Aa Tùy chỉnh giao diện

 Chương 14: Tiểu Tang ngạo kiều, vừa kiêu vừa chảnh

Khi đi ra khỏi văn phòng, Giản Sầm Dư đi ngang qua phòng thí nghiệm tầng một, nhìn thấy một bóng hình quen thuộc ở lối đi nhỏ.

Giản Tri Nghiên thấy cô dừng lại, nhìn theo tầm mắt của cô, đúng lúc thấy một nữ sinh bị một nam sinh năm ba hệ nghiên cứu của học viện bọn họ chặn lại.

Giản Tri Nghiên không có ấn tượng gì về nữ sinh này, nhưng cũng biết chút chuyện các sinh viên dưới trướng giáo sư khác hay sai vái tân binh.

Nhưng suy cho cùng đó không phải sinh viên của cô, cô cũng không có lập trường để can thiệp.

Đang định đi về phía bãi đỗ xe cửa hông, cô liền thấy đứa cháu gái vốn dĩ không bao giờ lo chuyện bao đồng của mình bỗng rẽ ngang, đi về phía hai người kia.

Tang Thời Án vốn là tới giúp Cố Dao đưa văn kiện cho thầy phụ trách đoàn ủy, liên quan đến kế hoạch tổ chức học kỳ này, đều cần lưu trữ bằng bản cứng theo quy định.

Đây là lần đầu tiên cô tới tòa nhà thí nghiệm này, mỗi phòng thí nghiệm đều yêu cầu phải được ghi danh mới có thể quẹt thẻ sinh viên đi vào.

Quản lý tòa nhà thí nghiệm phần lớn là phòng máy tính, bên trong trang bị các loại phần mềm sa bàn. 

Mà tòa nhà thí nghiệm này lại hoàn toàn khác biệt, tất cả dụng cụ cách lớp thủy tinh dày đều có thể cảm nhận được sự giàu có của học viện Hóa học.

Ngay lúc cô đang tò mò quan sát, một sinh viên lạ mặt từ phòng thí nghiệm đối diện đi ra gọi cô lại: “Nghiên cứu sinh năm nhất à? Nhìn hơi quen mặt, tên là gì?”

Tang Thời Án cũng không nghĩ nhiều, lắc đầu theo lời anh ta: “Chào học trưởng, tôi là sinh viên năm hai. Giáo sư Thẩm nói chiều nay thầy ở tòa nhà thí nghiệm này nên tôi tới đưa cho thầy tập hồ sơ.”

“Giáo sư Thẩm chính là giáo sư hướng dẫn của tôi, thầy ấy hiện đang chờ một tổ dữ liệu thí nghiệm, cô qua đây phụ tôi một tay trước đã.” Người nọ nhìn qua là biết lớn hơn vài tuổi, trực tiếp đưa tay định lấy túi hồ sơ niêm phong trong tay Tang Thời Án: 

“Năm hai sau này cũng phải học lên cao học thôi, làm việc nhiều chút để tích lũy kinh nghiệm cũng không phải chuyện xấu, nếu không sau này sao mà đăng luận văn được?”

Tang Thời Án lần đầu tiên gặp phải chuyện này, lúc đầu cô chưa kịp phản ứng, ngẩn người mất hai giây mới nhận ra mình bị bắt làm chân sai vặt.

Cô giấu chiếc túi đã niêm phong ra sau lưng: “Học trưởng, tôi không phải……”

Nam sinh kia ngắt lời cô, giọng điệu nặng nề hơn một chút: “Không phải cái gì? Sinh viên chính quy các cô không phải cũng cần phân chia giảng viên hướng dẫn sao? Cô dưới trướng giảng viên nào? Có muốn thuận lợi tốt nghiệp không?”

Tang Thời Án cố gắng giải thích: “Học trưởng, tôi không phải sinh viên học viện các anh, tôi chỉ đến gửi văn kiện thôi.”

Nam sinh kia đáp: “Mấy người không muốn làm việc đều nói như vậy cả, đừng tưởng mới khai giảng tôi không nhận mặt hết mọi người là có thể trốn, đến lúc đó cuối kỳ trượt môn thì đừng hòng đến cầu xin tôi.”

Tang Thời Án: ……

Thật là quan uy lớn quá nhỉ?

Cô chẳng buồn đôi co với kẻ ngốc này nữa, xoay người định đổi cầu thang khác để lên lầu.

“Anh đang làm gì vậy?” Phía sau truyền đến một giọng nói, Tang Thời Án quay đầu lại, bất ngờ thấy Giản Sầm Dư ngăn bàn tay đang định chạm vào mình của nam sinh kia lại: “Cô ấy không phải sinh viên viện hóa học.”

“Giản học tỷ?” Đối phương ngẩn ra, anh ta đang học cao học dưới trướng giáo sư Thẩm, đã là năm thứ tư rồi. 

Anh ta từng nghe giáo sư Thẩm nhắc đến luận văn nghiên cứu khoa học của Giản Sầm Dư vài lần, cũng biết loáng thoáng về mối quan hệ giữa nhà họ Giản và tòa nhà thực nghiệm này.

Lúc khai giảng, lần đầu tiên nhìn thấy Giản Sầm Dư, anh ta đã nhiệt tình tiến lên chào hỏi, muốn nhờ cô chỉ điểm đôi chút, đáng tiếc là không được như ý, Giản Sầm Dư chỉ lạnh lùng gật đầu với anh ta rồi rời đi ngay.

Nhưng chuyện đó không sao cả, những người làm nghiên cứu khoa học có thực lực xưa nay tính tình đều kỳ quặc.

Anh ta không ngờ rằng lần giao thiệp tiếp theo lại là vì một sinh viên năm hai như thế này, lập tức trở nên kích động: “Giản học tỷ, hai người quen nhau sao?”

“Đây là đàn em của tôi, lần đầu tiên tới đây, nếu có chỗ nào đắc tội với anh, tôi thay mặt cô ấy xin lỗi anh.” Giản Sầm Dư nói.

Nam sinh kia liên tục xua tay: “Học tỷ khách khí quá, đàn em của học tỷ cũng là đàn em của tôi.”

Tang Thời Án đứng bên cạnh suýt chút nữa là mắng ra tiếng.

Sự kinh ngạc khi vừa gặp Giản Sầm Dư lúc này đều hóa thành nỗi hiếu kỳ đậm nét. Anh chàng này trông rõ là lớn tuổi rồi, thế nào cũng không nhìn ra lý do tại sao lại gọi Giản Sầm Dư là ‘học tỷ’.

Tang Thời Án không ưa nổi bộ mặt hai lời của gã học trưởng này, kín đáo kéo tay áo Giản Sầm Dư, thúc giục cô mau chóng rời đi.

Nam sinh kia vẫn đang lải nhải: “Đã lâu không gặp học tỷ, thời gian cũng sấp sỉ rồi, hay là để tôi mời học tỷ và đàn em của cô một bữa cơm nhé. Tôi đã đọc qua luận văn tốt nghiệp của học tỷ, vẫn luôn muốn tìm cơ hội để thỉnh giáo cô thật tốt.”

Tang Thời Án bất mãn, lại kéo kéo.

“Học tỷ……”

Đây là lần đầu tiên kể từ khi khai giảng Tang Thời Án gọi Giản Sầm Dư là ‘học tỷ’, Giản Sầm Dư cuối cùng cũng chịu quay đầu nhìn cô, trong ánh mắt ẩn chứa một chút kinh ngạc.

Tang Thời Án lại kéo Giản Sầm Dư lần nữa.

Còn không đi sao?

Vừa khẽ lẩm bẩm, bàn tay đang làm loạn của Tang Thời Án đã bị Giản Sầm Dư trở tay đè lại. Lòng bàn tay hơi lạnh khẽ chạm hai cái lên mu bàn tay cô, dường như đang nói: Đừng vội.

Tang Thời Án rũ mắt nhìn đôi tay đang nắm lấy nhau của hai người, sự trấn an quen thuộc đó khiến những ký ức không ngừng ùa về từ nơi sâu thẳm.

Có lẽ vì lý do từ phía Giản thị, Giản Sầm Dư từ nhỏ đã rất xuất sắc các môn tự nhiên, lúc Tang Thời Án còn học cấp hai, cô không ít lần ngưỡng mộ kỹ năng giải đề nhanh chóng của Giản Sầm Dư.

Sau đó khi Giản Sầm Dư định thu lại giấy nháp thì cô liền nắm lấy tay đối phương: “Trời a trời a tỷ tỷ, chị cũng quá lợi hại đi!”

Giản Sầm Dư vẫn dùng tay kia lấy tờ giấy nháp ghi các bước giải đề ra, mặt không cảm xúc nói: “Tự mình viết lại những gì tôi vừa giảng một lần đi.”

Tang Thời Án đang chìm đắm trong sự ngưỡng mộ dành cho Giản Sầm Dư, lại còn hỏi về đề thi học sinh giỏi, làm sao mà nghiêm túc nghe giảng được? 

Cô cắn đầu bút bắt đầu buồn rầu, cứ như lần đầu nhìn thấy câu hỏi đó vậy.

Giản Sầm Dư kiên nhẫn hơn anh trai cô nhiều, cô cứ ngẩn ra đó, Giản Sầm Dư cũng không thúc giục, cho cô đủ thời gian.

Cho đến khi chỏm tóc trên đầu Tang Thời Án dần rũ xuống, các công thức giải đề trên giấy nháp ngày càng trở nên tương tự, Giản Sầm Dư mới nắm nhẹ lấy tay cô, tự nhận trách nhiệm về mình: “Hình như vừa rồi tôi dùng một công thức vượt cấp, sao em không nhắc tôi?”

Tang Thời Án chớp mắt: “Có sao?”

“Có, lần sau nhớ nhắc tôi kịp thời.” Đầu ngón tay Giản Sầm Dư gõ nhẹ hai cái lên mu bàn tay Tang Thời Án, cúi người qua dạy lại đề bài lần nữa.

“Vừa rồi tôi nói đường phụ trợ thêm vào thế nào?”

Tang Thời Án ngửi thấy hương thơm từ cơ thể Giản Sầm Dư, mang theo mùi vị ấm áp của ánh mặt trời.

Cô nhịn không được lén lút lại gần.

Hành động nhỏ này không thoát khỏi mắt Giản Sầm Dư, cô hỏi: “Không muốn học cùng trường với chị sao?”

Tâm trí đang bay bổng của Tang Thời Án liền quay trở về: “Muốn muốn muốn, nằm mơ cũng muốn.”

Giản Sầm Dư nhẹ nhàng liếc cô một cái: “Vậy thì nghiêm túc nghe giảng đi, trước tiên phải thi đỗ vào Trường Trung học số 1 Yến Thành đã.”

Sự ngưỡng mộ dành cho người chị thời niên thiếu không có gì là mất mặt. 

Nhưng Tang Thời Án cũng không ngờ rằng, một người thiên về các môn xã hội như mình lại thực sự có thể bù đắp được sự thiếu hụt các môn tự nhiên, thành công vào được lớp bồi dưỡng thi học sinh giỏi của trường trọng điểm tỉnh.

Cũng may lúc đó cô cực kỳ có động lực, cứ nghĩ đến việc có thể cùng học chung trường, ngày ngày ở bên cạnh Giản Sầm Dư là cô lại hăng hái như được tiêm máu gà.

Cô cũng từng nghi ngờ đó có phải là cái cớ để Giản Sầm Dư phối hợp với bố mẹ cô hay không. Thế nhưng Giản Sầm Dư nói được làm được, từ kỳ nghỉ đông năm lớp tám đã bắt đầu phụ đạo cho cô suốt một năm, gần như tất cả các kỳ nghỉ đều dành cho cô.

Ngay cả khi Giản Sầm Dư lên lớp mười hai, việc học bắt đầu bận rộn, cô cũng bớt chút thời gian đến nhà cùng Tang Thời Án làm bài tập.

Nhưng người tính không bằng trời tính, khi cô đang ở trong trại tập huấn biệt lập để chuẩn bị cho kỳ thi học sinh giỏi, Giản Sầm Dư lại đưa ra quyết định ra nước ngoài du học.

Lời hứa lúc trước nhẹ nhàng tan biến vào không trung, cùng với chiếc máy bay đưa Giản Sầm Dư sang bên kia đại dương.

Ngày Giản Sầm Dư lên máy bay, cô nhất quyết không chịu đi tiễn, đến khi bố mẹ cô tiễn xong trở về, cô đang ở trong vườn nhà mình đốt từng tờ giấy nháp mà Giản Sầm Dư từng dùng qua.

“Đốt nữa là anh phải gọi 119 đấy.” Tang Thời Việt đã tìm thấy cô như vậy.

Tang Thời Án tức giận đến mức đem số còn lại ném hết vào trong: “Em cứ đốt cứ đốt cứ đốt!”

Tang Thời Việt giơ hai tay lùi lại nửa bước: “Được được được, tổ tông của anh, anh nhìn em đốt được chưa?”

……

Tang Thời Án nhắm chặt mắt, xua tan những hình ảnh vừa hiện ra trong đầu.

Giản Sầm Dư mở miệng hỏi nam sinh kia: “Cậu là nghiên cứu sinh viện hóa học?”

Nam sinh kia liên tục gật đầu: “Tôi là Cao Lâm, học trò của giáo sư Thẩm, năm nay là nghiên cứu sinh năm ba.”

“Vừa rồi lúc đi ngang qua tôi đã nghe thấy cuộc đối thoại của các người, chưa bàn đến việc sư muội của cậu có phải sinh viên viện hóa học hay không. Sinh viên hệ chính quy có chương trình và nhiệm vụ học tập riêng, không biết việc cậu tùy tiện kéo người lại làm việc là ý của cậu, hay là giáo sư Thẩm chỉ thị?”

Giọng nói của Giản Sầm Dư đột nhiên trầm xuống: “Còn nữa, chuyện cậu lấy điểm cuối kỳ ra để uy hiếp sinh viên khóa dưới, cho dù cậu chỉ nói suông hay thực sự có ý đó, tôi đều sẽ phản ánh với nhà trường, mời cậu chuẩn bị tâm lý để bị điều tra.”

Sắc mặt Cao Lâm trắng bệch ngay tức khắc.

Nhóm nghiên cứu của họ vốn đã quen áp bức sinh viên khóa dưới, cho dù có tiếng xấu đồn ra ngoài cũng chẳng sao, đã học lên nghiên cứu sinh thì ai cũng ngầm thừa nhận quy tắc ngầm này.

Ngay cả chuyện lấy điểm cuối kỳ ra uy hiếp, tóm lại là không có bằng chứng xác thực thì cũng chẳng làm gì được cậu ta.

Nhưng ngặt nỗi người nói những lời này lại có chỗ dựa là tập đoàn Giản thị, đơn vị tài trợ cho cả tòa nhà thí nghiệm này, hơn nữa còn có quan hệ hợp tác mật thiết với nhà trường.

Cậu ta đã bị chậm tốt nghiệp một năm, Giản Sầm Dư muốn gây khó dễ cho cậu ta đúng là dễ như trở bàn tay.

Mồ hôi lạnh trên trán Cao Lâm đổ xuống ròng ròng.

Cậu ta lập tức khom lưng về phía Tang Thời Án: “Sư muội…… À không, học muội, vị này học muội, vừa rồi lời nói và hành động của học trưởng có chỗ sai sót, thành thật xin lỗi cô, xin cô đừng chấp nhặt với tôi, làm cô hoảng sợ thật sự vô cùng xin lỗi.”

Tang Thời Án hoàn toàn ngây người, quay đầu nhìn Giản Sầm Dư.

Cô hoàn toàn không hiểu nổi tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này, Giản Sầm Dư không nói gì thêm, chỉ dùng ánh mắt ra hiệu cho Cao Lâm một cái.

Tựa như đang hỏi: Vừa ý chưa?

Tang Thời Án càng ngơ ngác, sau đó mới chậm chạp phản ứng lại, Giản Sầm Dư đây là đang giúp cô trút giận sao?

“Học muội, tôi……”

“Được rồi.” Tang Thời Án cắt ngang lời nói thao thao bất tuyệt của Cao Lâm, cô vốn dĩ chỉ tới đưa tài liệu, Cao Lâm đừng có lượn lờ trước mắt làm cô chướng mắt là được: “Cậu đi đi.”

Cao Lâm lén nhìn Giản Sầm Dư, sau khi nhận được sự cho phép mới bước nhanh rời khỏi.

Thấy Tang Thời Án vẫn còn đang ngẩn người, Giản Sầm Dư đưa tay tới, búng nhẹ vào giữa trán cô một cái: “Không phải muốn đi đưa tài liệu cho giáo sư Thẩm sao? Đi theo tôi.”

Suy nghĩ của Tang Thời Án bị kéo trở lại, sự nghi hoặc đầy rẫy hóa thành vẻ bất mãn: “Cô đừng có chạm lung tung, tôi có chuyện muốn hỏi cô.”

Giản Sầm Dư như biết Tang Thời Án muốn hỏi gì, trực tiếp nói cho cô biết: “Tòa nhà thí nghiệm này do nhà họ Giản tài trợ.”

Tang Thời Án đi theo phía sau, lại hỏi một câu khác: “Tại sao cậu ta lại biết cô? Còn gọi cô là học tỷ?”

Tuy rằng hoạt động bình chọn hoa khôi nam thần này chỉ là trò giải trí của một bộ phận sinh viên, nhưng Cao Lâm không nhận ra cô mà lại nhận ra Giản Sầm Dư, hiển nhiên là vì nguyên nhân khác.

“Cô có thể đuổi theo hỏi cậu ta.” Giản Sầm Dư bước lên cầu thang.

Giản Tri Nghiên đứng đợi ở cuối hành lang vốn định chờ thêm một lát, khi nhận ra Tang Thời Án và thấy hai người cùng lên lầu thì trực tiếp đi ra ngoài.

Được rồi, xem ra bữa tối nay lại phải thêm một người nữa.

Dù sao cũng là người nhà họ Tang, coi như giúp Giản Sầm Dư xem xét trước.

Tang Thời Án chắn trước mặt Giản Sầm Dư: “Cô rõ ràng biết mà.”

“Tôi thật sự không biết.” Giản Sầm Dư đẩy người ra, tiếp tục dẫn đường: “Nhưng nếu cô nhất định bắt tôi đoán, thì có lẽ là vì cậu ta đã xem qua luận văn thạc sĩ của tôi.”

Đại não Tang Thời Án có một khoảnh khắc đình trệ, đến khi phản ứng lại thì Giản Sầm Dư đã cách cô hai mét.

Tang Thời Án đuổi theo, cao giọng hỏi: “Thạc sĩ gì cơ?”

Giản Sầm Dư chậm bước chân lại: “Lúc học đại học tôi đã làm dự án trước, học thạc sĩ không cần kéo dài thời gian, trước khi về nước vừa mới lấy được học vị.”

Tang Thời Án khó lòng hiểu nổi: “Trước đây sao cô không nói? Không đúng, vậy cô tới Đại học Yến làm gì?”

“Trước đây cô có muốn nghe không?” Giản Sầm Dư dừng lại trước một văn phòng, xoay người: “Đèn còn sáng, giáo sư Thẩm chắc là ở bên trong, vào đi.”

Cửa được Giản Sầm Dư gõ nhẹ, Tang Thời Án chỉ có thể đi vào trước để giúp Cố Dao đưa tài liệu.

Giáo sư Thẩm là một trong những thầy giáo cô từng gặp ở nhà ăn, Tang Thời Án không thân thiết với ông như Cố Dao nên cũng không nói chuyện được mấy câu đã đi ra.

Cô nhìn bóng lưng Giản Sầm Dư, nghĩ đến sự việc vừa mới biết được, chân mày dần nhíu lại. Giống như bị che một lớp sa mỏng, những hoa văn phức tạp nhẹ tênh che lấp đi chân tướng muốn tìm hiểu.

“Giản Sầm Dư.” Trước cầu thang, Tang Thời Án gọi cô lại.

Giản Sầm Dư nghe thấy, hơi quay người lại, một lọn tóc dài rủ xuống bên cổ, khẽ lay động: “Hửm?”

Tang Thời Án chằm chằm nhìn lọn tóc đó, một lát sau, ánh mắt dời lên nhìn vào mắt Giản Sầm Dư: “Nếu cô đã lấy được học vị ở Anh, tại sao còn phải tới Đại học Yến học thạc sĩ?”

Giản Sầm Dư nói: “Trước đây tôi học chuyên ngành hóa học, nhưng sau này cần tiếp quản công ty nên vẫn phải học thêm kiến thức về tài chính.”

Tang Thời Án nhìn chăm chú vào mắt cô, bước nhanh lên cầu thang, dừng lại ở bậc cao nhất ngay phía trên Giản Sầm Dư: “Chỉ vì cái này thôi sao?”

Giản Sầm Dư nhìn lại cô, ánh mắt thản nhiên: “Nếu không thì sao?”

Tang Thời Án há hốc miệng, cảm thấy hôm nay mình đúng là bị quỷ ám rồi. 

Đầu tiên là nhớ lại chuyện cũ một cách khó hiểu, sau khi nghe tin Giản Sầm Dư đã có bằng thạc sĩ lại chẳng hiểu sao lại cuống cuồng đi hỏi nguyên nhân.

Tới Đại học Yến học tài chính còn có thể là vì lý do gì nữa? 

Đương nhiên là để sau này tiếp quản công ty tốt hơn, tổng không thể để đến mức một bản báo cáo tài chính cũng không biết xem rồi bị bộ phận kế toán lừa gạt.

Cũng giống như việc Giản Sầm Dư ra nước ngoài lúc trước, cũng là để theo học ngôi trường có xếp hạng ngành học mạnh hơn.

Về phương diện này Tang Thời Án rất lý trí, nếu khi thi đại học có lựa chọn tốt hơn, cô cũng sẽ thay đổi vào phút chót. 

Chỉ là với tư cách là người bị thay thế, nói không để tâm chắc chắn là dối lòng.


Chỉ trách khi đó cô quá mức ỷ lại vào Giản Sầm Dư, thậm chí còn thân thiết hơn cả anh trai mình, thế nên cô chẳng mảy may nghĩ đến việc sau khi lớn lên cần phải giữ khoảng cách.

“Tôi cứ ngỡ cô vì năng lực quá kém bị tập đoàn Giản thị đuổi ra ngoài, để tránh khỏi chật vật nên mới lấy cớ đi học thạc sĩ chứ.”

“Có lẽ, cũng có khả năng đấy.”

Giản Sầm Dư chẳng hề bị chọc giận, gương mặt vẫn thản nhiên như cũ khiến người ta không tài nào đoán định được.

Tang Thời Án không nói gì thêm, lướt qua Giản Sầm Dư đi xuống lầu trước.

Mấy chuyện rắc rối của nhà họ Giản thật ra cô cũng có nghe loáng thoáng. 

Người nắm quyền nhà họ Giản hiện giờ là ba của Giản Sầm Dư, nhưng ông nội Giản không chỉ có một người con trai duy nhất đó. 

Tỉ lệ cổ phần trong tay những người con khác không tranh được vị trí đứng đầu cũng không hề thấp.

Ông tính toán chu đáo, cảm thấy mình xử lý mọi việc công bằng, nhưng những người con chỉ nhận được cổ phần lại thấy bản thân bị ngầm ép phải tranh giành. 

Thời trung học, Giản Sầm Dư thường xuyên được đưa tới nhà họ Tang. 

Mẹ của Giản Sầm Dư sức khỏe không tốt, thường xuyên ở Úc dưỡng bệnh, trong nhà chỉ có bảo mẫu chăm sóc, ba mẹ của Tang Thời Án nhìn không đành lòng nên dứt khoát đón cô về nuôi nấng.

Hiện giờ cuộc tranh quyền đoạt lợi của thế hệ trước sắp ngã ngũ, nhưng sự cạnh tranh của thế hệ Giản Sầm Dư lại bắt đầu.

Mà ở thế hệ này, những người khác đã sớm được ông cho phép đường hoàng bước chân vào công ty, trớ trêu thay Giản Sầm Dư lại là người nhỏ tuổi nhất.

Khi đi qua góc ngoặt, Giản Sầm Dư đuổi kịp cô, hơi nghiêng đầu hỏi: “Cô cảm thấy hứng thú với chuyện nhà họ Giản sao?”

Bước chân của Tang Thời Án hơi loạn nhịp: “Ai bảo bộ phận ngoại giao của các cô làm việc không ra hồn, khối kinh tế tài chính đã sớm viết đi viết lại chuyện này rồi?”

“Hóa ra là vậy.” Giản Sầm Dư nhìn động tác tay của Tang Thời Án trên tay vịn cầu thang, đột nhiên khẽ cười một tiếng.

Tang Thời Án cau mày: “Cô cười cái gì?”

“Nghĩ đến chuyện trước kia.” Giọng Giản Sầm Dư rất nhẹ, “Lúc nhỏ cô xem Bản tin Thời sự mà như muốn lấy mạng cô vậy, giờ lại học được cách xem tin tức kinh tế tài chính rồi.”

Tang Thời Án bị Giản Sầm Dư cười đến mức thẹn quá hóa giận, lạnh lùng lên tiếng: “Còn nhắc chuyện cũ nữa là tuyệt giao đấy.”

Giản Sầm Dư theo sau, giọng nói tựa như cơn gió nhẹ xuyên qua rừng núi lúc sáng sớm, thong thả vang lên: “Thế thì không được, tôi vất vả lắm mới trở thành bạn của cô mà.”

Hai chữ “bạn bè” lọt vào tai, dường như mang theo một sự dung túng khác lạ.

Tang Thời Án mím chặt môi, cuối cùng không tình nguyện mà phát ra một tiếng đáp lại: “... Ừ.”