ Đào Đào đã ở trong phòng ký túc xá gào khóc thảm thiết: “Một năm rồi đó, tớ rời xa thời cấp ba rồi nằm ườn ra như xác chết suốt một năm nay, giờ chạy sao nổi nữa? Tớ nghe nói không đạt chuẩn còn phải chạy lại theo nhóm nhỏ, cậu nói xem giờ tớ đi tìm người chạy hộ có còn kịp không?”

Tang Thời Án tối qua ngủ không ngon, tinh thần uể oải đẩy đầu cô bạn ra: “Đừng đè lên người tớ, lát nữa chân bị cậu ép cho phế luôn thì tớ chạy 800 mét kiểu gì?”

Từ Đào Đào làm bộ kêu lên một tiếng, nhào tới chỗ Khương Hân Kỳ: “Khương Khương, cậu xem cậu ấy kìa! Tớ biết ngay cậu ấy có Giản học tỷ là không cần tớ nữa mà, trọng lượng tớ nhẹ như chiếc lông vũ thế này mà cậu ấy dám bảo tớ ép hỏng chân cậu ấy!”

Tang Thời Án trêu chọc lại bằng giọng điệu không chút sức lực: “Cậu ôm Khương Khương thế kia không sợ bạn gái cậu ấy ghen à?”

Từ Đào Đào vội vàng thu tay lại, đúng lý hợp tình đáp: “Mắt nào của cậu thấy tớ ôm cậu ấy?”

Một giờ chiều, mấy người họ xuống lầu đi về phía sân vận động.

Nhảy xa tại chỗ và ngồi chạm mũi bàn chân đều hoàn thành vô cùng nhẹ nhàng, đến lượt gập bụng, vừa mới ngáp một cái đã không thấy Tô Nịnh Nguyệt – người vốn đã hứa sẽ giúp cô giữ chân đâu cả.

Tang Thời Án ngồi trên tấm đệm điểm danh của giáo viên, hỏi Từ Đào Đào bên cạnh: “Tô Nịnh Nguyệt đi đâu rồi?”

“Mới nãy còn ở đây mà, hay là tìm người khác giúp cậu nhé?” Từ Đào Đào nhìn vẻ mặt buồn ngủ của cô, nhíu mày: “Trước đây cậu có thiếu ngủ cũng đâu đến mức này, sao hôm nay trông như bị ai hút cạn sinh khí vậy? Có phải trong người không khỏe không?”

Tang Thời Án day day huyệt thái dương, thầm nghĩ: Chẳng phải là ở trong mộng bị Giản Sầm Dư hút hết tinh khí thần rồi sao?

Cô đáp qua loa: “Tớ không sao.”

Số lượng nữ sinh trong lớp họ là số chẵn, vốn dĩ hỗ trợ nhau giữ chân là vừa đẹp. Giờ Tô Nịnh Nguyệt rời đi, chỉ còn cách tìm một bạn nam.

Lập tức có người xung phong, vẻ mặt hơi chút phấn khích: “Hay là để mình giúp cho?”

Giáo viên thể dục cầm đồng hồ bấm giây trông có vẻ chẳng kiên nhẫn gì, Tang Thời Án đành chịu, đang định đồng ý thì thấy Tô Nịnh Nguyệt từ phía cổng vội vã kéo một người trở lại: “Tay tớ không có sức, không giữ nổi chân cậu đâu, nên ra cửa kéo một người về giúp cậu đây.”

Tang Thời Án ngẩng đầu, tinh thần đang uể oải bỗng chốc tỉnh táo hẳn.

Người bị kéo tới là Giản Sầm Dư.

Tô Nịnh Nguyệt ghé sát tai cô, nói bằng giọng chỉ hai người nghe thấy: “Xem tớ trượng nghĩa chưa, thế này thì không mệt mỏi nữa chứ?”

Tang Thời Án: ...

Tang Thời Án chết lặng luôn rồi.

Bạn của cô chắc chắn là một đứa ngốc.

Giản Sầm Dư dường như vẫn chưa hiểu tình hình trước mắt: “Các cô đang làm gì vậy?”

Những người xung quanh đều đã chuẩn bị tư thế gập bụng, Tang Thời Án nói bằng giọng đều đều như tụng kinh: 

“Ở Oxford chắc cô không cần kiểm tra thể chất, nhưng như cô thấy đấy, chúng tôi bây giờ phải gập bụng, tôi lại đang thiếu một người giữ chân, cô còn nhớ hồi cấp ba mình giúp người khác giữ chân thế nào không?”

Giản Sầm Dư nghe vậy thì gật đầu, vẻ mặt có chút bất ngờ.

Tang Thời Án thở dài, trưng ra bộ mặt “tôi biết cô cũng thấy cạn lời lắm” rồi hất cằm: “Cô phải giữ cho chắc đấy nhé, tôi mà không đạt chuẩn là tôi kéo cô đi thi lại cùng cho mất mặt luôn đấy.”

Giản Sầm Dư vẫn không nói gì, chỉ gật đầu.

Tang Thời Án đột nhiên có chút do dự: “Không lẽ cô quên thật rồi chứ? Quên cách mượn lực giúp người khác gập bụng ấy? Hay là thôi đi, tôi tìm Tô Chanh...”

Tang Thời Án vừa định đứng dậy gọi Tô Nịnh Nguyệt thì hai tay Giản Sầm Dư bỗng nhiên vòng qua hai chân cô, lòng bàn tay nhấn mạnh về phía mình. 

Giống như một chú mèo nhỏ mềm mại, Tang Thời Án không chút phòng bị bị kéo ngược trở lại.

Khó khăn lắm mới ngồi vững, cô trừng mắt nhìn Giản Sầm Dư: “Cô làm gì vậy?”

Giản Sầm Dư chỉ tay về phía các sinh viên khác đã chuẩn bị xong bên cạnh: “Họ đều sẵn sàng cả rồi.”

Chưa kịp để hai người nói thêm câu nào, vị giáo viên thể dục trông có vẻ hung dữ kia cũng nhìn sang: “Các nhóm chuẩn bị nhanh lên, bắt đầu đây.”

Tang Thời Án nén một hơi, lầm lũi nằm xuống đệm.

Ánh mặt trời trên đỉnh đầu chiếu xuống làm cô hơi chói mắt, khuôn mặt Giản Sầm Dư mờ đi trong vầng sáng. Bên cạnh giáo viên thể dục, những sinh viên xem náo nhiệt đi tới đi lui tất bật.

Cô nghe thấy Giản Sầm Dư hỏi: “Lực thế này đủ chưa?”

Tang Thời Án cử động chân, xác nhận độ chắc chắn từ đầu gối của Giản Sầm Dư đang ép xuống, đang định gật đầu thì tầm mắt nâng lên vừa vặn chạm phải ánh mắt đối phương.

Kiểm tra thể chất mỗi năm một lần mà cũng có thể đụng trúng Giản Sầm Dư trên sân vận động, cô có nên đi mua vé số không nhỉ?

“Thân người đừng có co lại.” Cô nghe thấy giáo viên thể dục đi ngang qua nhắc nhở: “Em cứ thế này lát nữa không gập lên nổi đâu?”

Tang Thời Án mím môi, không cần lấy tay sờ cô cũng cảm nhận được mặt mình đang nóng đến mức nào.

Thế nhưng ngay khoảnh khắc tiếp theo, cô cảm nhận được Giản Sầm Dư nắm lấy eo mình, nhích cô lên phía trên một chút. Hương thơm trên người Giản Sầm Dư xâm nhập vào khứu giác: “Khẩn trương sao?”

Giọng Giản Sầm Dư rất thấp, ngay cả Từ Đào Đào nằm ngay bên cạnh cũng e là không nghe thấy. Bàn tay đang nắm trên eo lại lùi về phía sau khoeo chân: “Mức đạt chuẩn không khó đâu, cứ thả lỏng là được.”

Tiếng còi của giáo viên vang lên, Tang Thời Án đan hai tay sau gáy, mượn sức mạnh từ eo và bụng để ngồi dậy hoàn thành động tác. 

Khoảng cách với Giản Sầm Dư không ngừng thu hẹp, khiến cô chưa kịp làm đúng tiêu chuẩn đã ngã vật xuống.

Giáo viên thể dục dường như đã nhắm vào cô: “Bạn nữ áo xanh kia, động tác không chuẩn, không tính lượt này.”

Tang Thời Án bỗng cảm thấy mình thật hèn, bao nhiêu người kiểm tra gập bụng chẳng phải đều mặt đối mặt đó sao, cũng có phải thực sự dán sát vào đâu mà phải quan trọng hóa vấn đề?

Cứ cho là xu hướng tính dục của Giản Sầm Dư là nữ đi, chẳng lẽ cô ta còn ăn thịt mình được chắc?

Thế là trong lần bật dậy tiếp theo, Tang Thời Án tăng thêm lực ở eo bụng.

Khi ngồi dậy, cô trực tiếp chạm môi vào cổ Giản Sầm Dư.

Khoảnh khắc đôi môi lướt qua, đôi bàn tay đang nắm lấy bắp chân cô đột nhiên siết chặt, những ngón tay thu hẹp truyền vào hơi nóng hừng hực qua lớp vải quần.

Cảm giác này giống hệt lực đạo khi bị nắm cổ chân kéo ngược trở lại trong giấc mơ tối qua.

Tang Thời Án thấy hoa mắt chóng mặt.

Cô nghĩ.

Cô muốn chết quách cho xong.