Aa Tùy chỉnh giao diện

 Chương 4: Hiểu lầm được tháo gỡ, Tiểu Tang mạnh miệng

Tang Thời Án chìm trong những giấc mơ cũ thời thiếu niên suốt cả đêm, khi tỉnh dậy nghĩ đến lời Giản Sầm Dư nói tối qua, không khỏi có chút ngẩn ngơ.

Ai mà ngờ được hiểu lầm khiến cô canh cánh trong lòng suốt bốn năm qua lại được hóa giải vào tối qua cơ chứ?

Giản Sầm Dư năm đó không phải cố ý bỏ rơi cô, sau lại cũng nhiều lần muốn tìm cô giải thích, là do chính cô không cho Giản Sầm Dư cơ hội. 

Tang Thời Án thở dài thườn thượt, nghĩ thầm, rốt cuộc đây là chuyện gì cơ chứ?

Lúc dậy Giản Sầm Dư đã ra ngoài, Tang Thời Án xác định không có ai mới chọn một lọ nước hoa trong phòng mình, đi về phía phòng ngủ của Giản Sầm Dư.

Cửa phòng mở ra, bên trong vẫn sạch sẽ ngăn nắp như mọi khi.

Tang Thời Án đặt lọ nước hoa chưa khui lên tủ đầu giường, xoay người rời đi với tâm trạng thoải mái.

Đến khi Tang Thời Án tới cổng trường, Tô Nịnh Nguyệt đã đứng đó đợi sẵn.

“Ốm thì đừng có gồng, tớ xin nghỉ giúp cậu nhé.” Tô Nịnh Nguyệt nhìn sắc mặt vẫn còn hơi tái của Tang Thời Án, không khỏi lo lắng.

“Tớ là do chưa ăn sáng nên đói thôi.” Tang Thời Án nhận lấy nắm cơm cắn một miếng, nghiêng đầu tựa vào vai Tô Nịnh Nguyệt: “Chỉ có cậu biết tớ thích ăn gì, Tô Tô à tớ yêu cậu chết mất.”

Ánh mặt trời chiếu rọi thân hình cao ráo mảnh mai của Tang Thời Án, chiếc áo khoác màu vàng sữa tôn lên làn da trắng ngần, xinh đẹp đến mức như đang phát sáng, trông cô quả thực đã khôi phục lại tinh thần.

Tô Nịnh Nguyệt trêu chọc đẩy người ra, không kìm được nụ cười: “Tối qua lúc tớ đến tìm cậu, học tỷ Giản tỏa ra hơi lạnh muốn đóng băng tớ luôn ấy, tớ còn tưởng hôm nay tin đầu đề sẽ là một cô gái nào đó bị bạo hành gia đình phải nhập viện cơ.”

Nghe Tô Nịnh Nguyệt nhắc tới Giản Sầm Dư, Tang Thời Án theo bản năng chột dạ một chút. Nhớ tới trước đó ở trước mặt Tô Nịnh Nguyệt từng nói quan hệ với Giản Sầm Dư rất tệ, cô nhỏ giọng: “Cô ấy cũng không dữ như vậy.”

Tô Nịnh Nguyệt bày ra vẻ mặt trêu chọc: “Nga? Cho nên không phải bạo lực gia đình, mà là tình thú như diễn đàn nói sao?”

“Bạo lực gia đình cái gì, tình thú cái gì?” Tang Thời Án nhanh chóng nuốt miếng cơm nắm trong miệng xuống, đưa tay che miệng Tô Nịnh Nguyệt lại: “Cậu nói hươu nói vượn cái gì thế!”

Tô Nịnh Nguyệt gạt tay cô ra: “Mấy bài đăng trên diễn đàn nói mà, bảo là cậu với Giản Sầm Dư ngoài mặt bất hòa, thực chất là đang sống chung yêu đương đó.”

Tang Thời Án: “Cậu có bệnh à?”

Tô Nịnh Nguyệt lúng túng: “…… Là bọn họ nói thế mà.”

Hơn nữa...

Cách chung sống của Tang Thời Án và Giản Sầm Dư kỳ kỳ quái quái, giống kẻ thù mà dường như cũng rất thân mật. 

Sau khi Giản Sầm Dư tới đại học Yến, gần như ngày nào Tang Thời Án cũng treo tên Giản Sầm Dư bên miệng, dù ngoài miệng cố tình chẳng nói được câu nào tốt đẹp về đối phương.

Dựa theo tính cách của Tang Thời Án, nếu là người cô không thích, cô sẽ chẳng thèm mảy may phản ứng, giống như đám con trai đáng thương bị Tang Thời Án vô tình từ chối kia, không hề có chút cơ hội xoay chuyển nào.

Thái độ của Tang Thời Án làm Tô Nịnh Nguyệt không tài nào đoán nổi, ít nhất từ khi quen biết đến nay, đây là lần đầu tiên cô thấy Tang Thời Án như vậy.

Đại khái là chính Tang Thời Án cũng không nhận ra.

Tô Nịnh Nguyệt tùy ý bịa một lý do qua loa: “Dù sao gần đây diễn đàn trường không có bát quái nào khác, còn phải cảm ơn hai đời hoa khôi các cậu chủ động dâng đề tài, lát nữa không chừng đám người theo đuổi sẽ đến tận mặt hỏi sự thật đấy.”

Lịch học năm hai thật sự rất dày, hôm qua thứ tư toàn trường nghỉ buổi chiều, hôm nay thứ năm lại học kín mít. Tang Thời Án vừa nghĩ đến những giờ nghỉ giữa tiết ít ỏi là đã cảm thấy nghẹt thở: “Không đến mức đó chứ.”

Khi hai người đến phòng học, còn khoảng gần nửa tiếng nữa mới đến giờ vào lớp. Trong phòng học còn trống lắm, Tang Thời Án chọn một vị trí ở giữa khán đài bậc thang, vừa có thể nghe rõ bài giảng, vừa không bị gọi lên tương tác.

Trong lúc chờ vào học, Tang Thời Án mở WeChat ra, tin nhắn mới nhất trong nhóm tân sinh viên của Đoàn ủy đã hiện tên cô.

Tang Thời Án nhíu mày, nhấn vào xem.

【 Cho nên học tỷ Tang với học tỷ Giản rốt cuộc là có ẩn tình khác hay là sống chung thật vậy? 】

【 Các người thế mà cũng tin cái bát quái bọn họ đang yêu nhau sao? 】

【 Cũng không phải là tin hay không, bạn cùng phòng của tôi hồi quân sự đã nhất kiến chung tình với học tỷ Tang rồi, hôm qua nghe nói học tỷ Tang với học tỷ Giản là một đôi, về phòng ngủ là bắt đầu khóc, các người có tưởng tượng được cảnh một gã cao mét chín khóc như chó trước mặt tôi không? 】

【 Thật không giấu gì các người…… Bạn cùng phòng của tôi đêm qua ra ngoài chạy bộ để phát tiết, cũng là vì cảm thấy chính mình hết hy vọng rồi 】

【 Ha ha ha ha cái đám nhóc tin hai người họ yêu nhau làm tôi cười chết mất? @Tang Thời Án, này, mau ra bác bỏ tin đồn đi 】

Tang Thời Án: 【 Độc thân, đừng nhắc tên 】

Ngay sau đó, tin nhắn trong nhóm tân sinh viên nhảy lên càng nhanh, Tang Thời Án lười xem tiếp, bất đắc dĩ xoa xoa huyệt thái dương đang nhảy thình thịch: “Cậu nói xem sao bọn họ lại bát quái như vậy?”

Tô Nịnh Nguyệt cười hì hì: “Sinh viên năm nhất mà, chưa nếm mùi đời đại học, nhiệt tình hoạt bát một chút không phải rất bình thường sao?”

Tang Thời Án liếc xéo một cái: “Cho nên người tin chuyện tớ với Giản Sầm Dư sống chung yêu đương thật sự rất nhiều sao?”

Tô Nịnh Nguyệt giải thích: “Ai bảo cả hai cậu đều từng được đề cử làm hoa khôi, bao nhiêu nam sinh nhìn chằm chằm vào chứ, nhiều người cũng chẳng phải thật lòng muốn theo đuổi các cậu, chỉ là ôm tâm lý mình không có được thì người khác cũng đừng hòng, vừa nghe nói các cậu thoát ế, chẳng phải đều kích thích trí tò mò của đám người đó sao?”

Tang Thời Án nghe mà nửa hiểu nửa không, Tô Nịnh Nguyệt ghé sát lại, đưa bình luận trên diễn đàn cho Tang Thời Án xem: “Thế này không phải rất tốt sao, cũng chẳng ảnh hưởng tiêu cực gì đến cậu, cứ để mọi người chèo thuyền giải trí chút đi, một hai ngày là chìm nghỉm ấy mà.”

Tang Thời Án không thèm ngẩng đầu: “Tôi đều bị đồn là đồng tính luyến ái rồi, cái này gọi là bịa đặt.”

Tô Nịnh Nguyệt im lặng ngậm miệng.

Đừng nhìn Tang Thời Án có gương mặt đẹp đến mức gây họa, đi đâu cũng là tiêu điểm trong đám đông, chứ ở phương diện nào đó, cô thật sự cổ hủ đến mức khiến người ta líu lưỡi.

Tô Nịnh Nguyệt còn nhớ hồi quân sự năm nhất, lúc lướt thấy tin hai nữ nghệ sĩ trong giới giải trí xào tin đồn tình cảm, vì huấn luyện viên khoe cơ bắp lúc đó quá cay mắt, cô liền thuận tay chia sẻ ảnh cặp đôi mới đó cho Tang Thời Án để rửa mắt.

Lúc ấy Tang Thời Án im lặng hồi lâu, có lẽ không muốn làm cô mất hứng nên mới thốt ra một câu: “Dù sao cũng là giả, thực tế làm gì có đồng tính luyến ái chứ.”

Tô Nịnh Nguyệt hận không thể liệt kê một danh sách các cặp đôi đồng tính ở đại học Yến Kinh, rồi cầm cái loa lớn hét vào tai cô: “Cậu đúng là đồ cổ vật!”

Không chỉ với đồng tính luyến ái, Tang Thời Án đối với tình yêu khác giới cũng gần như là vật cách điện, khi Tô Nịnh Nguyệt xem phim thần tượng khóc sướt mướt vì tình yêu của nhân vật chính, Tang Thời Án sẽ ở bên cạnh đưa khăn giấy an ủi: “Dù sao cũng là giả, thực tế làm gì có cái gọi là tình yêu chứ.”

Tóm lại, Tang Thời Án cũng coi như công bằng.

Tình yêu khác giới là giả, đồng tính luyến ái cũng là giả.

Thế giới này không xứng đáng có được tình yêu, một vòng khép kín hoàn mỹ.

Nếu nhắc đến bố mẹ Tang Thời Án, cô cũng sẽ nói một câu: “Họ là tình thân mà.”

Thế trước khi có tình thân thì sao?

“Là mối quan hệ bạn bè rất tốt, lại vì lợi ích đôi bên kết hợp nên ở cùng nhau thôi.”

Giờ phút này, Tô Nịnh Nguyệt lại hỏi Tang Thời Án: “Chẳng phải cậu luôn cảm thấy trên thế giới này không có đồng tính luyến ái sao? Thế thì sao tính là bịa đặt được?”

Tang Thời Án buông điện thoại, suy nghĩ rồi quay đầu nhìn Tô Nịnh Nguyệt: “Thì cũng không thể để người ta hiểu lầm đúng không? Vạn nhất Giản Sầm Dư nghĩ là tớ ở sau lưng bịa đặt về cô ấy thì sao?”

Tô Nịnh Nguyệt bất đắc dĩ nói: “Đại tiểu thư Tang ơi, cần tớ nhắc cho cậu nhớ từ hồi năm nhất cái diễn đàn này đã ghép cho cậu bao nhiêu cặp đôi không? Trước đây sao không thấy cậu có thái độ kiên quyết làm rõ như vậy? Đám người này chỉ sướng miệng thôi, vài ngày là qua ấy mà.”

Tang Thời Án nhíu mày, cô có thể không quan tâm đến những bài đăng ghép đôi vớ vẩn trước kia, nhưng cứ nghĩ đến việc Giản Sầm Dư thấy bài đăng rồi rất có khả năng sẽ tới dạy bảo mình, là đầu óc cô lại ong ong cả lên.

Tang Thời Án thở dài thườn thượt: “Cậu nói xem đầu vào của đại học Yến Kinh đâu có thấp, toàn là học bá các tỉnh cả, sách đọc còn chẳng hết sao lại còn thời gian rảnh rỗi mà đắm đuối mấy cái bài đăng bát quái này chứ?”

Tô Nịnh Nguyệt vừa nhắn tin cho người bạn phụ trách diễn đàn trường, vừa đáp lời Tang Thời Án: “Người ta bảo sinh viên năm nhất thường thích làm loạn mà, cậu xem lớp mình có ai thèm để ý mấy chuyện này đâu.”

Tang Thời Án thấy cũng có lý nên gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Hôm nay số lượng người đến lớp đông đến lạ kỳ, không chỉ lớp cô mà dường như còn có không ít sinh viên chuyên ngành khác biết thời khóa biểu của cô nên tìm đến xem náo nhiệt.

Đặc biệt giống như Tô Nịnh Nguyệt nói, nhìn một cái là biết ngay đám nam sinh năm nhất tới hóng hớt... loại vừa mới huấn luyện quân sự xong, tóc cạo ngắn cũn còn chưa kịp mọc dài ra.

Tang Thời Án cảm thấy bất an, chọc chọc Tô Nịnh Nguyệt: “Có mang khẩu trang không? Cho tớ một cái.”

Tô Nịnh Nguyệt nhìn những ánh mắt đang bao vây quanh đây, nhịn cười: “Bọn họ trông cứ như muốn ăn tươi nuốt sống cậu vậy.”

Tang Thời Án giật lấy cái khẩu trang Tô Nịnh Nguyệt vừa lấy ra khỏi túi, xé bao bì rồi quay đầu lườm bạn: “Cậu cứ ở đó mà đắc ý xem chê cười của tớ đi.”

Bên cạnh, Từ Đào Đào cũng ghé đầu sang: “Đã bao lâu rồi chúng ta chưa thấy lại cảnh tượng hoành tráng thế này nhỉ?”

Khương Hân Kỳ gật đầu phụ họa: “Lần gần nhất chắc là hồi quân sự năm nhất rồi.”

Tô Nịnh Nguyệt cuối cùng làm một câu tổng kết: “Yêu tinh à, cảm giác quay lại Bàn Tơ Động thế nào?”

Gương mặt Tang Thời Án đầy vẻ chết lặng.

Từ Đào Đào và Khương Hân Kỳ là hai người bạn cùng phòng khác của Tang Thời Án. 

Cô và Tô Nịnh Nguyệt thường xuyên ở bên ngoài nhưng vẫn giữ đồ đạc tại ký túc xá, buổi chiều nếu có tiết học thì cả bọn sẽ cùng về phòng nghỉ trưa.

Hai người này không hỏi về Giản Sầm Dư, chắc hẳn là Tô Nịnh Nguyệt đã giải thích giúp cô từ sớm, giờ cũng hùa theo Tô Nịnh Nguyệt để xem náo nhiệt.

Tang Thời Án dở khóc dở cười xin tha: “Mấy vị tỷ tỷ tốt của tôi ơi, làm ơn làm phước, hôm nay tha cho em đi.”

Ba người kia liếc nhau như thể đã dự mưu từ trước, lắc đầu: “Mọi người vì muốn ngắm cậu mà đến cả tiết sớm lúc tám giờ cũng đi học, cậu thỏa mãn lòng hiếu kỳ của họ một chút không được sao?”

Thỏa mãn lòng hiếu kỳ?

Hỏi cô có đang yêu đương hay không còn dễ nói, chứ nếu hỏi cô có đang sống chung với Giản Sầm Dư không, cô phải trả lời thế nào?

Nếu nói có, e là sẽ bị suy diễn sang ý nghĩa khác ngay lập tức.

Thà giết cô đi còn hơn.

Từ Đào Đào cười đến là vui vẻ, tiếp tục đổ thêm dầu vào lửa, thậm chí còn ra vẻ muốn đứng dậy nhường chỗ: “Đúng đó, thỏa mãn một chút đi mà.”

Để đám người đó ngồi vào đây thì còn ra thể thống gì nữa?

Tang Thời Án vội kéo người trở lại: “Tớ mời các cậu ăn cơm, ăn ở quán đồ Nhật mới mở ấy.”

Tô Nịnh Nguyệt vẫn chưa thấy đủ: “Chỉ ăn một bữa cơm thôi sao?”

Tang Thời Án: “Hai cậu ấy chẳng phải không thích đời sống về đêm sao? Tớ đâu thể đưa các cậu ấy đến quán bar gọi người múa cột được?”

“Ai bảo với cậu là muốn kiểu đó chứ.” Từ Đào Đào xích lại gần hạ thấp giọng: “Tớ bảo là chỉ mấy đứa mình ăn cơm thì có hơi quạnh quẽ không?”

Tang Thời Án suy nghĩ một chút: “Cậu muốn kiểu kỹ nữ mặc Kimono nhảy múa như trên tivi sao?”

Dù cô không thẩm mỹ nổi cách trang điểm đó nhưng cũng có thể đáp ứng.

Từ Đào Đào chọc vào đầu cô: “Tớ đang nói về người cùng ăn cơm kìa, hay là mang theo cả người nhà chẳng hạn.”

Tang Thời Án híp mắt cười rộ lên, ánh mắt khi ngước lên đặc biệt kiêu kỳ: “Được thôi, ăn chực cơm của tớ còn chưa đủ, còn muốn dắt theo cả đối tượng đúng không? Dắt đi, dắt bao nhiêu tớ cũng mời tất.”

Từ Đào Đào vẫn chưa thấy đủ: “Người nhà của bọn tớ không quan trọng, quan trọng là cậu ấy...”

Tô Nịnh Nguyệt nháy mắt tinh quái: “Cậu dắt theo học tỷ Giản cho bọn tớ mở mang tầm mắt đi.”