Aa Tùy chỉnh giao diện

 Chương 10: Lịch sử tìm kiếm, bách hợp người lớn

Sáng sớm hôm sau, Tang Thời Án bị tiếng chuông báo thức đánh thức.

Ngẩn ngơ vài giây cô mới phản ứng lại được là mình đang ngủ trong phòng Giản Sầm Dư. Lần này cô không say đến mức mất trí nhớ, mọi việc tối qua đều được nhớ lại vào lúc này.

Cô ngồi thẫn thờ trên giường vài giây rồi cứng đờ người bước ra khỏi phòng.

Cũng may Giản Sầm Dư đã ra ngoài, Tô Nịnh Nguyệt đang ngồi trên sofa đợi cô: “Hình như giáo viên hướng dẫn của Giản học tỷ tìm chị ấy có việc nên chị ấy đi trước rồi, lát nữa tiết đầu có khóa đấy, cậu mau đi rửa mặt đi.”

“Biết rồi, biết rồi.” Tang Thời Án dụi đôi mắt vẫn còn ngái ngủ, đi về phía phòng vệ sinh.

Tô Nịnh Nguyệt cũng đói đến mức không chịu nổi: “Được rồi, vậy cậu mau lên chút.”

Bảy giờ rưỡi đúng là lúc các quán ăn sáng náo nhiệt nhất, người đợi rất đông. 

Tang Thời Án không vui đá đá vào chân Tô Nịnh Nguyệt: “Lần sau trước khi uống rượu cậu có thể lưu một tờ ghi chú trong điện thoại, viết sẵn phương thức liên lạc của chị gái cậu được không?”

Tô Nịnh Nguyệt khoa trương ôm lấy trái tim, làm ra vẻ một thiếu phụ bị bỏ rơi: “Cậu là đang trách tớ làm phiền cậu và Giản học tỷ sao? Chẳng phải trước đó cậu nói hai người không ngủ cùng nhau à? Tối qua lúc Giản học tỷ nhắc đến chuyện đó, tớ chẳng thấy cậu phản đối quyết liệt gì cả.”

Cậu ấy buông tay, lại tặc lưỡi hai tiếng: “Bị người ta nói vài câu đã bị lừa đi mất rồi, tính sao đây nhỉ, tớ bắt đầu cảm thấy hai người thực sự có gì đó rồi đấy.”

Tang Thời Án vốn chỉ định thử lòng, không ngờ Tô Nịnh Nguyệt thật sự không say đến mức bất tỉnh nhân sự, lập tức tỉnh ngộ ra: “Cậu không say nặng đến thế sao không lên tiếng hả, hại tớ bị ép phải ngủ chung giường với cô ấy.”

Tô Nịnh Nguyệt biện minh cho mình vô cùng có trình tự: “Cả hai chúng ta đều uống nhiều, hai con ma men ngủ với nhau vạn nhất xảy ra chuyện gì thì tính sao? Cậu quên mấy cuốn tiểu thuyết hay bắt đầu thế nào rồi à?”

Tang Thời Án thực sự cảm thấy lời Tô Nịnh Nguyệt nói cũng có vài phần đạo lý.

Chỉ là……

Điều này lại khiến cô nhớ tới những lời khuyên của đám quân sư quạt mo đưa ra lúc ăn cơm tối qua.

Khổ nỗi Tô Nịnh Nguyệt cứ như con sâu trong bụng cô, vừa cầm lấy hai cái cơm nắm vừa lải nhải suốt dọc đường: “Cho nên hôm nay cậu định mời Giản học tỷ đi ăn cơm thật à? Chị ấy có đi cùng không?”

“Hay là tớ lại hiến cho cậu cái kế này, nhân lúc trên đường đang đông người, cậu hôn tớ một cái đi, để tớ làm chính cung của cậu thì thấy thế nào?”

Tang Thời Án cạn lời thực sự: “Dừng, dừng ngay! Càng nói càng thấy quá đáng rồi đấy!”

Tô Nịnh Nguyệt nháy mắt: “Không đồng ý để tớ hôn, nghĩa là muốn đi ăn cơm với Giản học tỷ rồi? Thật ra thì, hai người ngủ cũng ngủ chung rồi, chỉ là cùng nhau ăn cơm đi dạo thôi thì có sao đâu?”

Tang Thời Án: ……

Thần kinh à!

Chỉ là nằm cạnh nhau thôi, cái đó mà gọi là ngủ rồi sao?

Cô né sang một bên, ra hiệu: “Tôi không nói chuyện với người kém môn Ngữ văn, đi ra chỗ khác đi.”

Tô Nịnh Nguyệt cười rất lớn: “Sao cậu cứ như mấy kiểu người kỳ thị đồng tính tiềm tàng thế nhỉ? Chẳng phải chỉ là cùng nhau ngủ một giấc thôi sao?”

Tang Thời Án cãi không lại cô nàng, sụp đổ đáp: “Lạy cậu đấy, im miệng đi.”

Trước khi tiết học lớn đầu tiên bắt đầu, cuối cùng Tang Thời Án cũng biết tại sao hôm nay Giản Sầm Dư lại ra khỏi nhà sớm như vậy.

Giáo sư Hứa vừa mở giáo án ra đã tuyên bố với cả lớp: “Tiết sau chúng ta sẽ có một bài kiểm tra nhỏ tại lớp, tôi sẽ gọi một nghiên cứu sinh xuống giám thị, kết quả bài kiểm tra này sẽ được tính vào điểm chuyên cần cuối kỳ.”

Cả lớp vang lên một trận kêu trời không thấu, cơn buồn ngủ của tiết tám giờ sáng thứ Hai hoàn toàn tan biến, chuông vào học còn chưa reo mà ai nấy đã mở nắp bút sẵn sàng ghi chép.

Khi chuông sắp reo, trong lớp bỗng truyền đến vài tiếng kinh hô, lúc đầu Tang Thời Án không quan tâm, cho đến khi Từ Đào Đào giật lấy cuốn sổ ghi chép của cô.

“Còn xem bài vở gì nữa, mau nhìn xem ai tới kìa!”

“Thì cũng chỉ là một nghiên cứu sinh thôi mà...”

Âm cuối nghẹn lại.

Người bước vào lớp hóa ra lại là Giản Sầm Dư.

Cũng chính là người mà giáo sư Hứa vừa nói sẽ xuống giám thị bọn họ.

“Cậu với Giản học tỷ không phải là bạn bè sao? Không định lên chào hỏi một tiếng à?” Từ Đào Đào nhìn Giản Sầm Dư đang giúp giáo sư cầm giáo án, hai mắt sáng rực lên.

“Không đi.” Tang Thời Án liếc Giản Sầm Dư một cái, rồi tiếp tục cúi đầu chơi trò chơi nhỏ trên điện thoại: “Các cậu cũng quen chị ấy mà, tự lên mà chào.”

Tang Thời Án kiên quyết không chịu tìm Giản Sầm Dư, đám người Từ Đào Đào muốn xem kịch cũng chẳng làm gì được, chỉ biết đứng một bên thở ngắn than dài.

Mười giây sau, Tang Thời Án nhận được tin nhắn từ Giản Sầm Dư.

[ chỗ bên trái cô có người ngồi không ]

Trong nhóm chat của đám bạn nối khố, có người đang gửi lời mời liên hoan cuối tuần, Tang Thời Án định không trả lời, cô nhắn xong trong nhóm mới thoát ra, xác nhận cái tin nhắn vừa rồi đúng là do Giản Sầm Dư gửi tới.

Tang Thời Án: [ hàng đầu tiên trống như vậy, cô không thể ngồi bên đó sao? ]

Giản Sầm Dư không nhắn lại cho cô nữa mà trực tiếp đi về phía bọn họ. 

Tô Nịnh Nguyệt ngồi phía ngoài, khi được Giản Sầm Dư hỏi bên trong có ai không, Tang Thời Án chưa kịp ngăn cản thì đối phương đã nhận được một câu trả lời nhiệt tình: “Không có.”

Tang Thời Án: ……

Tang Thời Án chỉ đành miễn cưỡng đứng dậy để Giản Sầm Dư ngồi vào.

Cũng may là ngay sau khi Giản Sầm Dư ngồi xuống thì chuông vào học vang lên, những người khác cũng không có cơ hội làm loạn.

Giản Sầm Dư ngồi bên cạnh rất yên tĩnh, cũng không hỏi cô về chuyện ngủ chung tối qua, dường như thực sự chỉ là tìm một người quen để ngồi nhờ chỗ, Tang Thời Án lúc này mới hơi thở phào nhẹ nhõm.

Bài kiểm tra nhỏ của giáo sư Hứa chưa bao giờ là làm cho vui, tất cả đều được nhập vào điểm chuyên cần cuối kỳ.

Tang Thời Án mở sách giáo khoa, bắt đầu nghiêm túc nghe giảng.

Giữa hai tiết học nhỏ có mười phút nghỉ giải lao, sau khi giáo sư Hứa rời đi, Giản Sầm Dư bước lên bục giảng, khẽ gõ lên bàn, mái tóc dài xõa xuống dưới ánh mặt trời tỏa ra ánh sáng bóng mượt.

“Làm phiền mọi người một chút, tôi là nghiên cứu sinh năm nhất Giản Sầm Dư. Lúc nãy khi các bạn đang học, tôi có xem qua đề bài giáo sư Hứa để lại, trong đó có vài câu tính toán khối lượng rất lớn, một tiết học có lẽ sẽ không làm kịp, nên tôi muốn hỏi mọi người có thể bắt đầu sớm một chút không?”

“Bắt đầu sớm có được thưởng gì không?” Một nữ sinh trong lớp hào hứng giơ tay.

Ngay sau đó, đám nam sinh lập tức hùa theo: “Có được kết bạn WeChat với học tỷ không, để sau giờ học có gì không hiểu còn thỉnh giáo học tỷ!”

“Đúng thế, em cũng muốn hỏi bài nữa!”

“Học tỷ thấy sao?”

Trong lớp rộ lên một trận ồn ào.

Tay cầm xấp đề thi của Giản Sầm Dư khẽ gõ nhẹ hai cái: “Hỏi bài thì tất nhiên là được.”

Sau đó, cô cầm lấy viên phấn, bắt đầu viết lên bảng đen phía sau.

Động tác của cô không nhanh không chậm, thần thái điềm nhiên, kết hợp với khí chất thanh khiết ưu nhã, mỗi nét chữ đều giống như một thước phim quay chậm đang trình chiếu từng khung hình trong phòng học.

Trong lúc đó, Tô Nịnh Nguyệt cảm thán: “Xong rồi, phen này WeChat của Giản học tỷ chắc bị cả trường kết bạn đến nổ máy mất thôi.”

Tang Thời Án lại nhìn dãy số sắp được viết xong mà nhíu mày, thốt lên theo bản năng: “Hình như đây không phải là……”

“Không phải cái gì?”

Rất nhanh, trong phòng học đã có người đưa ra đáp án: “Sao lại là WeChat của giáo sư Hứa! Học tỷ! Chị lừa bọn em!”

Tô Nịnh Nguyệt nghe xong liền khoái chí, quay sang nói với Tang Thời Án: “Vừa nãy cậu định nói đây không phải số điện thoại của chị ấy hả? Cậu thuộc lòng số của chị ấy luôn rồi cơ à?”

Tang Thời Án vờ như không hiểu, cúi đầu xem cuốn Kinh tế học vi mô: “Còn không mau tranh thủ xem sách đi, lát nữa cậu có muốn qua môn không hả?”

Tô Nịnh Nguyệt: Xì.

Trên bục giảng truyền đến giọng nói của Giản Sầm Dư: “Có bất kỳ nghi vấn nào đều có thể tìm Giáo sư Hứa, cô ấy là một giảng viên rất có trách nhiệm.”

Trong lớp lại là một trận than vãn như quỷ khóc sói gào.

Giản Sầm Dư bước xuống bục giảng: “Nếu không có ý kiến gì khác, tôi bắt đầu phát đề.”

Đến nửa sau tiết học là bài kiểm tra ngắn tại lớp, Tang Thời Án đứng ngồi không yên, cứ cảm thấy ánh mắt Giản Sầm Dư luôn khóa chặt lấy mình.

Đến khi cô ngẩng đầu lên thì lại thấy Giản Sầm Dư đang xem bài thi của sinh viên khác, đúng chất một học tỷ nghiêm túc.

Tang Thời Án là người đầu tiên nộp bài trong cả phòng học, lúc đặt bài thi lên bục giảng thì bị Giản Sầm Dư gọi lại.

“Tang Thời Án.”

Tang Thời Án quay đầu lại.

“Lại đây giúp tôi đối chiếu danh sách điểm danh của lớp cô.”

Tang Thời Án ngẩn người, rất nhanh đã hiểu ra mấu chốt: Lần kiểm tra tại lớp trước có kẻ học thuê nộp bài hộ, nhưng lại viết sai mã số sinh viên nên mới bị phát hiện.

Có lẽ để tránh tình trạng này tái diễn, Giáo sư Hứa đã dặn dò Giản Sầm Dư khi thu bài phải đối chiếu thẻ sinh viên.

Giản Sầm Dư còn phải giám thị, thế là việc cực nhọc này rơi đúng lên đầu người nộp bài sớm là Tang Thời Án.

Tang Thời Án đành phải đi qua, giúp Giản Sầm Dư đối chiếu điểm danh theo danh sách.

Đúng là tra ra được ba con cá lọt lưới.

Có Giản Sầm Dư ở đó, Tang Thời Án cũng không cách nào giúp người ta gian lận.

Mấy kẻ học thuê bận rộn cả buổi sáng, e là đến một xu cũng chẳng kiếm nổi.

Tang Thời Án hứng chịu những ánh mắt tò mò của mọi người trong phòng, lúc giữ vẻ bình tĩnh tự nhiên đến mức mặt sắp đơ ra thì tiếng chuông tan học rốt cuộc cũng vang lên.

Sau đó, cô đi cùng Giản Sầm Dư đến văn phòng của Giáo sư Hứa.

Trên đường đi, Giản Sầm Dư hỏi: “Vừa rồi nộp bài nhanh như vậy, đề đều làm xong hết rồi chứ?”

Tang Thời Án đáp: “Lúc tôi nộp bài chẳng phải cô đều nhìn thấy hết rồi sao?”

Lúc cô đi đối chiếu sổ điểm danh, rõ ràng thấy Giản Sầm Dư lật mặt bài thi của mình, xem hết cả những câu ở mặt sau.

Giản Sầm Dư giải thích: “Tôi không xem nội dung cô đáp, chỉ kiểm tra xem có bỏ sót câu nào không thôi.”

Tang Thời Án bĩu môi: “Thế giờ tôi nói tôi chưa làm xong, cô có thể trả bài lại cho tôi để tôi viết thêm vài chữ không?”

Giản Sầm Dư nói: “Không thể.”

Tang Thời Án nhún vai, không nói gì thêm.

Khi bước ra khỏi tòa nhà văn phòng, phía sau truyền đến giọng nói của Giản Sầm Dư, đi thẳng vào vấn đề: “Muốn đi ăn trưa cùng nhau không?”

“Cô không thấy rất kỳ quái sao?” Tang Thời Án định từ chối.

Cô giải thích thêm: “Bình thường chúng ta ít gặp nhau, họ đã bảo chúng ta yêu đương vụng trộm. Giờ mà gặp nhau nhiều, họ lại bảo chúng ta đang khoe tình cảm, làm kiểu gì cũng không giải thích rõ được.”

Giản Sầm Dư đứng ngược sáng, hàng mi hơi rũ xuống: “Vậy tôi đổi cách nói khác, đã đến giờ cơm rồi, tôi có thể mời cô đi ăn trưa cùng được không?”

Tang Thời Án theo bản năng định hỏi Giản Sầm Dư: Chẳng lẽ không có ai ăn cơm cùng cô sao?

Nhưng khi ánh mắt cô rơi trên khuôn mặt Giản Sầm Dư, nhìn ngắm gương mặt thanh lãnh ấy, lại liên tưởng đến việc đối phương vừa học thạc sĩ vừa phải làm thí nghiệm, quản lý công ty, hình như đúng là không có tiếng nói chung với những nghiên cứu sinh ngành tài chính khác.

Cô hơi ngẩn người.

Tang Thời Án luôn cho rằng, Giản Sầm Dư dù ở bất cứ đâu cũng được săn đón, chỉ cần tùy ý đứng đó là có bao nhiêu người lao vào, chưa từng nghĩ tới việc ở trường cô ấy lại chẳng có lấy một người ăn cơm cùng.

Cô đột nhiên cảm thấy, Giản Sầm Dư dường như không suôn sẻ như cô tưởng. 

Tang Thời Án không biết miêu tả tâm trạng lúc này của mình thế nào, trong lòng thấy khó chịu, nhưng lại giống như nhìn trộm được một mặt chân thực của Giản Sầm Dư, thấy gần gũi với cô ấy hơn một chút.

Tang Thời Án mím môi, khô khan đáp: “Vậy cũng được.”

Trên đường đến nhà ăn, Tang Thời Án nghe được một bản tin phát thanh của trường.

Nam sinh quấy rối và suýt chút nữa làm cô bị thương vào thứ sáu tuần trước đã bị thông báo phê bình toàn trường, bị coi là điển hình xấu của đại học Yến và bị đuổi học.

Tâm trạng bỗng tốt lên không ít.

Sau khi kết thúc buổi học trong ngày, Tang Thời Án trở về khu chung cư Tả Ngạn, định đặt đồ ăn nhanh cho bữa tối thì một dòng tin nhắn hiện ra trước.

...Là phản hồi của giáo sư về bài luận văn cô viết trước đó.

Trong đó có một số liệu trường hợp cô trích dẫn bị sai lệch, không phải do cô cẩu thả mà vì trường hợp đó hai ngày trước vừa bị một bên đương sự kháng cáo, nhờ thắng kiện mà thay đổi kết quả thỏa thuận cá cược.

Giáo sư Hứa nói điều này cực kỳ hiếm gặp trong các thỏa thuận cá cược, cũng coi như là duyên phận, bảo cô đi tìm hiểu tiến triển mới nhất của vụ đó để phân tích lại nguyên nhân thắng kiện.

Vị giáo sư này không ai khác, chính là giáo viên hướng dẫn của Tang Thời Án, Giáo sư Hứa.

Nếu là giáo viên môn chuyên ngành khác nói vậy, Tang Thời Án sẽ qua loa cho xong, đợi khi nào rảnh mới tìm, nhưng đây là thông báo của Giáo sư Hứa nên cô không dám lơ là, lập tức buông điện thoại đi tìm máy tính.

Chủ nhật sau khi rời nhà Tang Thời Án lại đi ăn món Nhật, thế nên vẫn trì hoãn việc đi mua máy tính mới.

Xem ra chỉ có thể mượn của Giản Sầm Dư.

Lần trước mượn xong, cô đặt máy tính trên bàn sách ở phòng khách, cũng không biết Giản Sầm Dư đã mang về phòng chưa.

Cô vừa nhắn tin cho Giản Sầm Dư giải thích lý do mượn máy, vừa đi về phía phòng khách.

Giản Sầm Dư đồng ý cho cô mượn.

Máy tính của Giản Sầm Dư không đặt mật khẩu, Tang Thời Án mở bản luận văn viết lần trước ra, rồi mở trình duyệt, thiết lập màn hình ở chế độ chia đôi để cả hai giao diện đều hiện lên.

Việc bên thua trong thỏa thuận cá cược thắng kiện ngược lại không phải chuyện tốt với Tang Thời Án.

Điều này nghĩa là những phân tích từ góc nhìn thượng đế về lý do thua cuộc trước đây của cô đều đổ sông đổ biển, ngược lại còn phải tìm lý do chuyển bại thành thắng từ chính những nguyên nhân đó, thậm chí còn có cảm giác tự vả vào mặt mình.

Tuy nhiên giây tiếp theo, ánh mắt cô lại sững lại ở phía bên kia màn hình máy tính.

Luận văn gì chứ, kiện tụng gì chứ, thỏa thuận cá cược gì chứ, tất cả đều biến mất khỏi tâm trí cô.

Cô nhìn chằm chằm vào lịch sử tìm kiếm hiện ra bên dưới thanh công cụ, sự kinh ngạc đã không đủ để diễn tả cảm xúc của Tang Thời Án lúc này.

Một chuỗi dài lịch sử xem hiện ra:

【 Phim bách hợp đồng tính cao H 】

【 Anime bách hợp thuần túy giới hạn độ tuổi les 】

……

【 Phim người lớn nữ chủ song tuyến niên thượng cưỡng chế 】