Aa Tùy chỉnh giao diện

 Chương 2: Cố tình gây khó dễ, đá phải bông gòn

Sau khi gặp lại, Tang Thời Án rất hiếm khi thấy Giản Sầm Dư cười, càng đừng nói là trêu chọc cô như thế này. 

Cô thậm chí từng nghi ngờ bốn năm du học ở nước ngoài đã khiến Giản Sầm Dư gặp cú sốc gì đó, dẫn đến mất đi khả năng biểu cảm cơ bản.

Nhưng xem ra hiện tại, Giản Sầm Dư vẫn còn được tính là một người bình thường.

Tang Thời Án quay lại phòng khách kiêm phòng làm việc không gian mở, kiểm tra chiếc máy tính bị vào nước của mình, phát hiện đã không thể khởi động được nữa.

Cô không khỏi cảm thấy đau đầu.

Chiều nay phải nộp luận văn rồi, nếu bây giờ đi mua máy mới… Tối qua vì mua quà sinh nhật cho bạn thân, cô đã vung tay quá trán cho một đống đồ kèm theo vô dụng, tiêu sạch tiền túi, đang đợi cuối tuần về nhà xin thêm.

Một chiếc máy tính gần năm chữ số, tạm thời cô không đủ khả năng chi trả.

Trong lúc cô dùng điện thoại tìm cách cứu vãn máy tính bị vào nước, Giản Sầm Dư đã sấy tóc xong và bước ra khỏi phòng vệ sinh, đi thẳng về phía quầy bar, khởi động máy pha cà phê.

Cô ấy đã thay một chiếc sơ mi trắng sạch sẽ, bên dưới là chân váy đen thanh lịch, tôn lên tỉ lệ cơ thể cực chuẩn. 

Ánh đèn trắng rọi xuống người cô ấy, tạo nên một lớp cảm giác xa cách nhàn nhạt.

Trông cũng ra dáng lắm.

Tang Thời Án bĩu môi, cúi đầu tiếp tục hí hoáy chiếc máy tính. Khi nhấn giữ nút nguồn, màn hình sáng lên năm giây rồi lại tắt ngúm.

Xem ra không ổn rồi.

Tang Thời Án đành phải liên hệ với Tô Nịnh Nguyệt, định mượn máy tính của cậu ấy trước. 

Sau khi nhắn tin xong, cô lập tức đứng dậy, có lẽ do cử động quá gấp nên chạm vào vết bầm tím sau eo từ tối qua, cô cắn răng xuýt xoa: “Tê…”

Vừa lúc Giản Sầm Dư bưng cà phê đi ra nghe thấy: “Bị va đập à?”

Tay Tang Thời Án run lên, cô dùng tay áo che chắn phần eo bên phải một cách vụng về: “Không có.”

Đôi mắt Giản Sầm Dư hơi nheo lại, mang theo vài phần ý vị dò xét. Cô ấy lớn hơn Tang Thời Án ba tuổi, sau khi gặp lại luôn mang theo một luồng áp lực vô hình.

Rõ ràng lúc nhỏ ở bên nhau đâu có khoảng cách đến vậy. 

Giản Sầm Dư trải qua hệ thống đại học nghiêm khắc ở nước ngoài, vậy mà vẫn có thời gian rảnh để thi đỗ cao học trái ngành tại đại học Yến Kinh, có lẽ do học quá nhiều nên mới rèn ra cái tính tình này.

“Thật sự không bị thương?” Giản Sầm Dư hỏi lại lần nữa.

Tang Thời Án vẫn cứng miệng: “Chỉ là eo vô ý đụng phải một chút thôi, có gì mà hỏi? Cô không có việc gì làm sao?”

Giản Sầm Dư nhíu mày, có vẻ như đang giận, cũng có vẻ như đang chê cô nói nhiều.

Bởi vì sống chung suốt hai tháng nay, Tang Thời Án chưa từng nghe Giản Sầm Dư mở nhạc loa ngoài lấy một lần, tính cách cô ấy lạnh lẽo y như con người vậy.

Dù sao Giản Sầm Dư vẫn đang là bạn cùng phòng, người lớn hai nhà thỉnh thoảng lại tụ họp, Tang Thời Án không thể khiến mối quan hệ trở nên quá căng thẳng.

Thế là cô lại mở lời: “Hôm qua lúc ra ngoài tôi thấy một lọ nước hoa rất hợp với cô nên đã mua, tôi vào phòng…”

Lập tức lấy cho cô một lọ.

“Cảm ơn.” Giản Sầm Dư lịch sự đáp lại, ánh mắt cuối cùng cũng dời khỏi eo của Tang Thời Án, cô ấy chuyển chủ đề: “Lát nữa có tiết không?”

Tang Thời Án trả lời thiếu tự tin: “Không.”

Vốn dĩ có một tiết nguyên lý Mác, nhưng từ lúc uống rượu tối qua cô đã biết mình dậy không nổi nên đã tìm người học hộ.

Nhưng Giản Sầm Dư đâu phải kiểu người sẽ quan tâm đến thời khóa biểu của cô.

Tang Thời Án ngẫm nghĩ, nhìn vào mắt Giản Sầm Dư, cô cảm thấy mình đã đoán được ý đồ của đối phương nên hiếm khi tự tin đáp: “Không có tiết, nhưng cũng không hẹn ai cả, lát nữa tôi phải đến trường tìm bạn lấy máy tính, sau đó dành cả ngày để viết luận văn.”

Giản Sầm Dư dường như không mấy hài lòng với câu trả lời này, vẫn đứng im trước mặt cô. Giọng Tang Thời Án hơi dịu lại: “Tôi thực sự phải viết luận văn, hạn chót là hôm nay nộp bản thảo rồi.”

Giản Sầm Dư suy nghĩ một lát rồi hỏi: “Là đề tài về hợp đồng quyền chọn do giáo sư Hứa giao?”

Tang Thời Án không ngờ Giản Sầm Dư lại biết: “Đúng vậy, chính là nó.”

Sinh viên chính quy ở đại học Yến Kinh cũng được phân công giáo viên hướng dẫn, chỉ là mối quan hệ không thân thiết như nghiên cứu sinh, thường thì một tháng mới được giao bài tập một lần.

Thật không khéo, Giản Sầm Dư và Tang Thời Án có cùng một giáo viên hướng dẫn.

Có lẽ vì xác định được Tang Thời Án thực sự chú tâm vào việc học, ánh mắt Giản Sầm Dư nhìn cô đã thêm vài phần ấm áp, trở nên dễ gần hơn.

“Đây là bản phân tích tôi từng làm khi nghiên cứu về các doanh nghiệp liên quan.” Giản Sầm Dư thao tác vài cái trên điện thoại, màn hình trên tay Tang Thời Án sáng lên: “Cô có thể tham khảo.”

Tang Thời Án nhìn bản phân tích tình huống trên điện thoại. 

Dù anh trai cô ở tuổi này cũng từng làm những việc tương tự, nhưng một người vừa chuyển ngành như Giản Sầm Dư mà có thể tinh thông đến vậy vẫn khiến cô rơi vào trầm tư.

Giản Sầm Dư hỏi thêm vài câu về hướng đi của luận văn, Tang Thời Án lần lượt trả lời.

Nghe qua có vẻ chẳng giống kiểu nước đến chân mới nhảy chút nào, Giản Sầm Dư rốt cuộc cũng hài lòng: “Không phải muốn đi tìm bạn sao? Đi đi.”

Tang Thời Án cầm lấy áo khoác ra cửa, khoảnh khắc cánh cửa đóng lại, cô thở phào một hơi nhẹ nhõm, cứ như vừa mới thoát khỏi văn phòng giáo viên vậy.

Thật phiền phức, xem ra hôm nay mọi việc đều không thuận lợi.

Trên đường đi, Tang Thời Án gọi điện cho Tô Nịnh Nguyệt, đem chuyện vừa xảy ra ra trút giận một hồi.

Tô Nịnh Nguyệt nghe xong thì tặc lưỡi kinh ngạc, cách xưng hô với Giản Sầm Dư cũng bắt đầu đổi thành ‘học tỷ’: “Giản học tỷ còn quan tâm đến luận văn của cậu, còn định chỉ dẫn cho cậu nữa à?”

Tang Thời Án không hiểu nổi: “Thế thì đã sao?”

Giọng Tô Nịnh Nguyệt đầy ẩn ý: “Cảm giác quan hệ của hai người cũng đâu có tệ lắm.”

Tang Thời Án uốn nắn lại cách dùng từ của bạn mình: “Cực kỳ tệ, không được phản bác.”

Gần mười phút sau, Tang Thời Án đợi được Tô Nịnh Nguyệt mang theo máy tính đến điểm hẹn ở cổng Tây trường Đại học Yến.

Tô Nịnh Nguyệt đưa một ly trà sữa qua, vẻ mặt hóng hớt sát lại gần Tang Thời Án: “Hai người nếu đã bất hòa như vậy, sao không nói với bố mẹ cậu đi? Nhà họ Giản gia thế hiển hách, lại chẳng lẽ không mua nổi một căn nhà, để cậu tiếp tục độc chiếm căn hộ 300 mét vuông kia không tốt sao?”

Động tác khuấy ống hút của Tang Thời Án khựng lại, cô lắc đầu quầy quậy: “Bố mẹ tớ khẳng định không tin đâu, lại tưởng tớ đang giở tính tiểu thư thôi. Trong máy tính của cậu không có gì riêng tư đấy chứ? Lát nữa bị tớ thấy những thứ không nên thấy là tớ không chịu trách nhiệm đâu.”

Tô Nịnh Nguyệt chẳng mảy may để ý: “Có hai tài khoản người dùng, cậu đăng nhập vào cái không có mật khẩu ấy, mở ra là máy trống không hà, cậu tự tải hồ sơ về là được.”

Tang Thời Án yên tâm: “Được, hôm nào mời cậu ăn cơm.”

Khi trở về nhà lần nữa, Giản Sầm Dư đang ngồi trên sofa gọi điện thoại, loáng thoáng nghe thấy mấy thuật ngữ chuyên ngành y dược.

Nghe nói Giản Sầm Dư đã bắt đầu tiếp quản một phần dự án của nhà họ Giản, Tang Thời Án không rõ đây là cuộc gọi công việc hay là việc ở trường.

Chỉ là nhìn dáng vẻ thành thạo này của Giản Sầm Dư, cô lại nhịn không được nghiến răng nghiến lợi lườm một cái.

Giản Sầm Dư như có linh cảm, chậm rãi ngước mắt lên đúng lúc ánh mắt của Tang Thời Án còn chưa kịp thu hồi.

Tầm mắt hai người chạm nhau.

“Liếc xéo nhiều sẽ khiến mắt bị lác theo thói quen đấy.” Giản Sầm Dư ngắt điện thoại, bày ra giọng điệu dạy bảo.

Tang Thời Án ghét nhất là nghe kiểu giọng này của Giản Sầm Dư, dứt khoát không thu ánh mắt lại nữa mà trắng trợn tiếp tục trừng đối phương.

Đôi mắt xinh đẹp bị gió thổi đến đỏ hoe, tầm mắt Giản Sầm Dư dừng lại ở đó một lát mới hỏi: “Không phải đang vội viết luận văn sao?”

“Ừ, viết ngay đây.” Tang Thời Án đá văng đôi giày vừa thay ra, uể oải đi về phía phòng mình, đôi dép lê kéo lê trên mặt đất phát ra những tiếng động lạch cạch khó chịu.

“Chờ đã, cô ra ngoài thật sự chỉ để mượn máy tính thôi sao?” Giản Sầm Dư sải bước đuổi theo phía sau.

“Chứ không thì tôi……”

Giây tiếp theo, âm thanh đột ngột im bặt.

Tay Giản Sầm Dư đang đặt ở phía sau eo bên phải của Tang Thời Án, ánh mắt lộ rõ vẻ dò xét. Tang Thời Án thậm chí có thể cảm nhận được từng ngón tay của Giản Sầm Dư đang ấn lên hông mình, truyền qua lớp áo khoác mỏng một hơi nóng rực.

Giản Sầm Dư nói: “Tôi cứ ngỡ mục đích thật sự khi cô ra ngoài là để mua cao dán, hóa ra đúng là vì mượn máy tính thật.”

Tang Thời Án ngẩn người, thốt ra: “Cô biết tôi bị thương à? Vậy mà lúc nãy còn hỏi tôi có bị thương không?”

“Tôi tưởng cô muốn tự mình bôi thuốc, nhưng xem ra cô không có ý định đó.” Giản Sầm Dư buông tay, xoay người cầm lấy áo khoác, “Vị trí cô bị thương đúng là không tiện để tự bôi thuốc, tôi ra ngoài mua một tuýp thuốc mỡ.”

Giản Sầm Dư muốn giúp cô bôi thuốc? Kiểu da chạm da đó sao?

Tang Thời Án lùi lại phía sau, biểu cảm trên mặt lập tức trở nên cực kỳ đặc sắc: “Cô nói cô muốn giúp tôi bôi thuốc?”

Giống như suốt hai tháng qua, chỉ cần Giản Sầm Dư tiến lại gần là cô sẽ cực kỳ cảnh giác với mọi sự đụng chạm từ đối phương.

“Nếu không thì sao?” Giản Sầm Dư dường như không hiểu vì sao Tang Thời Án lại phải hỏi lại một lần nữa.

Tang Thời Án: “Tôi tự làm được rồi.”

Giản Sầm Dư lại lắc đầu, nói: “Tôi có thời gian, không phiền đâu.”

Tang Thời Án:……

Giản Sầm Dư lại giở trò này sao?

Làm như thể chỉ có mỗi mình cô bài xích đối phương không bằng, chẳng lẽ Giản Sầm Dư cũng không thấy cô chướng mắt sao? 

Lúc mới dọn vào còn không cho cô chạm vào vali, đối với cô cũng chưa bao giờ có lấy một sắc mặt tốt.

Đầu ngón tay nắm máy tính của Tang Thời Án không ngừng siết chặt, cô ném cho Giản Sầm Dư một cái nhìn giận dữ, nhưng lại bị luồng khí chất thanh lãnh trên người đối phương ngăn cách.

Nếu Giản Sầm Dư đã thích đóng vai chị em tình thâm như vậy……

Tang Thời Án nảy ra ý định, tiến về phía Giản Sầm Dư hai bước, hỏi: “Máy tính của cô có thể mượn tôi dùng chút không?”

Giọng điệu cô lơ đãng, hơi có chút cợt nhả: “Tô Nịnh Nguyệt nói máy tính của cậu ấy trống không, cái gì cũng phải tải lại từ đầu, dù sao cô cũng sắp ra ngoài, hay là cho tôi mượn máy tính của cô dùng đi.”

Vừa đòi mượn một món đồ cá nhân riêng tư như máy tính, Tang Thời Án vừa mỉm cười nhìn Giản Sầm Dư, chờ đợi vẻ khó xử xuất hiện trên mặt đối phương. 

Nào ngờ Giản Sầm Dư chỉ ‘ừ’ một tiếng: “Ở trên bàn trong phòng tôi, cô tự vào mà lấy.”

Cứ như một cú đá vào bông vậy, chẳng có phản ứng gì.

Giản Sầm Dư nhìn theo bóng lưng Tang Thời Án biến mất sau cửa phòng, vẻ đạm mạc có chút cố ý trong đáy mắt rốt cuộc không giữ được nữa, hiện lên vài tia ý cười.